Hoa Thôn Khó Gả [phần 2̀5] - Chương 484
Cập nhật lúc: 17/07/2026 18:01
Hai nhà ở gần như vậy, sớm muộn gì Đỗ Dục cũng sẽ biết những việc Cố Vân Nhàn đã làm. Đến lúc đó, cho dù Đỗ Dục có chất vấn thì chỉ cần nàng khóc lóc giải thích vài câu rằng mình lo lắng cho hôn sự của biểu muội… Biết đâu Đỗ Dục còn cảm thấy chính mình mới là người có lỗi. Dù sao vị Đàm cô nương ấy quả thật cũng không còn nhỏ tuổi nữa.
Kỷ Đào lim dim buồn ngủ. Hiên Nhi cũng ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, bắt chước hệt động tác của nàng, đưa tay vuốt vuốt bụng mình, khóe môi còn hơi cong lên.
Người trong nhà không nhiều, Điền thị hôm qua đã vất vả cả ngày. Sáng nay chép xong kinh Phật, bà lại trở về phòng nghỉ ngơi.
Kỷ Đào ngủ một giấc, khi mở mắt, ánh nắng rực rỡ xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, loang lổ rơi trên gương mặt nàng.
Nàng nhìn sang Hiên Nhi đang ngủ trong ghế, nước dãi chảy ra khóe miệng. Trên trán thằng bé dường như còn lấm tấm mồ hôi. Kỷ Đào cầm chiếc quạt bên cạnh, nhẹ nhàng quạt cho con.
Một khắc sau, Hiên Nhi mơ màng mở mắt.
Kỷ Đào mỉm cười:
- Hiên Nhi, chúng ta đi thăm tổ mẫu nhé.
Hiên Nhi nghĩ một chút, tự mình trượt xuống khỏi ghế, giọng trong trẻo đáp:
- Vâng ạ.
Kỷ Đào nắm lấy bàn tay nhỏ của con, cùng đi về phía phòng của Điền thị. Còn chưa đến gần đã ngửi thấy mùi đàn hương, Kỷ Đào không ghét mùi hương ấy. Nàng dắt Hiên Nhi vào sân rồi giơ tay gõ cửa, cửa sổ phòng Điền thị đều đóng kín.
- Vào đi. - Bên trong truyền ra giọng nói còn pha chút ngái ngủ.
Kỷ Đào mở cửa, Hiên Nhi lập tức chạy vào, bò lên giường gọi:
- Tổ mẫu!
Thấy Kỷ Đào đi phía sau, Điền thị ngồi dậy:
- Đào Nhi, con bụng mang dạ chửa, nên nghỉ ngơi nhiều hơn.
Kỷ Đào mỉm cười, nàng đưa tay bắt mạch cho Điền thị.
- Nương, con sang thăm mẹ. Hôm qua có mệt lắm không?
Điền thị mặc nàng bắt mạch:
- Không mệt. Chỉ là ta đã làm lỡ việc của Thiên Dược, sợ nó sẽ bị người ở Đô Sát viện chèn ép. - Điền thị nhìn Kỷ Đào bằng ánh mắt dịu dàng, mỉm cười nói: - Còn cả con nữa. Ta cũng cảm ơn con đã thay ta chăm sóc Thiên Dược. Người làm nương như ta... e rằng cả đời này đều mắc nợ nó.
Bà nhìn cái bụng của Kỷ Đào, trong mắt đầy vẻ mong đợi:
- Đào Nhi... ta có thể sờ thử không?
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.
Bàn tay mảnh khảnh của Điền thị nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Lại qua một ngày, nhà họ Lâm vẫn yên bình như cũ, cũng không còn khách đến nữa. Kỷ Đào cùng Hiên Nhi chậm rãi đi dạo trong sân. Giờ bụng nàng đã lớn, phải đi lại từ từ mới tốt, đến lúc sinh nở cũng sẽ thuận lợi hơn.
Đúng lúc ấy, Cố Vân Nhàn lại đến, Kỷ Đào vẫn gặp nàng. Dù sao Đỗ Dục và Lâm Thiên Dược là đồng liêu, quan hệ giữa hai người cũng rất tốt. Kỷ Đào chỉ đơn phương không thích một vài cách làm của Cố Vân Nhàn mà thôi, vẫn chưa đến mức đóng cửa không tiếp khách.
Lần này, Cố Vân Nhàn không đi một mình. Phía sau nàng còn có một cô nương mảnh mai thanh tú. Cô nương ấy từ y phục đến trang sức đều chẳng hề kém Cố Vân Nhàn. Nhìn qua quả thật đúng như lời Cố Vân Nhàn từng nói, dịu dàng, có lễ, dung mạo cũng rất đẹp.
Cố Vân Nhàn mỉm cười bước vào, nàng nắm tay Đàm cô nương:
- Đây là biểu muội ta. Muội ấy đến kinh thành đã lâu nhưng không thích ra phố. Ta sợ cứ ở mãi trong nhà sẽ buồn bực, nên dẫn đến đây tìm muội uống trà.
Kỷ Đào mỉm cười đưa hai người vào trong. Dù sao chuyện của Phó Phong cũng đã không thể. Trong số những người nàng quen biết cũng chẳng có nam t.ử nào phù hợp tuổi tác. Vị Đàm cô nương này định sẵn sẽ không có liên quan gì đến nàng.
- Mời Đàm cô nương.
Đàm cô nương mày thanh mắt dịu, giọng nói ôn nhu:
- Lâm phu nhân cứ gọi ta là Y Nhân là được.
Nghe vậy, Kỷ Đào khen:
- Tên của cô nương thật đẹp.
Hai má Đàm Y Nhân lập tức ửng hồng, dung nhan càng thêm phần mỹ lệ.
Dương ma ma bưng trà và điểm tâm lên, Kỷ Đào mỉm cười tiếp đãi. Càng trò chuyện với Đàm Y Nhân, nàng càng cảm thấy vị cô nương này thông tuệ, lời nói cử chỉ còn mang theo vài phần nho nhã. Không biết là vì nàng xuất thân từ Du thành, nơi có nhiều người đọc sách nhất hay vì nàng là biểu muội của Đỗ Dục.
Kỷ Đào nâng chén trà, mỉm cười khen:
- Y Nhân cô nương quả thật văn tài xuất chúng, khiến người khác khâm phục.
Đó là lời thật lòng. Ngày trước sách của Lâm Thiên Dược nàng đọc mãi cũng không vào. Những điều Đàm Y Nhân vừa nói trong lúc trò chuyện, Kỷ Đào chỉ hiểu được đại khái ý tứ. Thế nhưng Đàm Y Nhân lại có thể lĩnh hội một cách vô cùng thấu đáo.
Đàm Y Nhân lại đỏ mặt, nhớ lại:
- Cha nương từ nhỏ đã nuông chiều ta hết mực, muốn gì được nấy. Nhưng ta chỉ thích đọc sách. Khi ấy, điều gì không hiểu ta đều hỏi biểu ca. Những điều ta biết bây giờ đều là do huynh ấy dạy. Người thật sự văn tài hơn người chính là biểu ca.
Tim Kỷ Đào khẽ giật. Nàng liếc mắt nhìn sắc mặt của Cố Vân Nhàn, phát hiện nàng ta cứng đờ trong chốc lát.
Đàm Y Nhân nói như vậy, rõ ràng là muốn nói nàng và Đỗ Dục là thanh mai trúc mã. Nếu là huynh muội ruột thì còn đỡ, nhưng đây lại là biểu ca, biểu muội. Chỉ cần nhìn là biết giữa hai người từng có chuyện gì đó. Đến cả Kỷ Đào là người ngoài còn nhìn ra, một người thông minh như Cố Vân Nhàn càng không thể không biết.
Hơn nữa, cô nương này cũng không ngốc. Không biết có phải nàng đã biết ý định của Cố Vân Nhàn hay không, nên mới cố ý nói những lời ấy trước mặt Kỷ Đào để tự hủy thanh danh của mình. Rõ ràng là không muốn gả cho Phó Phong nữa, như vậy là tốt nhất.
