Hoằng (泓) - 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:02
CHƯƠNG 1: HỒNG Y NHẬP CUNG, LÒNG TỰA NƯỚC ĐÓNG BĂNG
Kinh thành vào thu, những trận mưa lớn xối xả kéo dài suốt ba ngày đêm chưa có dấu hiệu dứt. Từng hạt mưa nặng trĩu nện xuống lớp ngói lưu ly của phủ thượng thư, vỡ tan tành, kéo theo thứ âm thanh rầm rì, trầm uất bao trùm lên khắp các điện sảnh. Gió lạnh luồn qua những khe cửa rằng chẳng thể thấm thía bằng bầu không khí đang đông đặc lại bên trong đại sảnh của Giang phủ vào lúc này.
Giang Sở Bạch đứng ở góc sảnh, toàn thân bất động như một pho tượng tạc bằng bạch ngọc. Ánh mắt nàng nhạt nhẽo nhìn chằm chằm vào những vệt nước mưa đang loang lổ trên nền gạch lát hoa. Khắp giang sảnh, tiếng khóc sụt sùi, nức nở vang lên không ngớt. Người khóc là mẹ kế của nàng, và đứa con gái yêu quý của bà ta – Giang Sở Dao, muội muội cùng cha khác mẹ với nàng.
Một sai lầm chí mạng trên triều đường của phụ thân nàng, Giang Thượng thư, đã đẩy cả tộc vào bờ vực diệt môn. Sổ sách cứu tế vùng lũ bị thiếu hụt, mật chỉ tra xét của hoàng đế đã treo lơ lửng trên đầu. Bản án khi quân, tham ô quân dụng nặng tựa thái sơn. Để chuộc lại cái lỗi lầm tày trời ấy, để hoàng đế nguôi ngoai cơn thịnh nộ và cho Giang gia một con đường sống, gia tộc buộc phải dâng hiến một nữ nhi nhập cung trong kỳ tuyển tú năm nay. Nói là tuyển tú, nhưng ai nấy đều hiểu rõ, đây chẳng qua là một quân cờ mạng mạng, một món hàng thế mạng được gửi vào vũng nước đục ngầu của hoàng thành để làm dịu lòng thiên t.ử.
Người được chọn ban đầu, dĩ nhiên là Giang Sở Dao. Lệnh bài của bộ hộ đã khắc tên nàng ta, ngày sinh hoàng đạo cũng đã dâng lên khâm thiên giám. Thế nhưng, khi chiếc kiệu hoa sắp sửa dừng trước cửa phủ, Giang gia lại luyến tiếc. Mẹ kế khóc đến c.h.ế.t đi sống lại, ôm c.h.ặ.t lấy đứa con gái bảo bối vào lòng như thể nếu buông ra, con bà ta sẽ rơi ngay vào hố lửa. Phụ thân đứng bên cạnh, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn của sự bất lực và hổ thẹn, nhưng đôi mắt ông ta khi nhìn về phía Giang Sở Bạch lại lóe lên một tia tính toán lạnh lùng.
Họ không nỡ hy sinh Giang Sở Dao, đứa con gái được nuông chiều từ nhỏ, hoạt bát và ngây thơ. Vì vậy, sự lựa chọn cuối cùng hiển nhiên rơi vào nàng – đứa con gái của chính thất phu nhân quá cố, kẻ quanh năm suốt tháng chỉ lầm lũi ở góc sân vắng, không tranh không đoạt, lặng lẽ như một bóng ma.
"Sở Bạch... phụ thân vô năng, phụ thân có lỗi với mẫu thân con."
Một tiếng động khô khốc vang lên giữa đại sảnh. Giang Thượng thư, người đàn ông quanh năm quyền cao chức trọng, một tay che trời ở bộ hộ, lúc này lại quỳ sụp xuống trước mặt con gái mình. Đầu gối ông ta đập mạnh xuống nền gạch lạnh buốt, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy bám lấy gấu áo của nàng. Ông ta ngước khuôn mặt già nua đầm đìa nước mắt lên, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào:
"Con hãy cứu lấy Giang gia. Sở Dao nó còn nhỏ dại, tính tình lại bốc đồng, vào nơi thâm cung nội hiểm ấy cam đoan không sống sót nổi qua ba ngày. Sở Bạch, con từ nhỏ đã trầm tĩnh, thông tuệ hơn người, chỉ có con mới cứu được phụ thân, cứu được mấy mươi mạng người trong phủ này thôi. Con ơi, phụ thân lạy con..."
Nói rồi, ông ta dập đầu xuống đất, tiếng cồm cộp vang lên nghe đến nhức nhối.
Bên cạnh ông ta, mẹ kế vờ vịt lau nước mắt, giọng nói nghẹn ngào nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Sở Bạch để dò xét: "Phải đó Sở Bạch, mẫu thân biết con chịu nhiều thiệt thòi. Nhưng Giang gia một khi sụp đổ, con là nữ nhi cũng chẳng thể vẹn toàn. Hãy vì dòng tộc, vì phụ thân con..."
Giang Sở Dao quỳ bên chân mẹ mình, đôi mắt sưng mọng vì khóc lóc, bờ vai gầy run rẩy. Nàng ta cúi gầm mặt, không dám nhìn vào mắt đích tỷ của mình. Trong căn phòng này, tiếng khóc của họ vang vọng, đan xen vào nhau tạo thành một khúc nhạc bi ai, giả tạo đến nực cười. Tất cả bọn họ đều khóc, kẻ xót thương cho đứa con nhỏ, kẻ sợ hãi cái c.h.ế.t, kẻ cầu xin sự bao dung. Nhưng tuyệt nhiên, chẳng có một ai đứng ra nói rằng: "Để ta đi thay nàng."
Giang Sở Bạch đứng đó, từ trên cao nhìn xuống đỉnh đầu của phụ thân mình. Nàng không khóc. Đôi mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn gió, dửng dưng đến mức tàn nhẫn. Nàng không hề đưa tay ra nâng ông ta dậy, cũng không thốt lên một lời chất vấn nào kiểu như "Tại sao lại là con?" hay "Các người tại sao lại bất công như thế?". Nàng hiểu rõ quy luật của thế gian này, và càng hiểu rõ bản chất của những con người gọi là người thân đang quỳ dưới chân mình. Khi gia tộc cần một lá chắn, kẻ không có tình thương của phụ thân sẽ luôn là kẻ bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Oán trách phỏng có ích gì? Khóc lóc van xin liệu có thể khiến ông ta thay đổi ý định sao? Không, chỉ làm trò cười cho thiên hạ và tự hạ thấp phẩm giá của bản thân mà thôi.
"Được."
Một chữ duy nhất thốt ra từ khuôn mặt thanh tú của Giang Sở Bạch. Giọng nói của nàng không run rẩy, không mang theo chút oán hận hay tức giận nào, nó lạnh nhạt và trong trẻo như giọt sương đọng trên lá sen buổi sớm. Sự bình thản đến cực điểm của nàng khiến tiếng khóc của mẹ kế và muội muội đột ngột nghẹn lại giữa chừng. Giang Thượng thư ngẩng đầu lên, trong mắt vừa có sự nhẹ nhõm tội lỗi, vừa có một nỗi sợ hãi mơ hồ trước sự tỉnh táo đến đáng sợ của đứa con gái này.
"Sở Bạch... con đồng ý rồi sao?" Giang Thượng thư lắp bắp hỏi.
"Con đồng ý nhập cung." Sở Bạch nhàn nhạt lặp lại, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt đang nhẹ nhõm thở phào trong sảnh, "Từ nay về sau, mạng của con trả lại cho Giang gia. Nợ m.á.u hay tội tình của các người, con gánh một lần này. Sau khi bước chân ra khỏi cánh cửa này, Giang Sở Bạch con và Giang phủ, sinh t.ử không màng, ân đoạn nghĩa tuyệt."
Nàng quay lưng bước đi, không đợi bất kỳ ai kịp phản ứng.
Trong khuê phòng của nàng, một bộ cung trang đỏ rực như m.á.u đang được bày sẵn trên phản gỗ. Đó là y phục tuyển tú mà mẹ kế đã sai người chuẩn bị gấp cho nàng, thêu thùa hoa văn rực rỡ, chim phượng tung cánh bằng chỉ vàng lấp lánh. Kèm theo đó là một tráp trang sức bằng ngọc phỉ thúy quý giá, vàng ròng lóa mắt, nhằm mục đích giúp nàng nổi bật giữa hàng trăm tú nữ, thu hút ánh nhìn của hoàng đế ngay từ ngày đầu tiên. Họ muốn nàng dùng nhan sắc để tranh sủng, dùng thân xác để củng cố lại cái ngai vàng đang lung lay của Giang gia.
Giang Sở Bạch đứng trước bộ trang phục đỏ rực ấy, khẽ nhếch môi nở một nụ cười giễu cợt. Đỏ sao? Rực rỡ sao? Màu đỏ này chẳng qua là được nhuộm bằng sự ích kỷ của phụ thân, bằng sự mưu mô của mẹ kế và bằng sự hèn nhát của muội muội nàng mà thôi.
"Mang tất cả những thứ này vứt đi." Sở Bạch lạnh lùng ra lệnh cho tỳ nữ đứng bên cạnh.
"Tiểu thư... nhưng đây là đồ quy định cho ngày nhập cung, nếu người không mặc..." Tỳ nữ hốt hoảng khuyên ngăn.
"Ta nói, vứt đi."
Thần sắc của nàng không giận mà uy, đôi mắt trong vắt nhìn xoáy vào tỳ nữ khiến ả ta lập tức câm lặng, run rẩy ôm tráp vàng ngọc và bộ hồng y lui ra ngoài.
Sở Bạch tự mình đi tới tủ quần áo, ngón tay thanh mảnh lướt qua những sấp vải lụa đơn sơ, cuối cùng dừng lại ở một bộ thường y màu xanh nhạt mộc mạc nhất. Không có thêu hoa thêu phượng, không có hạt ngọc đính kèm, chỉ là một sắc xanh nhạt tựa như làn nước hồ mùa thu, thanh khiết và độc lập. Nàng tự tay mặc bộ y phục ấy lên người, mái tóc dài đen nhánh chỉ dùng một chiếc trâm tre đơn giản b.úi gọn sau đầu, không một chút phấn son, không một hạt ngọc điểm xuyết. Nàng muốn bước vào cái nơi đầy rẫy âm mưu ấy bằng chính diện mạo chân thật nhất của mình, một diện mạo không thuộc về sự áp đặt của Giang gia.
Tiếng mõ báo giờ xuất phát vang lên ngoài sân. Trời vẫn mưa tầm tã. Sở Bạch một mình bước ra khỏi phòng, không cần người hầu hạ che ô, cứ thế giẫm lên những vũng nước mưa loang lổ ngoài sân mà đi thẳng ra cửa chính. Ở đó, một chiếc xe ngựa đơn sơ của nội vụ phủ đang chờ sẵn. Phụ thân, mẹ kế và muội muội đứng dưới hiên nhìn nàng, ánh mắt họ phức tạp, nửa muốn lại gần dặn dò, nửa lại e sợ khí chất lạnh lùng tỏa ra từ người nàng. Sở Bạch không nhìn họ lấy một cái, bước chân nàng kiên định, tà áo xanh nhạt bay nhẹ trong gió lạnh, dứt khoát bước lên xe ngựa.
Tiếng bánh xe bằng gỗ lăn bánh trên đường lát đá kêu lên lộc cộc, rầu rĩ giữa màn mưa trắng xóa của kinh thành. Cửa sổ xe ngựa khép hờ, Giang Sở Bạch ngồi một mình trong không gian chật hẹp, đôi bàn tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp. Nàng khẽ nghiêng đầu, nhìn qua khe cửa sổ ra thế giới bên ngoài. Nước mưa bám trên mặt kính thành từng vệt dài, nhòe nhoẹt, che mờ đi những dãy phố xá sầm uất ngày thường, chỉ còn lại một màu xám xịt, lạnh lẽo đến cô độc.
Một mình đối diện với bóng tối và tiếng mưa rơi, nội tâm của nàng bắt đầu cuộn sóng, nhưng không phải sóng gió của sự sợ hãi, mà là sự thức tỉnh của một linh hồn tự do đang bị giam cầm. Nàng khẽ mấp máy môi, giọng nói thầm thì hòa vào tiếng mưa gầm rú bên ngoài, như một lời thề khắc cốt ghi tâm:
"Ta họ Giang, tên Sở Bạch."
Giang là sông dài, dòng sông cuồn cuộn chảy trôi qua vạn dặm sơn hà, đi qua bao ghềnh thác hiểm trở nhưng chưa bao giờ dừng lại.
"Sở Bạch là sắc trắng trong ngần lúc ban sơ." Sắc trắng không vương một hạt bụi hồng trần, thanh cao và độc lập, không một thứ màu sắc rực rỡ nào có thể hòa tan hay vấy bẩn được nó.
Nàng khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh buốt của đất trời: "Ta vào nơi này để sống sót. Chứ không để bùn lầy kia nhuốm bẩn dòng nước của ta."
Hoàng cung đối với người khác là vinh hoa phú quý, là tột đỉnh quyền lực, là nơi để tranh sủng đấu đá đến đầu rơi m.á.u chảy. Nhưng đối với Giang Sở Bạch, nơi đó chỉ là một chiến trường để nàng sinh tồn và tìm kiếm đường lui cho chính mình. Nàng không có ý định làm vừa lòng hoàng đế, không có ý định kết bè kết phái để leo lên vị trí mẫu nghi thiên hạ, càng không muốn trở thành công cụ cứu mạng cho cái gia tộc tàn nhẫn kia. Nàng bước vào vũng nước đục ngầu ấy với một tâm thế của một người đứng ngoài cuộc, dùng sự tỉnh táo và trong suốt của mình để soi rọi mọi mưu mô hiểm ác. Bùn lầy hoàng thành có thể dìm c.h.ế.t những đóa hoa mềm yếu, nhưng tuyệt đối không thể hòa tan một dòng nước đã đóng băng như nàng.
Chiếc xe ngựa đột ngột giảm tốc độ rồi dừng hẳn. Sở Bạch mở mắt ra. Nàng biết, điểm đến đã tới.
Bước xuống xe, đập vào mắt nàng là bức tường thành cao v.út, đỏ rực như màu m.á.u tươi của hoàng cung Đại Tề. Bức tường thành ấy sừng sững, uy nghiêm nhưng lạnh lẽo, giăng kín tầm mắt giống như một chiếc l.ồ.ng giam khổng lồ nuốt chửng mọi sinh linh bước vào trong. Trời vẫn mưa, những hạt mưa xối xả đập vào mặt nàng, làm ướt đẫm tà áo xanh nhạt, nhưng đôi mắt của Giang Sở Bạch lúc này lại sáng rực, trong vắt đến mức lạnh lùng. Nàng đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, bước từng bước vững chãi trên thềm đá dẫn vào bên trong cổng thành. Xung quanh nàng, hàng chục tú nữ khác đang khóc lóc, vịn vịn vào người thân không muốn rời xa, ai nấy đều ăn mặc lộng lẫy, phấn son rực rỡ nhưng gương mặt lại tràn đầy sự hoảng loạn. Chỉ riêng mình nàng, một bóng áo xanh mộc mạc, cô độc nhưng kiên định, dẫm lên vũng bùn lầy dưới chân mà tiến về phía trước.
