Hoằng (泓) - 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:03
CHƯƠNG 3: TIẾNG SÁO BÊN HỒ LẠNH LÔI CUỐN QUÂN VƯƠNG
Sau màn giông bão kinh hoàng tại tẩm cung của Thục Phi, cái tên Giang Sở Bạch dường như đã trở thành một điều kiêng kỵ ngầm trong miệng chúng cung tỳ. Người ta đồn rằng vị tân nhân họ Giang này mạng cô tinh, khắc sát, ngày đầu tiên diện kiến đã khiến đại tỳ nữ thân cận nhất của Thục Phi nương nương đột t.ử vì bạo bệnh. Nhưng chỉ những kẻ đứng ở đỉnh cao quyền lực mới hiểu, sự "vụng về" đ.á.n.h đổ chén trà của nàng chính là một nhát d.a.o chí mạng, không tiếng động, bẻ gãy hoàn toàn âm mưu triệt hạ tân sủng của Thục Phi. Hậu quả của việc dám công khai dằn mặt một vị chủ vị nương nương nương tựa thế lực ngoại thích hiển hách là điều có thể dự đoán trước. Sắc lệnh từ Nội vụ phủ ban xuống ngay trong chiều hôm ấy, không nhanh không chậm, đẩy Giang Sở Bạch đến Thanh Âm Các.
Đây là nơi hẻo lánh nhất của góc đông bắc hậu cung, quanh năm suốt tháng đón những luồng gió lạnh buốt tràn về từ đỉnh núi phía sau hoàng thành. Điện sảnh loang lổ vết rêu phong, những bậc thềm đá nứt nẻ, hoang vu đến mức ngay cả chim muông cũng lười làm tổ. Ở cái nơi mà người ta vẫn quen gọi là nửa bước chân vào lãnh cung này, gấm vóc lụa là hay ánh đèn dầu rực rỡ từ những cuộc vui tiệc tùng chỉ là những thứ xa xỉ nằm ngoài tầm với. Chúng cung nhân, thái giám nhìn thấy Thanh Âm Các thì rùng mình né tránh, bởi trong mắt họ, bị đẩy đến đây đồng nghĩa với việc vĩnh viễn bị hoàng quyền lãng quên, cả đời thanh xuân phải chôn vùi trong cô độc và nghèo túng.
Thế nhưng, Giang Sở Bạch lại đón nhận điều này bằng một sự bình thản đến kỳ lạ. Nàng tự mình dọn dẹp căn phòng nhỏ, phủi sạch lớp bụi mờ bám trên khung cửa sổ gỗ mục, rồi thong thả ổn định cuộc sống. Bản tính của nàng như một dòng nước trong vắt, nước chảy đến đâu thì an nhiên đến đó, dù là dòng suối mát lành giữa ngự hoa viên hay đầm nước lạnh lẽo nơi thâm cung hoang phế, nàng vẫn giữ nguyên vẹn cái bản ngã đóng băng của mình.
Đêm dần buông xuống. Bóng tối đặc quánh, lạnh lùng phủ lên không gian, nuốt chửng những góc cạnh thô ráp của các cung điện xa hoa phía xa. Đêm nay, ngự thư phòng không có lệnh ban thẻ bài, hậu cung cũng chẳng có tiếng kiệu rước tú nữ đi thị tẩm. Ở những cung cung điện điện khác, các tân nhân nhập cung đang đứng ngồi không yên, thắp đèn sáng trưng, liên tục ra vào ngóng trông bước chân của thiên t.ử, hoặc khóc lóc oán than cho số phận lận đận của mình.
Nhưng ở Thanh Âm Các, Giang Sở Bạch không chờ đợi Hoàng đế. Nàng thậm chí còn không thèm chong đèn ngồi đợi một phép màu hão huyền nào từ long ân ban xuống. Đối với nàng, sự lãng quên của bậc quân vương không phải là một sự trừng phạt, mà là một sự phóng thích xa xỉ, cho nàng khoảng không gian để thở sau những giờ phút căng thẳng, đề phòng tột độ.
Sở Bạch mặc một bộ thường y bằng vải thô màu xanh nhạt, mái tóc dài không dùng đến một món trang sức nào, cứ thế xõa tung sau lưng. Nàng một mình bước ra khỏi cung điện hoang vu, giẫm lên những phiến đá đẫm sương đêm để đi về phía hồ nước lạnh nằm sâu trong khuôn viên Thanh Âm Các. Mặt hồ rộng lớn, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ màu đen, phản chiếu ánh trăng rằm sáng trong, lạnh lẽo treo lơ lửng giữa tầng không. Gió đêm thổi qua vạt áo xanh của nàng, mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng đôi mắt trong vắt của Sở Bạch vẫn tĩnh lặng, thấu suốt đến tận cùng.
Nàng ngồi xuống một phiến đá ven hồ, từ trong tay áo lấy ra một cây sáo trúc đơn sơ. Cây sáo này không khảm ngọc phỉ thúy, không có tua rua chỉ vàng lộng lẫy, chỉ là một thanh trúc già được gọt giũa tỉ mỉ, trơn nhẵn bóng bẩy nhờ năm tháng. Nàng khẽ nâng sáo lên ngang môi, ngón tay thanh mảnh, thon dài chạm nhẹ vào các lỗ bấm, rồi khẽ khàng thổi ra một hơi thở dài.
Tiếng sáo cất lên.
Đó là một khúc nhạc thanh thoát, trong trẻo vô ngần, tựa như dòng suối nhỏ vừa tan băng mùa xuân, từ từ len lỏi qua các khe đá để xuôi về vương quốc tự do. Tiếng sáo bay bổng giữa màn đêm tịch mịch, không mang theo một chút oán hận, dằn vặt của một nữ t.ử bị ruồng bỏ, cũng chẳng có nửa phần cầu mong, lấy lòng nhằm đổi lấy một sự sủng ái hão huyền. Âm thanh ấy hoàn toàn thoát tục, cao quý và tự tại, giống như một cánh chim hải âu sải cánh bay lượn giữa bầu trời tự do, mặc kệ thế gian đầy rẫy bùn lầy và mưu mô hiểm ác. Nàng dùng tiếng sáo để đối thoại với chính mình, để giữ cho linh hồn mình không bị những bức tường thành đục ngầu kia vây hãm.
Cùng lúc đó, tại ngự đạo trải dài bằng đá xanh cách hồ nước không xa, một đoàn người đang lặng lẽ di chuyển trong màn đêm.
Tạ Mộ Triều bước đi ở vị trí dẫn đầu, long bào màu đen thêu rồng vàng lấp lánh dưới ánh trăng càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn, vĩ đại nhưng tràn ngập vẻ cô độc, uy nghiêm của một vị thiên t.ử. Chàng vừa rời khỏi Dưỡng Tâm Điện sau một ngày dài xử lý triều chính căng thẳng. Những tờ sớ dâng lên đầy rẫy mưu mô chiếm đoạt lợi ích của phe ngoại thích, những cuộc tranh luận gay gắt giữa các đại thần nhằm chia năm xẻ bảy binh quyền phương Bắc, cùng sự kiêu ngạo lộng hành ngày một lớn của Thục Phi và gia tộc bà ta trên triều đường khiến nội tâm vị hoàng đế trẻ tuổi ngập tràn sự mệt mỏi, chán chường.
Đối với Tạ Mộ Triều, giang sơn này là một vương quốc đục ngầu, và cung cấm này chính là một vũng bùn lớn nhất, nơi ai ai cũng mang một chiếc mặt nạ giả dối, tiếp cận chàng bằng những dã tâm đen tối ẩn giấu. Chàng từ chối ngồi kiệu rồng, chỉ muốn đi bộ giữa đêm lạnh để tìm kiếm một chút thanh thản cho bộ óc đang căng ra như dây đàn. Chưởng quản thái giám tổng quản đi phía sau khẽ rảo bước, cung kính soi đèn l.ồ.ng nhưng không ai dám thốt ra một lời phá vỡ sự im lặng đáng sợ của bực quân vương.
Đột nhiên, bước chân của Tạ Mộ Triều khựng lại.
Từ phía góc đông bắc hẻo lánh, nương theo những luồng gió lạnh thổi về, có một chuỗi âm thanh thanh thoát, trong trẻo như tiếng ngọc rơi vào mâm bạc vang lên. Âm thanh ấy ban đầu còn mơ hồ, nhỏ giọt, nhưng càng lúc càng rõ ràng, quấn quýt lấy không gian tịch mịch của hoàng thành. Tạ Mộ Triều khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm như vực tối khẽ động. Chàng đã từng nghe qua vô số khúc nhạc cung đình của các phi tần cố tình dàn dựng để thu hút sự chú ý của mình, những khúc nhạc ấy luôn tràn ngập sự oán hán, u sầu hoặc dụ dỗ, nịnh hót tầm thường. Nhưng tiếng sáo đêm nay lại khác hẳn.
Nó quá sạch sẽ. Sạch sẽ đến mức không vương một hạt bụi hồng trần, trong vắt như một làn nước mát soi rọi toàn bộ sự mệt mỏi đang bủa vây lấy trái tim chàng.
"Phía trước là nơi nào?" Tạ Mộ Triều trầm giọng hỏi, giọng nói thấp trầm, uy nghiêm nhưng ẩn chứa một sự tò mò hiếm hoi.
"Bẩm bệ hạ... phía trước là Thanh Âm Các, nơi Giang đáp ứng đang tạm trú." Thái giám tổng quản vội vàng quỳ xuống đáp, mồ hôi hột rỉ ra trên trán, "Giang đáp ứng chính là vị tân nhân ngày hôm nay vụng về làm đổ trà ở điện Thục Phi nương nương, khiến đại tỳ nữ của nương nương bạo bệnh... Nội vụ phủ thấy nàng ta quy củ chưa thạo, tính tình bướng bỉnh nên đã..."
"Giang Sở Bạch?" Tạ Mộ Triều khẽ lặp lại cái tên ấy, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một đường cong khó đoán.
Vụ việc ở cung Thục Phi chiều nay, làm sao qua mắt được mạng lưới tai mắt mật thám của vị hoàng đế dã tâm này? Chàng biết rõ đại tỳ nữ kia c.h.ế.t vì trúng độc mạn đà la của chính Thục Phi, và chàng càng hiểu rõ, sự "vụng về" của Giang Sở Bạch chính là một màn lật kèo sắc bén, tay không dính bụi của một con cáo già đội lốt thỏ non. Một nữ t.ử có thể tàn nhẫn và tỉnh táo đến mức dùng mạng người làm bàn đạp để phản đòn, tại sao đêm nay lại có thể thổi ra một khúc nhạc tự do, thanh khiết đến nhường này?
"Lui ra hết đi. Không có lệnh của trẫm, không ai được tiến lại gần."
Tạ Mộ Triều ra lệnh, giọng nói dứt khoát không cho phép phản kháng. Chàng phất tay cho đoàn người đứng đợi ở ngự đạo, còn bản thân một mình rảo bước đi về phía tiếng sáo, hướng thẳng tới bờ hồ lạnh của Thanh Âm Các.
Dưới bóng râm của một gốc cây cổ thụ già cỗi bên hồ, Tạ Mộ Triều dừng bước. Chàng đứng trong vùng tối của bóng râm, lặng lẽ nhìn về phía phiến đá cách đó không xa.
Dưới ánh trăng rằm sáng vằng vặc, bóng lưng của một nữ t.ử mặc áo xanh nhạt hiện lên cô độc nhưng kiêu hãnh đến tột cùng. Mái tóc đen nhánh của nàng xõa dài theo bờ vai gầy, tà áo xanh bay nhè nhẹ trong gió đêm tựa như một tiên t.ử sắp sửa cưỡi gió bay về trời. Nàng ngồi đó, toàn tâm toàn ý gửi gắm linh hồn vào cây sáo trúc, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú dưới ánh trăng trông trong suốt, thanh cao đến mức không thể xúc phạm.
Tạ Mộ Triều không bước ra khỏi bóng tối, chàng không xuất hiện để phá vỡ bầu không khí bình yên, thánh khiết này. Vị hoàng đế trẻ tuổi đứng lặng yên giữa đêm lạnh, đôi bàn tay giấu trong tay áo long bào khẽ siết c.h.ặ.t, đôi mắt thâm trầm như vực sâu khóa c.h.ặ.t vào bóng lưng của Giang Sở Bạch. Chàng lắng nghe từng nốt nhạc, cảm nhận sự tự do, tự tại cuồn cuộn chảy trong tiếng sáo của nàng. Giữa một hoàng cung đục ngầu, nơi ai cũng muốn quỳ lạy dưới chân chàng để cầu xin quyền lực, thì nữ nhân này lại đứng ngoài tất cả, dùng tiếng sáo để khinh miệt cái gông xiềng vương quyền mà chàng đang gánh vác.
Nỗi mệt mỏi tích tụ cả ngày trời của Tạ Mộ Triều dường như đang bị tiếng sáo này từng chút một gột rửa, xoa dịu. Chàng nhìn dòng nước hồ lạnh phẳng lặng trước mặt, rồi lại nhìn nàng, trong lòng dâng lên một sự rung động thầm lặng nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Giang Sở Bạch, nàng rốt cuộc là một vũng nước trong vắt vô tình lạc vào đầm lầy của ta, hay nàng chính là kẻ tâm cơ sâu sắc nhất thiên hạ này?
Khúc nhạc dần dần đi vào hồi kết, thanh âm nhỏ dần rồi tắt hẳn giữa màn đêm. Giang Sở Bạch khẽ hạ sáo trúc xuống, mở mắt ra nhìn mặt hồ tĩnh lặng, khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ. Nàng không hề biết rằng, cách đó mười bước chân, trong góc tối của cây cổ thụ, có một vị quân vương tối cao đang im lặng dõi theo mình. Sở Bạch đứng dậy, cất sáo vào tay áo, quay người chậm rãi đi ngược về phía cung điện hoang phế của mình, bóng dáng xanh nhạt khuất dần sau những bức tường rêu phong.
Tạ Mộ Triều đứng lại trong bóng tối rất lâu sau khi nàng đã rời đi. Tiếng sáo đã dứt, nhưng giai điệu thanh thoát, tự do ấy dường như đã vĩnh viễn khắc sâu vào tâm trí chàng, gợn lên những làn sóng ngầm không thể dập tắt trong đầm lầy hoàng thành đục ngầu. Chàng bước ra khỏi bóng râm, ngước nhìn ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, đôi mắt sâu thẳm lộ rõ sự kiên định và một dã tâm chiếm hữu hoàn toàn mới. Chàng xoay người bước đi về phía ngự đạo, thanh âm trầm ổn, lạnh lùng vang lên trong gió đêm, như một lời khẳng định số phận:
Giang Sở Bạch. Cái tên này, trẫm đã ghi nhớ kỹ rồi.
