Hoằng (泓) - 10

Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:04

CHƯƠNG 10: GIỌT NƯỚC TRÀN LY VÀ CHIẾC LỒNG ĐẪM MÁU

Mùa đông năm ấy, kinh thành chìm trong những trận tuyết rơi dày đặc không dứt, những bông tuyết trắng xóa lạnh lẽo phủ kín từng mái ngói lưu ly, từng thềm đá xanh của hoàng cung Đại Tề. Không gian đại nội bị bao bọc bởi một bầu không khí u uất, rét mướt căm căm. Thế nhưng, cái lạnh của thời tiết cũng chẳng thể sánh bằng một đạo sớ chấn động vừa được dâng lên từ chính điện triều đường.

Giữa lúc Giang Sở Bạch đang đứng ở đỉnh cao quyền lực với phong hiệu Tiệp dư, một tay quán xuyến mọi sự vụ của hậu cung, thì một vị gián quan nổi tiếng chính trực bỗng nhiên liều c.h.ế.t dâng sớ lên thiên t.ử. Khắp các ngõ ngách, cung điện lớn nhỏ, tin tức lan truyền đi với tốc độ ch.óng mặt như một dòng nước độc. Vị gián quan ấy đứng trước bách quan văn võ, dõng dạc chỉ trích Giang Sở Bạch là yêu hậu họa quốc, là mồi lửa gieo rắc tai ương. Ông ta sớ rằng nàng xuất thân từ một gia tộc tội thần, tâm cơ sâu mọc, quyến rũ méo mó quân vương, khiến thiên t.ử điên cuồng dung túng, bạt mạng phong thưởng bất chấp cung quy lễ giáo. Những lời lẽ đanh thép, cay nghiệt ấy không chỉ muốn đẩy Sở Bạch vào chỗ c.h.ế.t, mà còn muốn biến nàng thành tấm bia hứng chịu mọi sự phẫn nộ của thiên hạ.

Khi tin tức truyền đến Thanh Âm Các, Giang Sở Bạch đang ngồi bên chồng sổ sách lục cung chất cao như núi. Nàng khẽ buông cây b.út lông trong tay, ngón tay thanh mảnh run lên một nhịp rất nhẹ, rồi lập tức lấy lại vẻ tĩnh lặng dửng dưng vốn có. Nàng không khóc lóc, không cuống cuồng chạy đi tìm Tạ Mộ Triều để thanh minh. Bản tính nàng là nước trong, nàng biết rõ mình không hề mê hoặc ai, càng không mưu cầu cái vị trí mẫu nghi thiên hạ để làm bẩn tay mình. Nhưng hậu cung đục ngầu này là thế, khi người ta thấy một dòng nước vẹn nguyên không chịu nhuốm bùn, người ta sẽ tìm mọi cách tạt lên đó những thứ dơ bẩn nhất.

Tạ Mộ Triều không hề nổi giận công khai trên triều đường. Chàng chỉ lạnh lùng ném trả đạo sớ kia, lười biếng phất tay bãi triều trước hàng trăm ánh mắt kinh ngạc của các đại thần. Sự im lặng của vị hoàng đế dã tâm thâm trầm ấy khiến toàn bộ kinh thành lầm tưởng rằng chàng đã bắt đầu d.a.o động, bắt đầu kiêng dè áp lực từ dư luận triều đình.

Thế nhưng, tất cả bọn họ đều đã sai, sai một cách triệt để và tàn nhẫn.

Quyền lực của đế vương không cho phép bất kỳ kẻ nào x.úc p.hạ.m đến người con gái chàng nâng niu. Tạ Mộ Triều yêu nàng, thứ tình yêu mãnh liệt, cố chấp độc đoán bẩm sinh của một bậc minh quân đứng trên đỉnh cao cô độc. Chàng đã ngầm thề sẽ dùng vương quyền để làm chiếc áo giáp bảo vệ sự sạch sẽ của nàng, vậy thì chàng tuyệt đối không dung thứ cho bất kỳ cái lưỡi nào dám bôi nhọ dòng nước trong của chàng. Không nổi giận trước mặt bá quan, chàng chọn cách âm thầm xử lý trong bóng tối.

Chỉ hai ngày sau, vị gián quan chính trực kia đột ngột mất tích trên đường trở về phủ. Một dải lụa trắng từ nội cung ban xuống rạng sáng ngày hôm sau đã kết thúc mạng sống của ông ta ngay trong ngục tối Thận Hình Ty một cách lặng lẽ, không tiếng động. Không dừng lại ở đó, Tạ Mộ Triều còn gài bẫy một cách tàn nhẫn, diệt trừ vây cánh, tịch thu gia sản của ba vị đại thần khác từng đứng ra phụ họa cho đạo sớ vạch tội Tiệp dư. Chàng dùng m.á.u để viết nên một lời cảnh cáo đẫm m.á.u gửi đến toàn bộ triều đình: Kẻ nào dám chạm đến Giang Sở Bạch, kẻ đó phải trả giá bằng cả tông tộc.

Chẳng bao lâu sau, qua mạng lưới cung nhân, Giang Sở Bạch đã biết được toàn bộ sự thật kinh hoàng phía sau cánh cửa mật cung.

Cầm tờ giấy mảnh ghi chép lại cái c.h.ế.t của vị gián quan do một thái giám lén truyền tới, toàn thân Giang Sở Bạch chấn động sâu sắc. Chiếc hộp gỗ đựng phượng ấn trên bàn bỗng trở nên nặng nề như ngàn cân, đè sụp xuống l.ồ.ng n.g.ự.c nàng khiến nàng ngạt thở. Đôi mắt trong vắt nhìn thấu hồng trần của nàng run rẩy dữ dội, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, đau đớn.

Nàng vô cùng chấn động. Một người đã c.h.ế.t, một mạng người chân chính đã ngã xuống chỉ vì cái tên Giang Sở Bạch của nàng. Vị gián quan kia có thể cổ hủ, có thể sai lầm khi nhìn nhận nàng, nhưng ông ta là một vị quan ngay thẳng, một mạng sống vô tội không đáng phải nhận một kết cục tàn khốc như vậy.

Nàng hiểu ra rồi. Tạ Mộ Triều đang dùng m.á.u để bảo vệ nàng. Tình yêu của chàng là thật, sự bảo bọc của chàng vĩ đại như giang sơn, nhưng thứ tình yêu ấy được nuôi dưỡng bằng mạng người, bằng những mưu mô giấu d.a.o trong bọc và bằng sự tàn sát tàn nhẫn nhất của hoàng quyền. Hoàng thành này muốn sinh tồn phải trả giá bằng m.á.u. Chiếc l.ồ.ng vàng rực rỡ mà Tạ Mộ Triều xây dựng cho nàng không phải được đúc bằng vàng bạc trân bảo, mà được dựng lên bằng xương cốt và m.á.u tươi của những kẻ ngã xuống trong cuộc chiến vương quyền.

Giang Sở Bạch hoàn toàn suy sụp. Nàng ngồi sụp xuống nền đất lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu, những giọt nước mắt nghẹn ngào, đau đớn từ từ trượt dài trên gò má thanh tú. Nàng thấy ghê tởm, thấy sợ hãi tột cùng cái vị trí Tiệp dư cao quý mà nàng đang ngồi. Nàng vào cung chỉ để sống sót, để giữ cho dòng nước của mình sạch sẽ, thanh cao, không vương bụi trần. Nhưng nay, dòng nước ấy đã không còn trong vắt nữa rồi, nó đang bị nhuốm đỏ bởi sắc m.á.u tanh nồng nặc của những âm mưu triều đường.

Lần đầu tiên kể từ ngày mặc hồng y bước qua cửa ngọ môn, trong tâm trí của Giang Sở Bạch nảy sinh một ý nghĩ mãnh liệt, quyết tuyệt và tột cùng bất lực: Ta không thuộc về nơi này.

Nàng không thuộc về cái hậu cung đục ngầu đầy rẫy mặt nạ giả dối này. Nàng không thuộc về cái đỉnh cao sủng ái ngột ngạt, đẫm m.á.u mà Tạ Mộ Triều đang cố chấp áp đặt lên vai nàng. Nàng khát khao dòng suối trong vắt của quê cũ, khát khao tiếng sáo trúc tự do tự tại dưới ánh trăng rằm ngày trước, chứ không phải một vị Giang Tiệp dư sắc sảo, mỗi một bước đi đều phải dẫm lên xác người để sinh tồn. Tình yêu của đế vương quá nặng nề, nó là một gánh nặng bóp nghẹt linh hồn nàng, biến nàng thành một con quỷ mưu mô đúng như quy luật của hoàng thành.

Đêm khuya khoắt, cơn bão tuyết bên ngoài càng lúc càng dữ dội, tiếng gió rít gào qua khe cửa nghe như tiếng khóc than của những linh hồn cô độc dưới nền địa ngục. Trong tẩm điện của Thanh Âm Các, ánh nến dầu leo lét nhảy nhót yếu ớt phản chiếu bóng dáng gầy guộc, cô độc đến đáng thương của Giang Sở Bạch lên vách tường loang lổ vết rêu phong.

Nàng ngồi trơ trọi một mình trước ngọn đèn lụi tàn, đôi mắt trong vắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định trước mặt. Chồng sổ sách lục cung chất cao ngất ngưởng vẫn nằm đó, như một bức tường thành kiên cố giam hãm trọn vẹn thanh xuân và linh hồn nàng.

Trong sự tĩnh lặng đáng sợ của màn đêm, Giang Sở Bạch đau đớn hiểu ra một sự thật tàn nhẫn, triệt để nhất: Muốn tiếp tục sống sót và tồn tại trong cái hoàng thành đục ngầu này, nàng không thể cứ mãi làm một dòng nước trong vắt đứng ngoài cuộc được nữa. Nàng bắt buộc phải chấp nhận buông bỏ bản ngã "Sơ Bạch" nguyên bản, chấp nhận để bản thân trở thành một phần của bùn lầy dơ bẩn, dùng âm mưu tàn nhẫn đáp trả âm mưu, dùng m.á.u để đổi lấy m.á.u. Chiếc l.ồ.ng vàng đẫm m.á.u đã khép c.h.ặ.t, và dòng nước của nàng đang bị vũng bùn lầy hoàng thành nuốt chửng từng ngày, không một lối thoát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoằng (泓) - Chương 11: 10 | MonkeyD