Hoa Thôn Khó Gả [phần 2̀5] - Chương 496
Cập nhật lúc: 17/07/2026 18:02
Phó đại phu đứng trước bàn, nhìn Hiên Nhi đang nghiền d.ư.ợ.c liệu. Ông tựa như bị lời nàng làm cảm động, khẽ thở dài:
- Hoàng thượng… - Lời còn chưa dứt, ông lại thở dài một tiếng. - Người cho ta về nghỉ một ngày, sáng sớm mai lại phải vào cung.
Câu nói này rất rõ ràng. Điều đó có nghĩa là hiện giờ Hoàng thượng không thể rời đại phu được. Nói cách khác, long thể của Hoàng thượng quả thật không ổn.
Thực ra khoảng thời gian này Phó đại phu rất ít khi về nhà. Mỗi lần về cũng chưa từng nhắc đến chuyện Thái y viện hay tình hình sức khỏe của Hoàng thượng.
Điều Kỷ Đào biết vẫn chỉ là chuyện mấy tháng trước sau khi Hoàng thượng khỏi bệnh vẫn tiếp tục giả bệnh. Còn trong khoảng thời gian này Hoàng thượng có tái phát hay không, nàng hoàn toàn không rõ.
Không hiểu vì sao, trong lòng nàng bỗng dấy lên một nỗi bất an. Nàng bước qua ngưỡng cửa:
- Vương phi giá lâm, không kịp ra nghênh đón, thật thất lễ.
Hốc mắt Ninh Vương phi vẫn còn đỏ. Thấy Kỷ Đào, giọng nói của nàng trở nên dịu dàng, rõ ràng vẫn còn nghẹn ngào:
- Lâm phu nhân, quấy rầy ngươi rồi. Vốn dĩ ta đến tìm ngươi trò chuyện, nhưng vừa thấy Phó thái y thì nhất thời không kìm được... Mong ngươi đừng trách.
Kỷ Đào khom người hành lễ:
- Thần phụ không dám.
Nàng đang định tìm cớ tiễn khách thì Ninh Vương phi đã đứng dậy.
- Hôm nay ta thật thất lễ. Hôm khác sẽ lại đến tìm ngươi trò chuyện. - Nói xong, nàng để nha hoàn bên cạnh dìu mình ra ngoài.
Kỷ Đào nghĩ ngợi một chút rồi cũng bước theo, tiễn nàng ra tận cổng. Nhìn chiếc xe ngựa hoa lệ của Ninh Vương phi khởi hành rời đi, Kỷ Đào quay người vào thẳng d.ư.ợ.c phòng.
Phó đại phu đang tươi cười chỉ dạy Hiên Nhi nhận biết các vị t.h.u.ố.c. Hiên Nhi bây giờ đã nhận ra được rất nhiều d.ư.ợ.c liệu, Phó đại phu vô cùng vui mừng.
Kỷ Đào có chút lo lắng:
- Sư phụ, vừa rồi người nói như vậy... sẽ không có chuyện gì chứ?
Phó đại phu liếc nàng một cái:
- Vốn là ý của Hoàng thượng.
Kỷ Đào luôn cảm thấy trong ánh mắt của Phó đại phu vừa rồi dường như có vài phần khinh bỉ. Nàng khựng lại một chút rồi hỏi:
- Những ngày này long thể của Hoàng thượng...
Phó đại phu đã đáp ngay:
- Không có gì bất ổn. Vốn dĩ thân thể Hoàng thượng cũng không tệ. Sau khi đau buồn quá độ, được ta châm cứu một phen, hiện giờ... trong vòng năm năm sẽ không có vấn đề gì.
Năm năm sau… e rằng cũng đã ngoài bảy mươi tuổi rồi.
Phó đại phu liếc Kỷ Đào đang có chút ngẩn người, lại nói:
- Không chỉ mình nàng ta. Hôm nay trên đường ta về nhà, An Vương và Thần Vương đều chặn xe ngựa của ta lại hỏi thăm một phen. Lời lẽ đều hết sức chân thành. Lão phu quan sát kỹ một lượt, ai nấy đều tỏ ra vô cùng quan tâm đến Hoàng thượng, không nhìn ra chút giả dối nào.
Kỷ Đào lúc này mới hoàn hồn. Xem ra hôm nay việc Phó đại phu về nhà cũng là tin tức do chính Hoàng thượng cố ý tung ra.
Phó đại phu bên kia lại lẩm bẩm một câu:
- Ta cứ tưởng Ninh Vương nhịn được, không ngờ người của Ninh Vương phủ lại là Vương phi tự mình đến.
Biết không phải Phó đại phu mềm lòng mà tiết lộ bệnh tình của Hoàng thượng, Kỷ Đào cũng không nghĩ nhiều nữa, nói:
- Sư phụ, dùng cơm trước đã.
Phó đại phu gật đầu, cúi xuống nói khẽ với Hiên Nhi, nắm tay thằng bé đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:
- Hiên Nhi trí nhớ rất tốt, bây giờ đã nhớ được ba mươi bảy loại d.ư.ợ.c liệu. Sau này nhất định sẽ học y thật giỏi.
Thật ra, Kỷ Đào không phản đối việc Hiên Nhi học y. Một người sống trên đời, có một nghề để nuôi sống bản thân là điều rất quan trọng. Sau này có dùng đến hay không thì chưa biết, nhưng học được vẫn luôn là chuyện tốt.
Hôm sau, quả nhiên Phó đại phu vào cung. Mắt thấy sắp đến Tết, Liễu thị và mọi người trong nhà đã bắt đầu chuẩn bị những thứ cần dùng cho dịp năm mới.
Kỷ Đào còn dự định chờ Lâm Thiên Dược được nghỉ, sẽ dẫn Hiên Nhi và Cẩm Nhi cùng lên phố dạo chơi. Bây giờ nàng không tiện ra ngoài, còn mỗi lần Liễu thị ra ngoài đều không dám dẫn Hiên Nhi theo vì sợ xảy ra chuyện. Hiên Nhi đã rất lâu rồi chưa được lên phố.
Ngày hai mươi hai tháng Chạp, trên đường phố đột nhiên xuất hiện rất nhiều quan binh. Ngay cả đứng trong sân, Kỷ Đào cũng nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài. Đang thấy kỳ lạ thì Dương ma ma dẫn Phán Hương vội vàng trở về:
- Phu nhân, ngoài phố đã phong chợ rồi. Rất nhiều quan binh bắt các cửa hiệu đóng cửa.
Kỷ Đào lập tức đứng bật dậy. Nàng nhớ tới lời Phó đại phu nói về việc Hoàng thượng cố ý tung tin. Xem ra quả thật đã có vị nào đó không nhịn nổi...
Kỷ Đào đứng yên tại chỗ, giọng trầm xuống:
- Tất cả mọi người không được ra ngoài, đóng c.h.ặ.t cổng lớn lại. Ngoại trừ đại nhân và sư phụ trở về, không ai được mở cửa. Nếu có tình huống gì, lập tức báo cho ta.
- Vâng. - Dương ma ma nghiêm túc đáp.
Kỷ Đào đứng trong sân, nghe tiếng bước chân ngoài con phố chỉ cách một bức tường, khác hẳn tiếng bước chân của người bình thường, cùng với thỉnh thoảng vang lên vài tiếng quát lớn.
Nàng không cho rằng những người đó gan lớn đến mức xông vào phủ làm gì. Điều nàng lo lắng chỉ là Lâm Thiên Dược vừa mới ra ngoài và Phó đại phu vẫn đang trong cung chữa bệnh cho Hoàng thượng.
Nhưng với tình hình bên ngoài lúc này, nàng tuyệt đối không thể đi ra tìm họ. Làm vậy mới là chuyện ngu ngốc nhất. Trong nhà còn có hai đứa trẻ cùng Liễu thị và mọi người. Nếu đám người bên ngoài thật sự muốn xông vào, bảo vệ họ mới là điều quan trọng nhất.
Bên ngoài dường như đã yên tĩnh hơn một chút, Kỷ Đào nhẹ chân đi đến trước cổng lớn, ghé mắt nhìn qua khe cửa. Nàng phát hiện ngoài cổng có khoảng mười mấy tên quan binh canh giữ, đại đao trong tay sắc bén lạnh lẽo.
