Hoa Thôn Khó Gả [phần 18] - Chương 348
Cập nhật lúc: 26/06/2026 11:04
Đỗ phu nhân vẫn tiếp tục hỏi:
- Nghe nói phu nhân và Lâm đại nhân là thanh mai trúc mã, hai nhà còn là hàng xóm?
Không đợi Kỷ Đào trả lời, bà lại nói tiếp:
- Bảo sao Lâm đại nhân lại chấp nhận những chuyện này.
Nụ cười trên mặt Kỷ Đào dần thu lại, nàng bình thản hỏi:
- Đỗ phu nhân, rốt cuộc bà muốn nói điều gì? - Giọng điệu của Kỷ Đào lạnh nhạt hơn hẳn lúc nãy, cũng xa cách hơn nhiều.
Đỗ phu nhân sững người, rồi lập tức cười nói:
- Phu quân nhà ta và Lâm đại nhân là đồng liêu. Bình thường ông ấy thường xuyên nhắc đến Lâm đại nhân học vấn uyên bác, nên ta có chút tò mò, không biết là nữ t.ử như thế nào mới xứng với hắn. Chỉ thuận miệng hỏi vài câu thôi...
Sắc mặt Kỷ Đào nghiêm lại, lặng lẽ nhìn bà nói. Nụ cười trên mặt Đỗ phu nhân dần dần biến mất:
- Thật sự chỉ là như vậy.
Bà càng giải thích, Kỷ Đào càng cảm thấy bên trong còn có chuyện gì đó mà mình không biết.
- Đỗ phu nhân, có gì cứ nói thẳng. - Khóe môi Kỷ Đào lại nở nụ cười.
- Không có gì cả. Chỉ là thấy Lâm đại nhân tính tình hiền hậu, trước sau như một với phu nhân, không vì đỗ tiến sĩ mà leo lên cành cao. Phu thê hai người tình sâu nghĩa nặng, khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ. - Đỗ phu nhân giải thích.
Kỷ Đào khẽ nhướng mày:
- Chuyện phu thê ấy mà, phải xem duyên phận.
Đỗ phu nhân gật đầu tán thành, vỗ tay một cái:
- Đúng đúng, chính là câu ấy. Hai người thật sự có duyên.
Không hỏi thêm được gì, Kỷ Đào cũng không cố chấp nữa. Nàng chỉ nói chuyện về những món trang sức, vải vóc đang thịnh hành, rồi cả các món điểm tâm và thức ăn trên bàn. Mỗi khi Đỗ phu nhân hỏi sang chuyện khác, Kỷ Đào đều khéo léo chuyển chủ đề.
Nửa canh giờ sau, Đỗ đại nhân dẫn Đỗ phu nhân cáo từ. Kỷ Đào tiễn họ ra tận cửa. Đóng cửa lại, nàng quay người, không giấu giếm chút nào mà kể lại toàn bộ những lời Đỗ phu nhân vừa nói, cuối cùng nàng bảo:
- Thiên Dược, Đỗ phu nhân có gì đó rất kỳ lạ. Hình như bà ấy đặc biệt hứng thú với chuyện riêng của nhà mình.
Lâm Thiên Dược nắm tay nàng, dẫn đến ngồi bên bàn rồi cười nói:
- Không chỉ hứng thú với nhà mình đâu, chuyện nhà người khác bà ấy cũng thích như vậy. Bình thường bà ấy thích nhất là bàn tán chuyện lớn chuyện nhỏ trong các gia đình. Người trong Hàn Lâm viện đều biết cả.
Kỷ Đào cạn lời, một lúc lâu sau nàng mới nói:
- Chàng chưa từng kể cho ta nghe chuyện này.
Lâm Thiên Dược đưa tay bế Hiên Nhi vào lòng:
- Ta cứ tưởng nàng biết rồi. Bình thường Phương phu nhân và Lạc phu nhân ở đối diện thân thiết với nàng mà...
Huống hồ, không có việc gì chàng kể với nàng về một phụ nhân mà cả hai đều không quen làm gì?
Kỷ Đào nghĩ ngợi một lúc rồi nói:
- Các nàng ấy bình thường chỉ kể chuyện nhà mình, làm gì nói đến một Đỗ phu nhân mà ai cũng chẳng thân.
Thấy nàng như đang suy nghĩ điều gì, Lâm Thiên Dược nhẹ giọng nói:
- Dù sao bình thường chúng ta cũng không thân với họ, không cần để ý nữa.
Điều này cũng đúng, Kỷ Đào chuyển đến quan xá đã hơn một năm, cũng chỉ gặp Đỗ phu nhân hai ba lần, quả thực không quen thuộc.
- Đỗ đại nhân tìm chàng làm gì?
Ánh mắt Lâm Thiên Dược thoáng hiện vẻ khó hiểu:
- Năm sau là kỳ thi Hội, đến lúc đó sẽ có lứa Thứ Cát Sĩ mới vào Hàn Lâm viện. Nếu không có gì ngoài ý muốn, có lẽ ta sẽ được điều sang nơi khác. Đỗ đại nhân ở Hàn Lâm viện nhiều năm, vẫn chỉ đảm nhiệm chức vụ nhàn tản, mãi không được trọng dụng. Ông ấy cũng muốn được điều đi nơi khác, nên hỏi ta có cách nào không.
Kỷ Đào trầm ngâm:
- Chàng thì có cách gì chứ?
Quan trọng hơn là… vì sao Đỗ đại nhân lại cho rằng Lâm Thiên Dược có cách?
Lâm Thiên Dược bật cười, đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc bên thái dương cho nàng:
- Nàng qua lại khá thân với Kỷ gia và Tề gia, chuyện đó rất nhiều người trong quan xá đều biết.
Kỷ Đào chợt hiểu:
- Nhưng ta chưa từng nghĩ đến chuyện nhờ họ giúp chàng...
Chỉ có điều người khác không nghĩ như vậy. Nếu có những mối quan hệ ấy, người bình thường từ lâu đã tận dụng rồi. Họ cũng không thể ngờ rằng cả Kỷ Đào lẫn Lâm Thiên Dược đều không muốn đi cầu xin Kỷ Quân.
Nghĩ lại, lúc nãy Đỗ phu nhân liên tục dò hỏi chuyện trước kia của Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược. Bà còn hỏi khi Kỷ Đào còn ở trong thôn, Kỷ Quân có thân thiết với họ hay không, chỉ là đã bị Kỷ Đào khéo léo chuyển chủ đề. Bây giờ nghĩ lại, những câu hỏi ấy không chỉ vì tò mò, mà còn có mục đích.
- Không cần để ý nữa, ta đã nói với ông ấy là không có cách rồi.
Lâm Thiên Dược bế Hiên Nhi đứng dậy, trông như đang chuẩn bị ra ngoài. Lâm Thiên Dược vẻ mặt tự nhiên, không hề tỏ ra tức giận vì những lời của Kỷ Đào.
Kỷ Đào từ lâu đã biết, Lâm Thiên Dược cũng chưa từng nghĩ đến chuyện nhờ Kỷ Quân giúp đỡ. Hiện giờ chàng đã là Biên tu của Hàn Lâm viện, đã đi trước các Thứ Cát Sĩ một bước. Mọi người đều từng đi lên như vậy, nếu thăng tiến quá nhanh, thu hút quá nhiều sự chú ý thì ngược lại cũng không phải chuyện tốt.
Hai người không vội không chậm đi xuống lầu, định dạo thêm một lát rồi về nhà.
Lúc về đến nơi thì màn đêm đã buông xuống, xung quanh yên tĩnh lạ thường. Quan xá và con phố náo nhiệt lúc nãy dường như là hai thế giới hoàn toàn đối lập.
Dương ma ma ra mở cửa, nhận lấy đồ trong tay Kỷ Đào:
- Phu nhân, đến giờ dùng bữa rồi.
Hôm sau, Lâm Thiên Dược vẫn đến Hàn Lâm viện như thường lệ.
Bởi vì kỳ thi Hương, bầu không khí bên ngoài vô cùng căng thẳng nhưng trong khu quan xá thì vẫn như cũ.
Kỷ Đào cả ngày vẫn nhàn rỗi, chẳng có việc gì làm.
