Hoằng (泓) - 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:02
Tiếng xích sắt nặng nề chuyển động vang lên một cách khô khốc, xé rách màn mưa. Cánh cổng thành bằng gỗ gụ bọc đồng khổng lồ, nơi ngăn cách giữa nhân gian tự do và thâm cung nội hiểm, đang từ từ khép lại.
Giang Sở Bạch không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Nàng biết, phía sau lưng nàng là gia tộc tàn nhẫn đã ruồng bỏ nàng, còn phía trước mặt nàng là một vũng nước sâu vạn trượng đang chực chờ nuốt chửng lấy nàng. Tiếng rầm rầm nặng nề vang lên, chấn động cả mặt đất. Cổng hoàng cung từ từ khép lại sau lưng nàng, cắt đứt hoàn toàn chút ánh sáng cuối cùng của thế giới bên ngoài, chính thức nhốt nàng vào giữa lòng vực thẳm hoàng thành.
CHƯƠNG 2: CHÉN TRÀ SƯƠNG MAI VÀ ĐÒN DẰN MẶT ĐẦU TIÊN
Hương long diên diễm lệ quyện cùng mùi trầm đàn ngột ngạt lơ lửng khắp nội điện kinh thành. Ánh nắng mùa thu sau trận mưa dài gắt gỏng xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc hoa văn tinh xảo, rọi lên những dải lụa thêu chỉ vàng óng ánh, nhưng chẳng thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương đang âm thầm bủa vây lấy những kẻ vừa bước chân qua ngưỡng cửa vương quyền.
Hôm nay là ngày đầu tiên nhóm tân nhân nhập cung diện kiến phi tần tôn quý.
Giang Sở Bạch đứng chính giữa hàng tú nữ, chiếc áo lụa màu xanh nhạt mộc mạc của nàng lạc lõng hoàn toàn giữa một rừng gấm vóc lụa là, phấn son rực rỡ của những nữ t.ử khác. Sau đêm mưa lạnh ngắt khi cánh cổng hoàng cung khép lại, nàng vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh, dửng dưng như một mặt hồ đóng băng. Nàng không nhìn ngang ngó dọc, đôi mắt trong vắt chỉ khẽ rủ xuống, lặng lẽ quan sát từng gợn sóng ngầm đang cuộn lên dưới nền gạch lưu ly bóng loáng.
Phía trên cao, Thục Phi nương nương lười biếng tựa mình trên chiếc ghế khảm xà cừ quý giá. Bà ta thuộc phe ngoại thích quyền thế, gia tộc nắm giữ binh quyền phương Bắc, thế lực hiển hách một thời. Chiếc phượng quán trên đầu bà ta lấp lánh hạt minh châu, tà áo thêu chim hỷ tước dài quết đất tung bay theo từng cái cử động nhỏ. Thục Phi nhấp một ngụm nước yến, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cạo chậm rãi lướt qua một lượt mười mấy gương mặt non nớt đang run rẩy quỳ bên dưới. Cuối cùng, tầm mắt của bà ta dừng lại trên người Giang Sở Bạch.
Một thoáng kinh ngạc lẫn chán ghét lướt qua khóe mắt Thục Phi, nhưng rất nhanh đã được che đậy bằng một nụ cười hiền hậu, dung thứ chuẩn mực của một bậc bề trên.
"Đều đứng lên cả đi." Giọng nói của Thục Phi lanh lảnh, mang theo sự uy nghiêm không thể khước từ, "Các muội muội đều là những đóa hoa tươi thắm mới được tuyển chọn vào cung, sau này phải cùng nhau hầu hạ bệ hạ, khai chi tán diệp cho hoàng thất. Bản cung thân là chủ vị phi tần, hôm nay có chút lễ mọn đón tiếp các muội muội."
Bà ta khẽ phất tay, khuyên tai ngọc bích đong đưa tạo thành những tiếng lách cách giòn tan.
"Ban trà."
Ngay lập tức, một hàng cung tỳ mặc áo chẽn hồng cầm khay bạc nối đuôi nhau bước vào. Trên mỗi chiếc khay là một chén trà bằng sứ thanh hoa mỏng dính như cánh ve, làn khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo một mùi hương vô cùng đặc biệt. Hương trà thơm lừng, thanh khiết tựa như tuyết đầu mùa, lại thoang thoảng chút ngọt ngào của sương sớm ban mai.
Kẻ dẫn đầu đám cung tỳ là một nữ quan thân cận của Thục Phi, dáng vẻ cao ngạo, eo thắt dải lụa tím bầm, đôi mắt ti hí nhìn nhóm tú nữ đầy khinh khỉnh. Ả ta đích thân bưng khay trà đi đến trước mặt Giang Sở Bạch, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Các muội muội có phúc lớn lắm." Thục Phi khẽ cười, ngón tay sơn móng đỏ rực vân vê chiếc khăn lụa, "Đây là trà Tuyết Sơn Sương Mai, một năm ngự tiền chỉ ban thưởng cho cung của bản cung đúng ba cân. Nước trà được lấy từ tuyết đọng trên đỉnh núi cao vào đêm đông chí, ủ cùng sương sớm của hoa mai trắng suốt ba mùa mới thành. Hôm nay bản cung đặc biệt đem ra thiết đãi tân nhân, coi như là chúc các muội muội sớm ngày nhận được long ân."
"Tạ Thục Phi nương nương ban thưởng. Nương nương vạn phúc kim an!"
Đám tú nữ xung quanh nghe vậy thì mừng rỡ ra mặt, ai nấy đều vội vàng nâng chén trà lên bằng hai tay, ánh mắt lấp lánh sự sùng bái và cảm kích. Đối với họ, việc được một phi tần quyền thế như Thục Phi ban tặng trà quý ngay ngày đầu tiên nhập cung chính là một ân điển vô thượng, một tín hiệu cho thấy cuộc sống sau này trong cung sẽ có chỗ dựa vững chắc. Không một ai mảy may nghi ngờ, không một ai nhận ra cái bẫy đang ẩn giấu đằng sau sự hào phóng đột ngột ấy.
Giang Sở Bạch khẽ đưa tay nhận lấy chén trà từ chiếc khay bạc của ả tỳ nữ thân cận. Chiếc chén sứ nóng hổi áp vào lòng bàn tay lạnh lẽo của nàng, hơi ấm truyền qua da thịt nhưng chẳng thể sưởi ấm nổi nội tâm đang đề phòng tột độ. Nàng khẽ nâng chén trà lên ngang tầm mũi, giả vờ thưởng thức hương thơm như những người khác.
Thế nhưng, ngay khi làn khói mỏng vừa chạm vào khoang mũi, đồng t.ử của Giang Sở Bạch khẽ co rụt lại.
Mùi tuyết thanh mát, mùi hoa mai ngọt ngào đều là thật. Nhưng ẩn sâu dưới lớp hương hoa mỹ lệ ấy, có một mùi tanh cực kỳ nhạt, nhạt đến mức nếu không phải là người có khứu giác nhạy bén bẩm sinh và từng tiếp xúc với y lý, tuyệt đối sẽ không thể nào phát hiện ra. Đó là mùi của rễ cây mạn đà la khô hòa cùng phấn hoa mẫu đơn đỏ.
Đầu óc Giang Sở Bạch hoạt động với tốc độ kinh người. Nàng lập tức nhận ra chén trà này có độc.
Đây không phải loại kịch độc khiến người ta hộc m.á.u c.h.ế.t ngay tại chỗ, bởi vì Thục Phi không ngu ngốc đến mức tự rước họa diệt môn vào người ngay trước mặt bao nhiêu nhân chứng. Đây là một loại độc mãn tính, ngấm dần vào lục phủ ngũ tạng qua từng ngày. Người uống phải loại trà này, ban đầu sẽ chỉ cảm thấy mệt mỏi, tỳ vị suy nhược, lâu dần sắc mặt sẽ trở nên vàng vọt, khí huyết hao tổn, kinh nguyệt không đều, và cuối cùng là... vĩnh viễn mất đi khả năng sinh nở.
Một đòn đ.á.n.h hiểm ác, diệt cỏ diệt tận gốc. Thục Phi muốn dùng chén trà này để âm thầm phế bỏ tất cả những đóa hoa có tiềm năng tranh sủng ngay từ khi họ chưa kịp nở rộ. Bản thân Giang Sở Bạch vốn là đích nữ của Giang gia, gia tộc vừa phạm lỗi lớn, Thục Phi lại thuộc phe cánh đối địch trên triều đường, chén trà dành cho nàng chắc chắn là chén trà có độc tính đậm nhất.
Nội tâm Giang Sở Bạch lạnh ngắt như băng. Nàng liếc nhìn đám tú nữ xung quanh đang vui vẻ nhấp từng ngụm trà, trong lòng dâng lên một sự thương hại thầm lặng. Hậu cung này thực sự là một vũng nước đục ngầu đầy sát cơ, một bước đi sai, một phút lơ là chính là vạn kiếp bất phục.
Bây giờ phải làm sao?
Tố cáo sao? Không được. Nếu nàng lập tức đứng dậy vạch trần chén trà có độc, Thục Phi hoàn toàn có thể lật lọng, khép nàng vào tội vu khống phi tần, đại nghịch bất đạo. Hơn nữa, thái y viện đều là người của các phe phái quyền thế, ai sẽ đứng ra làm chứng cho một tú nữ thấp cổ bé họng như nàng?
Từ chối không uống sao? Lại càng không thể. Từ chối trà ban thưởng của chủ vị phi tần chính là tội phạm thượng, khinh thường bề trên, Thục Phi có thể danh chính ngôn thuận ban gậy đ.á.n.h c.h.ế.t nàng ngay tại chỗ.
Nàng không thể vạch trần, không thể từ chối, nhưng tuyệt đối lại càng không thể uống.
