Hoàng Hậu Trọng Sinh: Kiếp Này Cắt Đứt Tình Duyên - Chương 5: Đạo Trời Bất Công

Cập nhật lúc: 24/08/2026 05:06

22

"Chàng khổ rồi."

Tiết Phỉ ngẩng phắt lên nhìn ta, trong mắt cuộn lên bao nhiêu là cảm xúc, kinh ngạc, đau đớn, mừng rỡ...

"A Uẩn, đừng khóc. Người khổ là nàng, kẻ đáng thẹn là ta." Là ta tự chọn bước vào cửa nhà họ Tiết, hưởng vinh hoa phú quý. Đại nạn ập tới sao có thể bay đi được?

"A Uẩn," chàng gọi ta, cổ họng chát đắng, "ta bây giờ là Tiết Phỉ, là tiểu thúc của nàng, trên có thánh chỉ đè, dưới có tang kỳ chắn, trong mắt người ngoài ta là thằng khốn c.ư.ỡ.n.g c.h.i.ế.m đại tẩu, nàng là quả phụ bị ép buộc..."

"Thì đã sao?" Ta cắt lời chàng, siết c.h.ặ.t t.a.y chàng, đốt ngón trắng bệch vì dùng sức, "Chàng còn sống, chàng trở về, chàng ở đây. Những thứ khác chẳng cần nói tới. Nhưng chàng không cần làm ra bộ dạng này, ta chỉ hỏi một câu, chàng đã từng yêu ta chưa?"

Tiết Phỉ vội vàng đáp: "Trời đất chứng giám, nhật nguyệt soi xét, ta Tiết Tễ chỉ yêu mình nàng, trước kia là vậy, sau này cũng vậy."

"Bây giờ ta thật sự hối hận vì đã giấu nàng..."

Ta lắc đầu, thở dài một hơi: "Không phải đâu, thứ chàng nên hối hận là đã có lòng thăm dò ta. Nói suông chẳng chứng cứ, ta phải xem chàng thể hiện về sau."

Tiết Phỉ nhìn ta, cổ họng động mấy cái, cuối cùng cúi đầu xuống, trán khẽ tựa vào đôi tay đang nắm vào nhau của chúng ta.

Vai chàng run lên, nhưng chàng không bật ra một tiếng nào.

Ta không rút tay về, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ để chàng tựa vào.

Một quyết sách sai lầm của vị hoàng đế hôn dung, hủy chúng ta, hại nhà họ Tiết, mấy nghìn binh sĩ cũng đổ m.á.u nơi sa trường.

23

Sau ngày hôm ấy, quan hệ hai chúng ta có phần dịu lại.

Dù sao thì tình tình ái ái, đặt trước đại nghĩa nước nhà cũng phải phân nặng nhẹ. Huống hồ chàng mà làm không xong, đến lúc bị t.r.u d.i cửu tộc thì ta cũng chẳng thoát nổi.

Tiết Phỉ dọn vào chính phòng của ta, còn chuyện ngủ nghê thì phần lớn là chàng tạm bợ một đêm trên ghế.

Của lạ trong kinh thành chàng mua cho ta khắp lượt, chỉ e ngôi sao trên trời chàng cũng hái xuống cho ta được.

Tiết Phỉ vẫn bận rộn không ngơi, nhưng giữ đúng giờ về nhà mỗi tối.

Lúc ta sang thư phòng, chàng đang ngồi dưới cửa sổ mượn ánh trăng đọc một phong mật thư, nghe tiếng bước chân liền đưa tờ thư lại gần ngọn nến đốt đi.

Trước khi tro rơi xuống chậu đồng, ta chỉ liếc được một cái, chỉ kịp nhận ra ba chữ còn sót "Cửu hoàng t.ử", "Đức phi", "Chu".

"Chu Sùng lần trước tới, ngoài mặt là viếng tang, thực chất là thăm dò," Tiết Phỉ mở lời vẫn bằng cái giọng lơi lỏng ấy, "muội muội hắn trong cung câu kết với người bộ Binh, muốn tra danh sách t.ử t.r.ậ.n cụ thể của trận Lương Châu, sợ chúng ta giấu điều gì."

Ta đặt hộp thức ăn lên bàn, mở nắp bưng ra hai đĩa thức ăn nhỏ và một bát cháo nóng: "Bên Đức phi nương nương có gửi được tin ra không?"

"Gửi ra rồi," Tiết Phỉ đón lấy bát cháo, đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay ta thì khựng lại một thoáng, "A Uẩn, nàng vất vả rồi..."

Ta ngồi xuống đối diện chàng, cách ngọn nến lay động trên bàn nhìn chàng cúi đầu húp cháo.

Chàng ăn rất nhanh mà không phát ra tiếng.

Lúc đáy bát lộ ra, hàng mi hắt xuống dưới mắt một mảng bóng nhỏ, mảng bóng ấy che đi quá nửa cảm xúc của chàng.

Đốt ngón tay chàng bấu vào miệng bát trắng bệch, khóe miệng dính một chút cháo cũng không hay biết.

24

"Chàng đang nghĩ tới chuyện Lương Châu." Ta lấy khăn tay nhẹ nhàng lau vệt cháo cho chàng.

Tiết Phỉ ngước mắt nhìn ta một cái, đón lấy khăn tay: "Cảm ơn nàng."

Tay chàng lạnh quá, chạm vào ngón tay ta khiến ta khẽ rùng mình.

Tiết Phỉ kéo ta ngồi xuống, im lặng mấy nhịp thở: "Ta đang nghĩ tới lời đệ đệ nói với ta trong cái đêm cuối cùng ấy."

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe, việc ta cần làm là làm một người lắng nghe.

Chàng nhắm mắt lại một cái: "Ca ca, đời này đệ không hối hận nhất là được làm nhi t.ử của phụ thân, làm đệ đệ của ca ca. Chí hướng của đệ cũng là ra trận g.i.ế.t giặc, giữ nước giữ nhà. Tiếc thật. Ca ca phải sống cho tốt, ở Túy Tiên lâu kinh thành đệ còn nợ t.ú b.à ba mươi lượng bạc, bao giờ ca ca về nhớ trả giúp đệ."

Nói tới "ba mươi lượng bạc" thì giọng chàng chợt nghẹn lại, ngừng một lúc lâu mới nối tiếp được: "Lúc ấy ta không hiểu ra ẩn ý trong lời y. Ta tưởng y cố tình bông lơn cho ta vui."

Ta đưa tay úp lên mu bàn tay chàng, cách một mặt bàn, ánh nến nhảy nhót giữa hai người.

"Cả đời đệ ấy bị buộc phải đóng vai kẻ ăn chơi, đó là điều bất công."

"Nhưng giữa trời đất, thế nào là công, thế nào là bất công? Lấy gì để đối lại cái bất công?" Ta khẽ hỏi.

Tiết Phỉ lắc đầu, chỉ nói một câu: "Đạo trời bất công, thì dốc sức mà sửa."

Ta hiểu ý chàng: "Đường đi hiểm trở. Ta nguyện đi cùng chàng."

Chàng không nói gì, chìm trong nỗi buồn.

25

Ta đứng dậy thu bát đĩa đi ra ngoài, tới bên cửa thì ngoảnh lại nhìn chàng: "Chàng không phải người chịu tê liệt trong đau khổ, cũng không phải người do dự bất quyết, đừng quên rốt cuộc chàng là ai. Về ngủ đi."

Chàng đóng vai Tiết Phỉ lâu quá, đóng đến mức chính mình cũng không phân được mình là ai.

Tiết Phỉ nhìn bóng ta khuất sau khung cửa nguyệt động, hồi lâu, đưa tay ấn ấn giữa hai mày, khóe miệng khẽ cong lên một chút.

Tiết Phỉ chưa về ngay, ta liền mặc nguyên y phục tựa lưng nằm trên chiếc mỹ nhân tháp.

Mơ màng nghe tiếng cánh cửa sổ khẽ động, mở mắt ra thấy Tiết Phỉ đang đứng bên bàn, đưa một phong mật thư mới nhận ra trước đèn mà bóc, mặt nghiêng được ánh sáng ấm viền lên những đường nét sắc lạnh.

Chàng nhận ra ta đã tỉnh, nghiêng đầu nhìn sang, hàn quang trong mắt chưa kịp tan, giọng lại dịu xuống: "Làm nàng tỉnh giấc à?"

Ta ngồi dậy khoác lại áo ngoài, bước tới liếc nhìn tờ thư trong tay chàng: "Chu Sùng tra ra được gì?"

"Hắn tra ra thứ không nên tra," Tiết Phỉ đưa tờ thư cho ta xem, đầu ngón tay chỉ vào một địa danh, "Thanh Thạch Pha, Lương Châu, hắn phái người tới đào chỗ chôn h.à.i c.ố.t di lại trên chiến trường, muốn đối chiếu số lượng t.h.i t.h.ể."

Lòng ta thắt lại: "Vậy chẳng phải thị vệ của Tiết Phỉ..."

"Yên tâm," Tiết Phỉ lắc đầu, "t.h.i t.h.ể của Thúy Phong ngay đêm hôm đó ta đã hỏa t.h.i.ê.u, t.r.o c.ố.t rải xuống dòng suối Thanh Thạch Pha, chúng đào không ra đâu."

Ta đón lấy chén trà trong tay chàng đặt xuống bàn, rồi úp lòng bàn tay ấm của mình lên tay chàng: "A Tễ, chàng nhìn ta này."

Tiết Phỉ nghe lời ngẩng mắt lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.