Hoằng (泓) - 15 (kết)

Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:04

CHƯƠNG 15: NHÂN GIAN GẶP LẠI TRÊN CẦU ĐÁ

Năm năm thời gian thoắt cái đã trôi qua như một cái chớp mắt của tạo hóa. Mùa xuân ở miền sông nước Giang Nam năm nay đến sớm, mang theo những trận mưa phùn nhạt nhòa làm ẩm ướt những phiến đá xanh cổ kính và nhuốm thắm thêm sắc tím của những giàn hoa đậu biếc buông lơi bên bờ kênh. Khắp thị trấn nhỏ, khói bếp bảng lảng quyện vào làn sương mai nhẹ nhạt, tạo nên một bức tranh nhân gian thanh bình, tĩnh lặng, hoàn toàn cách biệt với những vòng xoáy mưu mô, đẫm m.á.u ngoài cung cấm xa xôi.

Trên chiếc cầu đá cổ rêu phong bắc ngang qua con rạch nhỏ, dòng người qua lại buôn bán, gánh gồng tấp nập nhưng tuyệt nhiên không có sự xô bồ, hối hả.

Giữa dòng người ngược xuôi ấy, một bóng nam t.ử mặc thường phục làm bằng vải thô màu xám tro chậm rãi rảo bước. Bước chân người đó trầm ổn, vững chãi như núi đá, mỗi một cử động nhỏ đều toát ra cái uy nghi, thâm trầm bẩm sinh không thể che giấu của một bực cửu ngũ chí tôn, dù trên người chàng lúc này không có long bào thêu rồng vàng hung mãnh, cũng chẳng có hàng vạn thị vệ quỳ lạy xung quanh.

Chàng chính là Tạ Mộ Triều.

Vị hoàng đế gánh vác cả giang sơn Đại Tề trên vai, hôm nay lấy danh nghĩa vi hành phương Nam để mật tra đê điều, một mình độc hành bước lên cây cầu đá cổ này. Năm năm trị quốc, dẹp tan ngoại thích, thanh trừng triều đình đục ngầu để mang lại thái bình cho trăm họ đã vắt kiệt không ít sinh khí của chàng. Gương mặt cương nghị, thâm trầm ngày nào giờ đây đã hằn sâu những nếp nhăn của sự lao lực, và mái tóc đen nhánh từng tung bay trước gió đêm hoàng thành nay đã lốm đốm bạc ở hai bên thái dương. Chàng đứng lại giữa đỉnh cầu đá, đôi mắt sâu thẳm như vực tối khẽ động, rủ tầm mắt nhìn về phía hạ lưu con rạch.

Từ đằng xa, nương theo mùi hương thanh mát của trà xanh quyện vào gió xuân, một nếp nhà gỗ nhỏ đơn sơ hiện ra dưới ánh nắng xuân ấm áp. Ngay dưới hiên mái tranh mộc mạc, chiếc biển hiệu bằng gỗ t.ử đàn khảm ba chữ "Thanh Thủy Đường" lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời tinh khôi.

Tạ Mộ Triều khựng bước, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo rộng rãi khẽ siết c.h.ặ.t, trái tim cô độc đóng băng suốt năm năm qua bỗng nhiên nhói lên một nhịp đau đớn nhưng tràn ngập sự dịu dàng khôn tả. Chàng nhìn thấy nàng rồi.

Dưới giàn hoa đậu biếc nở rộ sắc tím nhạt trước hiên quán trà, Giang Sở Bạch đang đứng thong thả bưng chén gốm mộc mạc đưa cho một vị đại thẩm chèo thuyền hái sen ngang qua. Nàng vẫn mặc bộ thường y bằng vải thô màu xanh nhạt tiệp với màu nước sông Nam bộ, mái tóc dài đen nhánh buộc gọn sau gáy bằng chiếc trâm tre đơn sơ, trọn vẹn sự thanh khiết, mộc mạc ban sơ như ngày đầu tiên bước qua cửa ngọ môn. Nàng khẽ nghiêng đầu, cười nói vui vẻ với người dân trấn nhỏ, nụ cười rạng rỡ, tự tại không một chút tạp niệm, và đôi mắt trong vắt nhìn thấu hồng trần giờ đây ngập tràn sự vô ưu vô lo, thấu suốt đến tận cùng linh hồn.

Nàng đã không còn là vị Hoàng hậu Đại Tề đứng trên đỉnh cao quyền lực mẫu nghi thiên hạ, không còn chiếc phượng bào thêu chín con chim phượng nặng nề bóp nghẹt hơi thở, cũng không còn sự mệt mỏi, u uất thâm sâu khi phải đối diện với trăm ngàn âm mưu giấu d.a.o trong bọc của hậu cung đục ngầu. Nơi thâm tâm nàng, những vết nứt đau đớn, tự giằng xé nội tâm ngày trước đã hoàn toàn bị thời gian và đất trời miền Nam chữa lành triệt để. Nàng lúc này chỉ là một nữ t.ử tự do, một dòng nước trong vắt vẹn nguyên giữa nhân gian đúng như cái tên "Thanh Thủy" của nàng.

Tạ Mộ Triều đứng từ xa trên đỉnh cầu đá lặng lẽ dõi theo từng cử chỉ nhỏ nhắn của nàng. Chàng nhìn nụ cười không vướng bụi trần của nàng, nhìn đôi mắt sáng ngời dưới ánh nắng xuân của nàng, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên nở một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc tột cùng nhưng cũng bi thương tột cùng. Chàng biết, quyết định tàn nhẫn đêm ly biệt năm xưa dưới mật đạo ngầm hoàng thành là hoàn toàn đúng đắn. Việc chàng chấp nhận buông tay, tự tay dàn dựng một cái c.h.ế.t giả vĩ đại để trả nàng về với đất trời tự do đã giúp chàng cứu sống linh hồn sạch sẽ này. Chàng thà nhốt mình trong chiếc l.ồ.ng vương quyền đẫm m.á.u, một đời gánh vác thiên hạ cô độc, vĩnh viễn để trống Khôn Ninh Cung, còn hơn là nhìn làn nước trong vắt của chàng bị vũng bùn hoàng thành mài mòn cho đến c.h.ế.t. Sự bình yên của nàng hôm nay chính là sự viên mãn tối thượng đối với đại ái của chàng.

Chàng không bước tới. Chàng không muốn phá vỡ cuộc sống tự do tự tại của nàng, không muốn mang theo hơi thở đục ngầu của hoàng quyền lại gần làm bẩn dòng nước mát ấy.

Đúng vào khoảnh khắc Tạ Mộ Triều chuẩn bị xoay người rời đi, Giang Sở Bạch dưới giàn hoa đậu biếc như có một sự cảm ứng tâm linh vi diệu. Bước chân nàng khẽ khựng lại, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, hướng ánh nhìn về phía cây cầu đá cổ rêu phong cách đó không xa.

Giữa dòng người ngược xuôi đông đúc của nhân gian, hai ánh mắt đột ngột chạm nhau xuyên qua khoảng không gian năm năm xa cách.

Giang Sở Bạch đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt trong vắt khẽ run rẩy dữ dội. Nàng nhận ra chàng. Dù chàng mặc thường phục mộc mạc, dù tóc chàng đã lốm đốm sợi bạc vì lao lực trị quốc, nhưng cái thần thái thâm trầm, ánh mắt thâm tình bao bọc mang tầm vóc núi sông ấy thì có c.h.ế.t nàng cũng không thể lầm lẫn vào đâu được. Người nam t.ử tôn quý nhất, người phu quân đã dùng cả mạng sống và vương quyền để phóng thích nàng bấy lâu nay, đang đứng ngay trước mắt nàng.

Tạ Mộ Triều cũng nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh nhìn của chàng kiên định, thâm sâu như chứa đựng trọn vẹn năm năm nhớ nhung cô độc nơi hoàng thành lạnh ngắt. Chàng nhìn nàng, nhận ra nàng vẫn vẹn nguyên là dòng nước trong sạch mà chàng hằng kính trọng.

Thế nhưng, giữa dòng người qua lại tấp nập, không một ai bước tiến lên phía trước. Không một ai cất tiếng gọi tên tục của đối phương, không có màn ôm chầm khóc lóc cảm động như những câu chuyện tình trần tục của nhân gian. Họ hiểu rõ, ranh giới giữa hai người là thiên hạ, là giang sơn, là sự tự do thanh cao đã được định đoạt từ đêm ly biệt mật đạo năm xưa. Sự xuất hiện của hoàng quyền lúc này chỉ làm tổn hại đến sự bình yên của Thanh Thủy Đường. Cuộc gặp gỡ này, phi thường thanh cao, viên mãn nhưng đượm buồn đến khắc cốt ghi tâm.

Giang Sở Bạch đứng dưới giàn hoa, nàng khẽ hít một hơi thật sâu khí trời ấm áp, đôi mắt ngập tràn dải nước mắt xúc động thầm lặng nhưng khuôn mặt lại phi thường trấn định. Nàng từ từ buông hai tay xuống trước bụng, hướng về phía người đàn ông trên đỉnh cầu đá mà khẽ cúi đầu, đặt tay lên n.g.ự.c hành một lễ tiễn biệt đoan chính, mực thước nhất của một vị cố nhân dành cho bực thiên t.ử tôn quý của đời mình. Lễ nghi ấy không có sự ràng buộc của vương quyền, chỉ có tấm lòng trân trọng, biết ơn tối thượng đối với đại ái của chàng.

Tạ Mộ Triều đứng trên cầu đá, chứng kiến cái cúi đầu thanh cao, tự tại của nàng, chàng khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp, bao dung đáp lại. Chàng nhìn nàng lần cuối, như muốn găm c.h.ặ.t nụ cười tự do của nàng vào tận sâu trong tâm khảm để sưởi ấm cho những đêm đông cô độc vương quyền sau này.

Chàng dứt khoát quay lưng. Long bào vải thô khẽ bay trong gió xuân phương Nam, Tạ Mộ Triều bước từng bước vững chãi đi xuống bậc cầu đá, hướng thẳng về phía con đường dẫn ngược trở lại phương Bắc xa xôi, trở về với trách nhiệm gánh vác thiên hạ, dọn dẹp bùn lầy triều đường của bực minh quân tối cao. Chàng đi về phía kinh thành đục ngầu, chấp nhận một đời cô độc trên ngai vàng lạnh lẽo.

Dưới hiên quán trà, Giang Sở Bạch ngẩng đầu lên, nhìn theo bóng lưng vĩ đại của vị cố nhân cho đến khi chàng hoàn toàn khuất bóng sau dòng người nhân gian tấp nập. Nàng khẽ lau giọt nước mắt ấm áp còn đọng nơi khóe mắt, mỉm cười nhẹ nhàng rồi thong thả quay người bước chân trở lại vào bên trong Thanh Thủy Đường, tiếp tục nhóm lửa pha trà, chăm sóc hoa cỏ dưới ánh mặt trời tự do.

Họ không thuộc về nhau, họ vĩnh viễn bị chia cắt bởi bức tường thành vương quyền và giang sơn rộng lớn. Thế nhưng, một người đi về phía kinh thành gánh thiên hạ, một người quay vào quán trà tận hưởng tự do, giữa họ đã không còn gì hối tiếc. Cả đời này, linh hồn họ đã vẹn nguyên hòa vào nhau, khắc cốt ghi tâm bóng hình của đối phương dưới ánh trăng rằm và ánh nắng xuân nhân gian, vĩnh viễn không bao giờ tan biến.

------HOÀN-----

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

VẪN LẠC THANH KHÔNG

Thể loại: Hiện đại, thương trường, chiếm hữu độc hại, ngược tra, sảng văn, BE (giả c.h.ế.t / Kim thiền thoát xác).

[VĂN ÁN]

Năm Bạch gia phá sản, cha nhảy lầu tự sát, mẹ hóa điên, Phó Cận Ngôn xuất hiện như một đấng cứu thế.

Anh ta ném trước mặt tôi một bản hợp đồng, đổi lại sự an toàn của mẹ tôi bằng tự do của tôi. Anh ta tịch thu điện thoại, cài chip định vị vào lắc chân của tôi, lắp camera giám sát mọi ngóc ngách, muốn tôi biến thành một chú chim bạch yến hoàn toàn phụ thuộc vào anh ta.

Mỗi đêm, anh ta bóp cằm tôi, ánh mắt đỏ ngầu đầy sự chiếm hữu vặn vẹo: "Dao Dao, 5 năm trước em chê tôi nghèo hèn, hủy bỏ hôn ước. Giờ đây, ngoài tôi ra, em không còn ai cả. Có c.h.ế.t em cũng phải làm con ma của một mình tôi."

Tôi không khóc, không nháo, ngoan ngoãn dâng lên sự phục tùng tuyệt đối khiến anh ta mê muội, ngỡ rằng bản thân đã thuần hóa được con mồi.

Cho đến ngày Phó thị bị thanh tra toàn diện, cảnh sát kinh tế bao vây tòa nhà 80 tầng.

Tôi diện chiếc váy cưới trắng muốt do chính tay anh ta thiết kế, đứng bên rìa sân thượng lộng gió. Phó Cận Ngôn phát điên quỳ sụp dưới chân tôi, khóc nghẹn cầu xin tôi bước vào.

Tôi ném trả lại chiếc nhẫn, mỉm cười nói: "Phó Cận Ngôn, anh tự tay lập mưu bức t.ử cha tôi, giam cầm tôi. Hôm nay, tôi dùng mạng sống này để táng tận Phó thị, đóng đinh anh vào cột trụ hối hận vĩnh viễn. Hãy sống tiếp và chịu sự t.r.a t.ấ.n này đi."

Khi anh ta lao ra, tất cả những gì nắm được chỉ là một vạt áo cưới rách mướp.

Áng mây rực rỡ từ trời cao rơi rụng, tìm lại bầu trời tự do tự tại. Còn kẻ điên kia chính thức bước vào địa ngục trần gian không ngày mãn hạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.