Hoa Thôn Khó Gả [phần 24] - Chương 473
Cập nhật lúc: 14/07/2026 04:04
Thậm chí nàng còn tính sẵn rồi. Nếu sau này trong nhà thiếu người, nàng sẽ mua thêm một người hầu chuyên đ.á.n.h xe cho Phó đại phu.
Lúc này trong phòng chỉ có hai thầy trò. Đôi mắt Kỷ Đào tràn đầy mong đợi. Nếu Phó đại phu vẫn muốn rời đi, nàng cũng không giữ được.
Phó đại phu nhìn thẳng vào ánh mắt đầy kỳ vọng của nàng, khẽ thở dài:
- Chỉ e là không thể không ra ngoài được. Hoàng thượng đã nói từ khi ta lên đường trở lại Hoàng An tự vào năm ngoái rồi. Sau khi chăm sóc Thái hậu xong… ta sẽ trở về Thái Y viện.
Kỷ Đào kinh ngạc.
Vào Thái y viện là chuyện rất bình thường, bởi Phó đại phu vốn đã được ban quan chức. Chỉ là nghĩ đến đó, nàng lại thấy có phần băn khoăn. Vào Thái y viện đồng nghĩa với việc sư phụ sẽ không còn phải bôn ba bên ngoài nữa, đó vốn là chuyện tốt. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị cuốn vào những chuyện tranh đấu nơi triều đình. Đặc biệt trong tình hình mấy vị hoàng t.ử trưởng thành đều ôm chí lớn, Thái y viện rất có thể cũng là đối tượng họ muốn lôi kéo, thật sự vô cùng nguy hiểm.
Nghĩ đến đây, Kỷ Đào lập tức nhớ tới sự thân cận khác thường của mấy vị Vương phi đối với mình, nhớ tới việc Thần Vương từng hỏi nàng xem Phó đại phu có nhận đồ đệ hay không.
Trong lòng nàng chợt hoảng hốt:
- Sư phụ, chuyện này...
Có phải không ổn lắm không?
Phó đại phu lắc đầu cười:
- Ta sẽ không có chuyện gì đâu. Lần này, tuy Hoàng thượng đã sớm biết bệnh tình của Thái hậu nương nương, cuối cùng vẫn nổi giận, nhưng chẳng phải ta cũng bình an vô sự sao? Yên tâm đi. Lão già ta sống cả đời rồi, chút bản lĩnh tự bảo vệ mình vẫn có.
Dẫu không yên tâm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Hiện nay quyền lực của hoàng thất là lớn nhất, không ai có thể chống lại.
Kinh thành dần khôi phục sự yên bình, thậm chí còn yên tĩnh hơn trước. Những nơi như Ngọc Mỹ các hay Cổ Lâu hầu như đều đóng cửa, căn bản không có ai lui tới. Hoàng thượng đã hạ chỉ để toàn bộ nước Càn để tang Thái hậu, vào lúc này chẳng ai dám tự chuốc họa.
Bình thường Kỷ Đào rất ít ra ngoài, chỉ khi thật sự phải đi châm cứu mới xuất môn một chuyến. Nếu nói nàng không muốn ra ngoài thì Thần Vương phi và An Vương phi còn không muốn ra ngoài hơn nàng. Hai người ban đầu phải vào cung thủ linh, sau đó lại phải thủ hiếu. Nếu không phải bệnh tình thực sự không thể trì hoãn thì chắc chắn chuyện gì tránh được đều sẽ tránh.
Hai ngày sau cuộc nói chuyện với Kỷ Đào, Phó đại phu tự mình đến Thái y viện trình diện. Thái y viện làm việc theo chế độ luân phiên trực ban, mỗi ngày ông đều trở về nhà. Đồ Tam trở thành xa phu chuyên đưa đón ông.
Trong thời gian để tang, ngay cả việc làm ăn của t.ửu lâu cũng bị ảnh hưởng. Chỉ có các loại điểm tâm lại bán rất chạy, thậm chí còn có người sai gia nhân đến t.ửu lâu mua điểm tâm mang về nhà ăn. Dù sao cũng không tiện quá phô trương mà ăn thịt.
Nhà Kỷ Đào cũng vậy, ngày thường chủ yếu là món chay. Tuy nhiên trong nhà phần lớn là người già và trẻ nhỏ nên cũng không thể bữa nào cũng ăn chay. Trong số đó, Điền thị là người thích nghi nhất. Thực ra bà đã bắt đầu ăn chay từ lâu, mỗi tháng ít nhất có nửa tháng đều phải nấu riêng thức ăn cho bà.
Chớp mắt đã đến tháng Năm, vừa đúng lúc qua một trăm ngày mà Hoàng thượng hạ chỉ để tang. Bề ngoài kinh thành vẫn bình lặng, nhưng bên dưới đã có không ít người bắt đầu rục rịch.
Dù nói là một trăm ngày, nhưng vừa hết thời gian thủ chế mà lập tức phô trương hưởng lạc thì nếu Hoàng thượng vẫn còn chìm trong đau buồn, chỉ cần tùy tiện tìm một cái cớ cũng đủ khiến người ta chịu không nổi hậu quả.
Bụng Kỷ Đào giờ đã lộ rõ, chỉ nhìn là biết đang mang thai. Thân hình nàng vẫn gầy gò như trước, chỉ có cái bụng nhô cao, trông càng thêm mảnh mai. Dẫu phải một tay đỡ bụng, cuối mỗi tháng nàng vẫn đến Vọng Nhàn Lâu để châm cứu cho đứa con của Thần Vương phi.
Nói ra thì Thần Vương phi quả thật rất để tâm đến đứa trẻ. Ngay cả trong thời gian thủ hiếu, mỗi tháng nàng vẫn đưa con ra ngoài một lần. Vừa thấy Kỷ Đào bước vào, thân hình mảnh khảnh mà bụng lại lớn thêm một vòng, sắc mặt Thần Vương phi dịu đi đôi chút.
- Thật ra... bên phía Phó thái y, ta không tiện quá mức... Hay là để ông ấy thay ngươi đi, như vậy ta cũng yên tâm hơn.
Kỷ Đào hiểu ngay.
Nếu Thần Vương phi thật sự mời được Phó đại phu thì đâu còn đến lượt nàng nữa? Hai phu thê họ đã tận mắt chứng kiến y thuật của Phó đại phu, hoàn toàn không cùng một cấp bậc với nàng. Chỉ cần không phải kẻ ngốc thì ai cũng biết nên mời ai.
Sau khi Thái hậu băng hà, sức khỏe bản thân Cảnh Nguyên Đế cũng không được tốt, Phó đại phu bận đến mức không có lúc nào rảnh.
Đến lúc này, Kỷ Đào cuối cùng cũng hiểu vì sao mấy vị Vương phi lại đối xử với mình ngày càng hòa nhã. Mọi nguyên nhân đều bắt nguồn từ Cảnh Nguyên Đế.
Dường như Hoàng thượng đặc biệt tín nhiệm Phó đại phu. Kỷ Đào còn cố ý tìm riêng một người đ.á.n.h xe cho sư phụ, vậy mà hầu như chẳng có dịp dùng đến. Ông thường xuyên ở lại Thái y viện qua đêm, không trở về nhà, đều là theo ý chỉ của Hoàng thượng.
Kỷ Đào hồi tưởng lại, thái độ của mấy vị Vương phi bắt đầu thay đổi từ mùa đông năm ngoái. Điều đó có nghĩa là khi ấy họ đã nhận được tin, biết rằng sau khi chăm sóc Thái hậu xong, Phó đại phu sẽ tiếp tục phụ trách chăm sóc Cảnh Nguyên Đế.
Hiện giờ Kỷ Đào m.a.n.g t.h.a.i nặng nề, bước đi rất chậm. Dương ma ma cẩn thận dìu đỡ bên cạnh.
