Hoa Thôn Khó Gả [phần 2̀5] - Chương 483
Cập nhật lúc: 17/07/2026 18:00
Ngay cả việc chữa bệnh cứu người nàng cũng không còn quá nhiệt tình. Một phần là muốn tạo thiện duyên cho Lâm Thiên Dược. Nhưng phần lớn vẫn là muốn kiếm thêm ít bạc làm lộ phí để chàng lên kinh.
Nghĩ kỹ lại quả thật từ sau khi thành thân, nàng đã không còn chuyên tâm như trước.
Kỷ Đào có chút hổ thẹn, là hổ thẹn thật lòng, nàng cúi đầu xin lỗi:
- Sư phụ, con có lỗi với người.
Phó đại phu hừ lạnh:
- Con là nữ t.ử. Nếu đến tuổi mà không gả đi thì chẳng phải sẽ thành lỡ thì sao? Cho nên năm xưa lão phu mới nói không thu nữ đồ đệ!
Nghe vậy, Kỷ Đào bật cười, dang hai tay bất lực:
- Sư phụ, người nói câu này muộn rồi. Người đã nhận con làm đồ đệ rồi, giờ còn biết làm sao nữa?
Phó đại phu lại hừ một tiếng. Ông quay sang nhìn Hiên Nhi đang chăm chú nghiền t.h.u.ố.c bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện:
- Nể mặt tiểu đồ tôn của ta, tha cho con vậy.
Hiên Nhi quả thật rất chăm chỉ, hơn nữa cũng không hề bài xích việc này.
Phó đại phu nghiêm giọng nói:
- Vậy chuyện hôn sự nhà họ Đỗ bên đối diện đề cập, ngày mai Đào Nhi cứ từ chối đi. Cứ nói là ý của ta. Chưa xuất sư thì không được thành thân.
Kỷ Đào nghiêm túc đáp:
- Vâng.
Thần sắc Phó Phong lập tức nhẹ nhõm hẳn:
- Thưa sư phụ, cảm ơn người.
Phó đại phu lại hừ lạnh:
- Con tưởng lão phu sẽ vì chút bạc mà đem con bán đi sao?
Phó Phong bước lên, đưa tay bóp vai cho ông, cười lấy lòng:
- Không đâu. Sư phụ là vị sư phụ tốt nhất trên đời.
Quả nhiên đến tận nửa đêm Lâm Thiên Dược và Điền thị mới trở về.
Kỷ Đào chống đầu trên giường, buồn ngủ đến mức không chịu nổi. Lâm Thiên Dược vào phòng từ lúc nào nàng cũng không biết. Chàng bước tới, nhẹ nhàng đỡ người nàng nằm xuống, động tác vô cùng cẩn thận, chàng khẽ nói:
- Ngủ đi.
Mắt Kỷ Đào thực sự không mở nổi nữa. Thấy chàng bình an trở về, nàng cũng không gắng gượng thêm được, lập tức chìm vào giấc ngủ say.
Sáng sớm hôm sau, Phó đại phu lại đến Thái y viện, Phó Phong cũng quay trở về ngoại thành, đến khi Kỷ Đào tỉnh dậy thì trong nhà chỉ còn lại Liễu thị và mọi người.
Ăn cơm xong, Kỷ Đào cùng Hiên Nhi đọc sách trong d.ư.ợ.c phòng thì Dương ma ma bước vào:
- Phu nhân, Đỗ phu nhân đến.
Nghe vậy, Kỷ Đào đặt cuốn sách trong tay xuống. Xem ra Cố Vân Nhàn thật sự luôn để ý động tĩnh bên này, vừa đúng lúc Phó Phong và Phó đại phu rời đi, nàng ấy đã lập tức sang đây.
Trong sân, Kỷ Đào tựa trên ghế, nghiêm túc nhìn Cố Vân Nhàn:
- Đỗ phu nhân, thật sự rất xin lỗi. Sư phụ ta nói rồi, chưa xuất sư thì không được thành thân.
Cố Vân Nhàn khá ngạc nhiên:
- Ta từng nghĩ mọi người sẽ từ chối mối hôn sự này. Nhưng ta thật không ngờ Phó đại phu lại có một quy củ kỳ lạ như vậy.
Kỷ Đào cười khổ:
- Đừng nói muội, ngay cả ta cũng không biết. Tính tình sư phụ vốn rất tùy hứng. Thật ra quy củ này là mới đặt thêm. Chắc là vì năm xưa sau khi ta thành thân thì không còn chuyên tâm nữa. - Rồi nàng lại thở dài một tiếng: - Nói cho cùng vẫn là ta hại Phó Phong.
Cố Vân Nhàn có chút tiếc nuối. Trước khi rời đi, nàng cười như đùa như thật:
- Quy củ của Phó đại phu đúng là kỳ lạ. Người đã thành thân chắc chắn ông ấy sẽ không nhận, còn người chưa thành thân thì e rằng cũng chẳng muốn bái sư nữa. Y thuật của Phó đại phu tinh thông đến mức ngay cả đương kim Hoàng thượng cũng từng đích thân khen ngợi. Người bình thường nếu bái ông ấy làm sư phụ, chỉ sợ cả đời cũng không thể xuất sư, chẳng phải sẽ cô độc suốt một đời sao?
Nói xong, dường như Cố Vân Nhàn có chút tức giận, xoay người bỏ đi. Lúc nàng quay lưng, Kỷ Đào còn nhìn thấy khóe mắt lạnh xuống. Kỷ Đào không gọi nàng lại, ánh mắt nàng dõi theo bóng lưng Cố Vân Nhàn dần đi xa, cho đến khi khuất sau hòn giả sơn, không còn nhìn thấy nữa.
Những lời Cố Vân Nhàn vừa nói khiến nàng nhớ đến người tự xưng là đồ đệ của Phó đại phu từng đến nhà mấy hôm trước. Chẳng lẽ Phó đại phu cố ý tung ra quy củ này cũng là để những người ấy không dám đến bái sư?
Nhưng câu cuối cùng của Cố Vân Nhàn là sai. Kỷ Đào cũng đã nói rồi, Phó đại phu vì tính tình tùy hứng nên mới thêm điều kiện ấy. Vậy thì biết đâu một ngày nào đó ông lại tùy hứng sửa luôn quy củ đó, cũng chẳng có ai dám bảo là không đúng.
Huống hồ… có được xuất sư hay không, chẳng phải cũng chỉ là một câu nói của Phó đại phu thôi sao?
Khóe môi Kỷ Đào khẽ cong lên. Nàng hoàn toàn không bị sắc mặt khó coi của Cố Vân Nhàn lúc rời đi ảnh hưởng đến tâm trạng. Nàng đỡ bụng quay lại ngồi xuống ghế.
Liễu thị bước đến, có chút bất an hỏi:
- Đào Nhi, như vậy... sẽ không ảnh hưởng đến Thiên Dược chứ?
Kỷ Đào không để tâm:
- Sẽ không đâu.
Nghe Kỷ Đào trả lời chắc chắn như vậy, Liễu thị rõ ràng thả lỏng hơn nhiều.
Thấy thế, Kỷ Đào lại an ủi:
- Nương, sẽ không có chuyện gì đâu. Nương cứ yên tâm.
Rất có khả năng Đỗ Dục hoàn toàn không biết chuyện này, chỉ là Cố Vân Nhàn tự mình muốn như vậy mà thôi.
Nếu thật sự Đỗ Dục muốn làm mối Đàm cô nương cho Phó Phong thì hắn không thể nào không chào hỏi Lâm Thiên Dược trước. Nếu Cố Vân Nhàn đã bàn bạc với hắn từ trước thì Đỗ Dục cũng không thể không nhắc lấy một câu.
Nghĩ tới nghĩ lui, Kỷ Đào càng thấy Đỗ Dục căn bản không hề biết Cố Vân Nhàn muốn tác hợp Đàm cô nương với Phó Phong.
Cố Vân Nhàn… gan dạ càng ngày càng lớn rồi!
Biết đâu trong chuyện này còn có ý muốn thử xem giới hạn của Đỗ Dục đối với Đàm cô nương kia đến đâu.
