Hoa Thôn Khó Gả [phần 2̀5] - Chương 495

Cập nhật lúc: 17/07/2026 18:02

Kỷ Đào không từ chối.

Suốt dọc đường, cả hai đều khá trầm lặng. Vốn dĩ Kỷ Đào và Đỗ Dục cũng không thân thiết, nàng theo hắn đến đây phần nhiều là nể tình mối giao hảo giữa hắn và Lâm Thiên Dược.

Vừa bước vào viện của Cố Vân Nhàn, ở cửa vẫn là nha hoàn lúc nãy. Sau khi hành lễ với Đỗ Dục, nàng ta lại cúi người với Kỷ Đào:

- Lâm phu nhân, phu nhân nhà nô tỳ muốn đích thân cảm tạ người.

Kỷ Đào theo nàng ta đi vào.

Lần này, Cố Vân Nhàn quả thật chỉ là bị nhiễm phong hàn. Trong phòng chỉ còn lại nha hoàn lúc đầu ở lại hầu hạ, Đàm thị và Đàm Y Nhân đều đã không còn ở đây.

Cố Vân Nhàn dựa đầu giường, ánh mắt chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa như đang ngẩn người. Vừa thấy Kỷ Đào bước vào, nàng ấy liền lấy lại chút tinh thần:

- Lần này thật sự đa tạ tẩu.

Kỷ Đào bước tới bắt mạch, một lúc lâu sau mới buông cổ tay nàng ấy ra:

- Không cần khách sáo. Muội đã hạ sốt rồi, chỉ cần đừng để nhiễm lạnh thêm thì hẳn sẽ không còn gì đáng ngại.

Cố Vân Nhàn rút tay về, kéo chăn đắp kín:

- Ta hiểu.

- Vậy thì tốt. Đơn t.h.u.ố.c ta đã kê rồi, cứ uống theo đơn, khoảng ba ngày là gần như khỏi hẳn. Đến lúc đó nếu vẫn chưa yên tâm, cứ sai người đến gọi ta.

Sắc mặt Cố Vân Nhàn vẫn còn hơi tái nhợt. Nàng dựa yếu ớt vào đầu giường, khóe môi vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt:

- Cảm ơn tẩu.

Kỷ Đào xua tay, đứng dậy:

- Nếu không còn việc gì, ta xin phép về trước.

Chưa đợi Kỷ Đào đứng hẳn lên, Cố Vân Nhàn đã cười:

- Ta ngủ quá lâu rồi, tẩu ở lại trò chuyện với ta một lát đi.

Kỷ Đào nhìn dáng vẻ yếu ớt của nàng ấy, nhớ lại phong thái rộng rãi, khéo léo trong đối nhân xử thế trước kia của Cố Vân Nhàn, khẽ thở dài:

- Con người ta không biết an ủi người khác, nói với ta cũng vô ích thôi.

Cố Vân Nhàn bật cười:

- Tẩu nói không sai, quả thật tẩu không biết an ủi người khác. Ta chỉ muốn trò chuyện với tẩu như trước kia thôi, tẩu tưởng ta định nói gì?

Kỷ Đào không tiếp tục vòng vo với nàng ấy, nhưng cũng không nhấc chân rời đi. Ý tứ rất rõ ràng, có gì thì cứ nói.

Cố Vân Nhàn nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau mới cất tiếng:

- Lần bệnh này, ta đã nghĩ thông rồi. Con người cuối cùng vẫn chỉ có thể dựa vào chính mình mới là vững chắc nhất.

Kỷ Đào không biết nói gì, cuối cùng vẫn khuyên một câu:

- Lần này muội bị bệnh, Đỗ đại nhân đã hai lần đích thân đến tìm ta.

Xem như an ủi nàng rằng Đỗ Dục vẫn còn để tâm đến nàng. Kỷ Đào tự thấy mình quả nhiên không biết an ủi người khác. Nghĩ một chút, nàng lại nói:

- Ta phải về rồi, Cẩm Nhi sắp tỉnh giấc.

Lần này Cố Vân Nhàn không giữ nàng nữa. Cho đến tận khi bước ra khỏi cửa, Kỷ Đào vẫn cảm nhận được ánh mắt của Cố Vân Nhàn dõi theo mình.

Sau đó, Cố Vân Nhàn không còn sai người mời Kỷ Đào sang nữa. Có lẽ nàng ấy thật sự đã khỏi hẳn.

Đôi lúc Kỷ Đào ra ngoài, cũng bắt gặp Cố Vân Nhàn đi ra khỏi phủ. Trông tinh thần nàng ấy khá tốt. Về tiền khám bệnh, cuối cùng Cố Vân Nhàn sai nha hoàn mang tới một ít vải vóc, coi như thù lao chữa bệnh.

Năm nay lúc diễn ra kỳ thi Hương, Kỷ Đào đang sinh con nên cũng không để ý nhiều, vì thế cũng không được chứng kiến cảnh náo nhiệt trên phố Trạng Nguyên. Qua năm mới sẽ đến kỳ thi Hội.

Thỉnh thoảng Tề T.ử Cầm sang chơi có nhắc đến, Tần Hoài sau Tết cũng sẽ dự thi. Năm nay hắn vừa thi Hương ở kinh thành, thứ hạng cũng không tệ. Còn có Thi Thành, hắn vốn đã là cử nhân từ trước, chỉ vì đang chịu tang nên lỡ mất kỳ thi trước, lần này cũng sẽ tham gia.

Thời tiết ngày càng lạnh, đến khi tuyết bắt đầu rơi, tiết Lạp Bát cũng đến. Bây giờ Kỷ Đào nấu cháo Lạp Bát ngày càng nhiều. Không chỉ hàng xóm xung quanh, mà rất nhiều gia quyến của các quan trong Đô Sát viện cũng mang cháo sang biếu, đương nhiên nàng cũng phải đáp lễ.

Chỉ là năm nay không có mấy không khí vui vẻ. Khắp kinh thành, những nhà có việc hỷ đều tổ chức rất kín đáo. Bệnh tình của đương kim Hoàng thượng vẫn chưa khỏi hẳn, bên ngoài thậm chí còn truyền nhau rằng mùa đông năm nay Hoàng thượng lại ngã bệnh.

Đúng ngày Phó đại phu hết phiên trực trở về nhà, Kỷ Đào rất vui. Nửa năm nay Phó đại phu thực sự quá bận, gần như không thể rời khỏi cung.

Sáng sớm ông đã về, vừa về liền dẫn Hiên Nhi vào d.ư.ợ.c phòng. Kỷ Đào không sang xem, nàng vào bếp, định nấu vài món Phó đại phu thích ăn. Phó đại phu không kén ăn, chỉ là không thích những món quá nặng mùi.

Đúng lúc ấy, Dương ma ma bước vào. Bà liếc Phán Hương bên cạnh một cái rồi ghé sát Kỷ Đào nói nhỏ:

- Ninh Vương phi đến rồi.

Kỷ Đào hơi ngạc nhiên. Trong ba vị Vương phi, người nàng ít quen nhất chính là Ninh Vương phi. Nói cho cùng, hai người cũng chỉ gặp nhau đúng một lần. Nếu hai vị Vương phi còn lại tới, Kỷ Đào sẽ chẳng thấy kỳ lạ.

- Nàng ấy đang ở đâu?

Dương ma ma lùi lại đáp:

- Đến d.ư.ợ.c phòng rồi. Ngài ấy nói đến tìm phu nhân, nhưng lại bảo muốn xem d.ư.ợ.c phòng của nhà mình.

Kỷ Đào lập tức hiểu ra, đến thăm nàng chỉ là cái cớ, đến dò xét tình hình mới là mục đích thật sự. Nàng cởi chiếc tạp dề tự may trên người xuống:

- Ta phải qua xem.

Kỷ Đào đi thẳng đến d.ư.ợ.c phòng. Vừa tới cửa đã nghe thấy tiếng Ninh Vương phi gần như nghẹn ngào khóc.

- Ta và Vương gia thật sự rất lo lắng cho long thể của phụ hoàng. Nhìn người trên triều có vẻ không có gì bất ổn, nhưng chúng ta đều sợ người chỉ đang cố chống đỡ. Phụ hoàng là quân chủ của một nước, gánh trên vai muôn dân thiên hạ... Phó thái y, xin ông hãy nói cho ta biết đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.