Hoa Thôn Khó Gả [phần 24] - Chương 472
Cập nhật lúc: 14/07/2026 04:04
Kỷ Đào bật cười, nhưng vẫn chiều theo ý nàng, đưa tay bắt mạch. Tề T.ử Cầm căng thẳng nhìn những ngón tay đang đặt trên cổ tay mình, thỉnh thoảng lại ngước nhìn sắc mặt Kỷ Đào.
Đúng lúc ấy, từ phía xa bỗng vọng lại những hồi chuông nặng nề. Tiếng chuông trầm đục, từng hồi từng hồi như gõ thẳng vào lòng người.
Hai người đưa mắt nhìn nhau.
Phía bên kia, Kỷ Duy đã bế Hiên Nhi lên, đưa tay bịt tai thằng bé rồi nhìn về phía hoàng cung. Tiếng chuông chính là vọng từ nơi ấy.
Liễu thị từ trong phòng chạy vội ra, trên tay vẫn còn cầm một sợi chỉ thêu màu đỏ thắm. Kỷ Đào nhận ra đó là sợi chỉ Liễu thị đang dùng để may yếm cho đứa bé.
Trong lòng nàng lặng lẽ đếm, đến tiếng chuông thứ hai mươi bảy… mọi thứ bỗng im bặt.
Thái hậu... băng hà!
Ngón tay Kỷ Đào vẫn còn đặt trên cổ tay Tề T.ử Cầm. Đợi đến khi tiếng chuông dứt hẳn, nàng mới thu tay lại.
Tề T.ử Cầm vẻ mặt ngơ ngác:
- Thái hậu… - Nàng đứng bật dậy. - Ta phải về ngay, trong nhà còn chưa kịp thu xếp.
Kỷ Đào biết chuyện hệ trọng đến mức nào nên cũng không giữ lại. Bất chấp Tề T.ử Cầm ngăn cản, nàng vẫn tiễn nàng ấy ra tận cổng.
Nhìn Tề T.ử Cầm lên xe ngựa, Kỷ Đào bỗng cất tiếng:
- Thân thể tỷ không có vấn đề gì. Tin vui chắc sẽ sớm đến thôi.
Tề T.ử Cầm gật đầu:
- Cảm ơn muội.
Thái hậu qua đời.
Không cần Kỷ Đào phải dặn dò, Dương ma ma đã chỉ huy Phán Hương, Đồ Tam và mọi người thay những bộ y phục màu nhạt hơn, đồng thời bắt đầu dọn dẹp những vật dụng mang màu sắc vui tươi trong sân và trong phòng.
Thực ra trước Tết họ đã thu dọn một lần rồi. Bản thân Kỷ Đào cũng không phải người thích bày biện, nên trong nhà vốn đã rất thanh đạm. Bộ y phục nàng đang mặc lại là màu trắng ngà, cũng không cần thay nữa.
Thái hậu cả đời hưởng hết vinh hoa phú quý. Xuất thân cao quý, vừa mới cập kê đã được tuyển làm Thái t.ử phi. Sau khi Tiên hoàng thuận lợi đăng cơ, bà được sắc phong Hoàng hậu. Hậu cung của Tiên hoàng mỹ nhân đông đúc, vậy mà Thái hậu vẫn luôn giữ vững ngôi vị Hoàng hậu.
Về sau, bà còn phò tá Hoàng đế đương triều lên ngôi. Điều đáng nói là hiện nay nước Càn không còn Vương gia nào nữa. Những người mang tước vị vương đều là các hoàng t.ử của Hoàng đế đương triều.
Thái hậu băng hà, Hoàng đế đau buồn khôn xiết, hạ chỉ trong vòng một trăm ngày toàn quốc không được cưới gả, không được vui chơi yến tiệc, không được mặc cát phục. Lễ bộ tổ chức tang lễ theo nghi chế cao nhất.
Ngay ngày hôm sau khi Thái hậu băng hà, Phó đại phu trở về. Ông mặc một thân đồ tang màu trắng. Sau khi về đến nhà, việc đầu tiên là tắm rửa thay y phục, rồi đi ngủ. Ông ngủ suốt một ngày một đêm mới thức dậy.
Lúc ông tỉnh giấc, cả nhà Kỷ Đào đang dùng bữa sáng. Thấy ông chắp tay sau lưng bước vào, Dương ma ma vội mang thêm bát đũa.
Kỷ Đào lo lắng hỏi:
- Sư phụ, người không sao chứ?
Sắc mặt Phó đại phu dịu hơn đôi chút:
- Không sao. Chỉ là hơi mệt, nghỉ ngơi vài hôm sẽ ổn.
Gương mặt đầy nếp nhăn của ông có phần tái nhợt, trông vô cùng mệt mỏi, Kỷ Đào không khỏi nói:
- Sư phụ, hay để con bắt mạch cho người nhé?
Phó đại phu hừ lạnh:
- Dạo này có chịu luyện châm cứu không?
Kỷ Đào cạn lời, ý của câu này quá rõ rồi. Nàng vốn là đồ đệ, lại còn là kiểu học trò chẳng mấy chăm chỉ, muốn bắt mạch cho Phó đại phu, đúng là không biết tự lượng sức.
Kỷ Đào nghiêm túc đáp:
- Con lo cho người mà! - Rồi lại hơi không phục. - Với lại, bây giờ con vẫn chăm luyện châm cứu đấy.
Đúng là vậy, nhờ chữa bệnh cho An Vương phi, thuật châm cứu của Kỷ Đào đã tiến bộ rất nhiều.
Sắc mặt Phó đại phu dịu hẳn xuống. Ông nhìn sang bụng Kỷ Đào, giọng nói cũng trở nên ôn hòa hơn:
- Ta không sao.
Cuối cùng Phó đại phu cũng đã trở về nhà, Kỷ Đào cũng yên lòng.
Phó Phong nghe tin lập tức từ ngoại thành chạy về. Nhưng chỉ ở chưa đầy một ngày, lại bị Phó đại phu đuổi trở về.
Đến lúc này, Kỷ Đào mới tận mắt chứng kiến cảnh Phó Phong bị Phó đại phu dạy dỗ, hoàn toàn khác với nàng. Đối với nàng, Phó đại phu nhiều lắm chỉ thỉnh thoảng tỏ vẻ khinh thường vài câu. Còn đối với Phó Phong thì gần như lúc nào cũng quở trách.
Điều quan trọng là Kỷ Đào thấy Phó Phong nghe mắng mà còn rất vui vẻ. Thỉnh thoảng lại rót thêm trà cho Phó đại phu, sợ ông mắng nhiều sẽ khát.
Quan sát cả ngày, Kỷ Đào nghiêm túc nói với Phó đại phu:
- Sư phụ, người đối với con hiền quá rồi. Nếu người cũng nghiêm khắc với con như với sư đệ, thì con đâu đến mức phải mời lão nhân gia người về làm cứu binh.
Kỷ Đào nói với vẻ mặt đầy đương nhiên.
Phó đại phu tức đến mức râu cũng run lên, ông hừ lạnh:
- Con còn không biết ngượng mà nhắc đến chuyện đó.
Điều Kỷ Đào nhắc tới chính là việc giải độc cho Thế t.ử Thần Vương. Vì chuyện ấy, Thần Vương đã phải đích thân cầu xin Hoàng đế, Phó đại phu mới được phép rời Hoàng An tự nửa tháng.
Đương nhiên, những lời ấy cũng chỉ là đề tài để hai thầy trò đấu khẩu thường ngày. Khi ấy Kỷ Đào chẳng qua đã quá lâu không gặp Phó đại phu, trong lòng thật sự lo lắng, chỉ muốn tận mắt xem ông có bình an hay không.
Nếu Thần Vương mặc kệ không quan tâm, Kỷ Đào vẫn có thể chữa khỏi nhưng đứa trẻ phải chịu thêm nhiều đau đớn cũng là sự thật.
Phó đại phu dĩ nhiên hiểu rõ mọi chuyện.
Kỷ Đào bỗng nghiêm mặt:
- Sư phụ, từ giờ người không được đi đâu nữa. Nếu thật sự thích chữa bệnh thì có thể đến y quán của Phó Phong làm đại phu ngồi khám. Nhưng ngày nào cũng phải về nhà.
