Hoằng (泓) - 9
Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:04
CHƯƠNG 9: TÌNH YÊU NGỘT NGẠT CỦA ĐẾ VƯƠNG
Đại điện sắc phong ngập tràn sắc vàng hoàng kim lộng lẫy và tiếng nhạc cung đình tấu lên rộn rã, vang vọng khắp các ngõ ngách của hoàng thành Đại Tề. Hương trầm quý hiếm bốc lên nghi ngút từ những chiếc lư đồng chạm khắc hình rồng uốn lượn, lan tỏa một thứ mùi hương diễm lệ, xa hoa nhưng ngột ngạt đến khó thở.
Giang Sở Bạch quỳ chính giữa điện rộng, bộ cung trang thêu tơ tằm thượng hạng màu xanh thạch bích bao bọc lấy thân hình gầy guộc của nàng. Trên đầu nàng, chiếc bộ lắc bằng vàng ròng khảm trân châu tinh xảo rủ xuống trán, mỗi một cử động nhỏ đều tạo nên những tiếng lách cách giòn tan. Đạo thánh chỉ bằng lụa gấm màu vàng xuộm được chánh quản thái giám dõng dạc tuyên đọc trước sự chứng kiến của chúng phi tần lục cung và các mệnh phụ phu nhân: Giang đáp ứng thông tuệ đoan trang, hành vi có đức, nay ban phong hiệu Tiệp dư, ban quyền quản lý và xử lý sự vụ của hậu cung.
Quyền quản lý lục cung. Đó là thứ vương bài mà ngay cả những vị phi tần ngồi ở bậc cao vị như Thục Phi cũng phải thèm khát mưu cầu suốt nửa đời người. Một tú nữ xuất thân từ tội tộc vừa sụp đổ hoàn toàn như Giang gia, chỉ trong vòng chưa đầy vài tháng nhập cung đã nhảy vọt lên hàng ngũ những người nắm giữ huyết mạch của hậu cung, đây quả thực là một kỳ tích chấn động thiên hạ.
Khắp đại điện, những ánh mắt nhìn về phía Giang Sở Bạch chứa đựng đủ loại cảm xúc phức tạp: ghen ghét, đố kỵ, kiêng dè và cả sự sợ hãi tột cùng. Bọn họ nhìn thấy Giang gia bị xét nhà, phụ thân nàng bị tống giam, mẹ kế và muội muội bị lưu đày mà địa vị của nàng không hề suy chuyển, trái lại còn tiến thẳng lên đỉnh cao sủng ái, ai nấy đều thầm nghĩ vị Giang Tiệp dư này chắc chắn sở hữu những thủ đoạn mưu mô ngút trời, thâu tóm hoàn toàn tâm trí của bực cửu ngũ chí tôn.
Nằm trên ngai vàng cao ngất ngưởng phía trên đại điện, Tạ Mộ Triều khoác chiếc long bào màu đen thêu rồng vàng uy nghiêm, đôi mắt sâu thẳm như vực tối khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng của Giang Sở Bạch bên dưới.
Trong lòng vị hoàng đế trẻ tuổi lúc này, một thứ tình cảm thâm trầm, mãnh liệt và cố chấp đã hoàn toàn bén rễ sâu sắc kể từ cái đêm nàng tự tay dâng bức thư mật để c.h.ặ.t đứt xiềng xích gia tộc. Chàng yêu người con gái này. Chàng yêu cái bản ngã đóng băng, kiên cường và sạch sẽ vượt ra ngoài vòng xoáy trần tục của nàng. Giữa một thế gian đục ngầu, nơi ai ai cũng tiếp cận chàng bằng mặt nạ giả dối, Giang Sở Bạch chính là dòng nước trong vắt duy nhất làm dịu đi nỗi cô độc thâm sâu trong xương tủy chàng. Chính vì yêu nàng sâu sắc, Tạ Mộ Triều đưa ra quyết định biến nàng thành người phụ nữ quyền lực nhất hậu cung. Chàng muốn trao cho nàng chiếc áo giáp bằng vương quyền, giao cho nàng quyền quản lý lục cung để không một kẻ nào, không một thế lực ngoại thích nào có thể dùng âm mưu bẩn thỉu hay độc d.ư.ợ.c để làm tổn hại đến nàng nữa. Chàng nghĩ, quyền lực chính là sự bảo vệ tối cao và vẹn toàn nhất mà một vị đế vương có thể ban tặng cho người mình yêu.
Thế nhưng, khi Giang Sở Bạch nâng hai tay lên nhận lấy phượng ấn quản lý lục cung từ khay bạc, nội tâm nàng lại phẳng lặng và lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông. Nàng ngước mắt nhìn Tạ Mộ Triều, thấy được sự thâm tình, bao bọc trong ánh mắt của chàng, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c nàng bỗng thắt lại, dâng lên một sự mệt mỏi, ngột ngạt vô bờ bến.
Nàng biết chàng yêu nàng, và nàng hiểu chàng đang dùng cách của một vị vua để bảo vệ nàng. Nhưng đối với một dòng nước trong vắt vốn dĩ chỉ khát khao tự do tự tại như nàng, chiếc áo giáp vương quyền này quá nặng nề. Chàng muốn nàng có đủ sức mạnh để đứng cạnh chàng trên đỉnh cao cô độc, nghĩa là chàng đang kéo nàng sâu hơn vào vũng bùn lầy hoàng thành, bắt nàng phải đối diện với trăm ngàn âm mưu hiểm ác của thế gian với tư cách là kẻ đứng đầu ngọn sóng. Tình yêu của đế vương không phải là chiếc phao cứu sinh, mà là một chiếc l.ồ.ng vàng vĩ đại hơn, đẫm m.á.u hơn, đang từng chút một găm c.h.ặ.t vào da thịt nàng, bóp nghẹt hơi thở tự do của linh hồn nàng.
Sau ngày đại điển lập phong, Thanh Âm Các hẻo lánh ngày nào giờ đây náo nhiệt, rực rỡ đèn hoa suốt ngày đêm. Các cung nhân Nội vụ phủ chạy ra chạy vào rầm rập, chúng phi tần mười hai điện nối đuôi nhau đến thỉnh an, dâng lễ vật nịnh hót không ngớt. Giang Sở Bạch chính thức bước vào những chuỗi ngày đứng ở đỉnh cao sủng ái, nắm giữ đại quyền trong tay.
Thế nhưng, cái giá của quyền lực tối cao là sự hủy diệt triệt để khoảng không gian yên bình ít ỏi của nàng.
Mỗi ngày, khi ánh bình minh chưa kịp ló rạng qua những mái ngói lưu ly, tẩm điện của Giang Sở Bạch đã giăng kín người. Sổ sách chi tiêu của lục cung, tấu sớ phân phối vật dụng mùa đông của các cung phi, hồ sơ thưởng phạt cung nhân Thận Hình Ty dâng lên... tất cả đều dồn dập đổ về Thanh Âm Các. Sổ sách ngày càng nhiều, chất thành những chồng cao ngất ngưởng trên chiếc bàn gỗ t.ử đàn rộng lớn. Những con số lạnh lùng, những khoảng chi tiêu lắt léo đòi hỏi sự tính toán chuẩn xác, lý trí tối đa của nàng để không xảy ra bất kỳ sai sót nào lọt vào tay phe ngoại thích của Thục Phi.
Tranh đấu ngày càng nhiều, và âm mưu ngày càng tinh vi, hiểm độc hơn. Ngồi ở vị trí xử lý sự vụ lục cung, Giang Sở Bạch không còn là kẻ đứng ngoài cuộc xem kịch như vụ án chậu mẫu đơn dạ hương ngày trước nữa. Bây giờ, nàng là đích nhắm của mọi mũi tên độc. Hôm nay phi tần cung này khóc lóc tố cáo cung kia bớt xén phần than củi, ngày mai thái giám cung nọ bị phát hiện gài bẫy đẩy cung nữ xuống giếng sâu. Những vụ tranh chấp ti tiện, những mưu mô giấu d.a.o trong bọc của hàng trăm nữ nhân thèm khát long ân liên tục bày ra trước mặt nàng, bắt nàng phải đứng ra phân xử, phán quyết sinh t.ử.
Sở Bạch phải thức thâu đêm suốt sáng bên ánh đèn dầu cạn bấc để đọc, để phê duyệt, để cân nhắc thiệt hơn giữa các thế lực triều đường ẩn sau mỗi vị phi tần. Đầu óc nàng lúc nào cũng phải căng ra như dây đàn, lý trí và lạnh lùng để giải quyết một chuỗi những rắc rối đục ngầu của hoàng cung.
Nàng không còn thời gian để thổi sáo trúc nữa. Cây sáo trúc đơn sơ bằng thanh trúc già ngày trước, từng cùng nàng hòa nhịp bên hồ nước lạnh, giờ đây nằm im lìm trong góc hòm gỗ, bám một lớp bụi mờ nhạt. Những đêm trăng rằm sáng vằng vặc, mặt hồ Thanh Âm Các vẫn phẳng lặng, trong trẻo như cũ, nhưng bóng dáng xanh nhạt mộc mạc ngồi tự tại trên phiến đá thổi khúc nhạc tự do đã vĩnh viễn biến mất. Thay vào đó là một vị Giang Tiệp dư ăn mặc sang trọng, ngồi nghiêm nghị dưới ánh nến rực rỡ, ngón tay thon dài không bấm lỗ sáo mà mệt mỏi lật từng trang sổ sách nhuốm mùi tiền tài và quyền lực.
Sự mài mòn của hoàng thành diễn ra một cách tàn nhẫn và lặng lẽ qua từng ngày. Nụ cười dửng dưng, tự tại, phong thái lạnh nhạt nhìn thấu hồng trần của Giang Sở Bạch ngày trước dần dần biến mất. Thay vào đó, khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây luôn mang một chiếc mặt nạ chuẩn mực, giả tạo của cung đình. Nàng mỉm cười một cách mực thước khi tiếp khách, nàng ban lệnh phạt một cách lạnh lùng, dứt khoát khi xử lý cung nhân phạm lỗi. Đôi mắt nàng vẫn trong vắt như hồ nước mùa thu, nhưng ẩn sâu dưới đáy hồ ấy không còn là sự vô ưu vô lo của dòng nước suối quê cũ, mà là một sự u uất, mệt mỏi thâm sâu và một nỗi cô độc rợn người. Nàng đã trở thành một kẻ quyền lực, sắc sảo đúng như Tạ Mộ Triều mong muốn, nhưng nàng cũng đang tự đ.á.n.h mất đi phần "Sơ Bạch" — sắc trắng nguyên bản, trong ngần ban sơ của linh hồn mình.
Một đêm muộn cuối đông, gió lạnh rít lên từng hồi qua những khe cửa cung cấm, mang theo cái rét căm căm của sương muối phương Bắc. Trong tẩm điện Thanh Âm Các, ánh nến đỏ sáp cháy lụi dần, tỏa ra những làn khói mỏng u uất.
Giang Sở Bạch ngồi trơ trọi một mình sau chiếc bàn long ấn phụ vị, đôi vai gầy guộc chìm nghỉm trong bộ cung trang thêu chỉ vàng nặng nề. Toàn thân nàng toát ra một sự trống rỗng, kiệt sức đến cực điểm. Đêm nay, Tạ Mộ Triều bận xử lý tấu sớ khẩn cấp ngoài triều, không đến Thanh Âm Các, trả lại cho nàng khoảng không gian tịch mịch duy nhất của màn đêm.
Sở Bạch buông cây b.út lông trong tay xuống, ngón tay nàng đã hằn lên một vết chai mỏng do cầm b.út suốt nhiều tháng trời. Nàng đưa hai bàn tay lên ôm lấy khuôn mặt hốc hác, một tiếng thở dài mệt mỏi, nghẹn ngào khẽ thoát ra từ bờ môi trắng bệch. Nàng cảm thấy ngạt thở. Tình yêu của Tạ Mộ Triều vĩ đại như giang sơn, nhưng giang sơn ấy quá rộng lớn, dữ dội, nó đang bóp nghẹt dải nước trong vắt của nàng, ép nàng phải biến thành một đầm nước sâu hoắm đầy rẫy mưu mô để đứng vững cạnh chàng. Chàng nghĩ chàng đang bảo vệ nàng bằng cách xây dựng một chiếc l.ồ.ng quyền lực vững chắc hơn, nhưng chàng không biết rằng, chính chiếc l.ồ.ng vương quyền rực rỡ ấy đang từng ngày, từng giờ hút cạn đi sinh khí và sự thuần khiết nguyên bản của dòng nước mang tên Giang Sở Bạch. Nàng đã thắng tất cả những trận cung đấu, nàng đã có đại quyền trong tay, nhưng chiến thắng ấy chỉ mang lại cho nàng một sự tự giằng xé nội tâm đau đớn và tột cùng bất lực.
Sở Bạch chậm rãi hạ tay xuống, nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.
Đập vào mắt nàng, dưới ánh nến lụi tàn nhạt nhòa, là một chồng sổ sách nội vụ, sổ phạt Thận Hình Ty và sớ tấu lục cung chất cao ngất ngưởng, dày đặc như một bức tường thành thu nhỏ đặt ngay trước mặt nàng. Bức tường sổ sách ấy che mờ đi khung cửa sổ hướng ra hồ nước lạnh tự do bên ngoài, giam hãm tầm mắt nàng trong những âm mưu tranh đoạt dơ bẩn của hoàng thành. Giang Sở Bạch nhìn chồng sổ sách chất cao ấy thật lâu, đôi mắt trong vắt khẽ run rẩy, ngập tràn một nỗi buồn man mác, bâng khuâng và một sự ngột ngạt dồn nén đến đỉnh điểm của một linh hồn khát khao tự do đang dần héo mòn giữa đỉnh cao sủng ái.
