Hoằng (泓) - 4
Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:03
CHƯƠNG 4: ĐÊM ĐẦU THỊ TẨM, TRÒ CHƠI CỦA LÝ TRÍ
Lệnh lật thẻ bài từ Dưỡng Tâm Điện truyền xuống Nội vụ phủ vào lúc hoàng hôn vừa tắt, chấn động khắp cả góc đông bắc hẻo lánh.
Một tú nữ vừa nhập cung đã đắc tội Thục Phi, bị đẩy đến Thanh Âm Các hoang phế tột cùng, ngỡ như cả đời này sẽ làm bạn với rêu phong hồ lạnh, vậy mà lại đón nhận thánh ân vào đúng cái đêm giông bão vừa tạnh. Đám thái giám đem kiệu rước người đi mà lòng đầy rẫy sự kinh hãi xen lẫn hoài nghi. Bọn họ không hiểu, nhưng Tạ Mộ Triều thì hiểu. Tiếng sáo trong vắt, tự do đến mức dửng dưng bên hồ nước đêm qua vẫn văng vẳng trong tâm trí vị hoàng đế trẻ tuổi. Chàng muốn gặp nàng, không phải để thỏa mãn thú vui xác thịt của một bực quân vương, mà để bóc tách lớp vỏ bọc tinh khiết của người con gái mang cái tên Giang Sở Bạch.
Khác biệt hoàn toàn với quy trình thị tẩm thông thường, nơi các phi tần được tắm gội hương hoa, quấn mình trong những tấm chăn gấm lụa mỏng dính, gần như phơi bày da thịt để chờ đợi hoàng ân, Giang Sở Bạch chọn cho mình một lối đi riêng.
Nàng đứng trước chiếc gương đồng loang lổ trong tẩm điện của Dưỡng Tâm Điện, tự tay chỉnh sửa lại tà áo của mình. Nàng không chọn lụa là nhìn thấu xương tủy, mà khoác lên mình một bộ cung trang lụa mộc màu xanh nhạt. Cổ áo được cài cẩn thận đến chiếc cúc cuối cùng, ống tay áo rộng rãi nhưng được buộc gọn gàng bằng dải thắt lưng tiệp màu, mái tóc đen nhánh không b.úi phượng bồng bềnh mà chỉ chải chuốt đoan chính, cố định bằng một chiếc trâm bạc trơn nhẵn. Trang phục của nàng không có nửa phần quyến rũ, dụ dỗ, ngược lại phi thường gọn gàng, đoan chính và mực thước. Nàng bước vào tẩm điện của hoàng đế với phong thái của một kẻ chuẩn bị bước vào trận chiến cam go nhất, dùng sự lạnh lùng và lý trí làm giáp trụ bảo vệ bản ngã.
Tiếng bước chân của nàng thanh thoát, khẽ khàng giẫm lên tấm t.h.ả.m nhung dày sụ, dừng lại cách long sàng mười bước chân.
Tạ Mộ Triều đang ngồi bên án thư, áo long bào màu đen buông lỏng một nửa, để lộ vòm n.g.ự.c vững chãi hằn sâu những vết sẹo của năm tháng binh đao. Chàng không ngẩng đầu, ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn gỗ t.ử đàn, tạo thành những âm thanh trầm đục, đầy áp lực. Không gian tẩm điện rộng lớn im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Cái uy nghiêm trời sinh của bực cửu ngũ chí tôn bao trùm lấy bốn phía, đủ để bóp nghẹt hơi thở của bất kỳ nữ t.ử non nớt nào lần đầu diện thánh.
"Thần thiếp Giang đáp ứng, thỉnh an bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế."
Thanh âm của Sở Bạch vang lên, trong trẻo, bình thản như dòng nước suối trôi giữa đêm đông, không có một chút run rẩy, cũng chẳng có nửa phần nũng nịu, sợ hãi. Nàng quỳ xuống hành lễ, động tác chuẩn xác đến từng phân, lưng thẳng tắp tựa như cây trúc già bên hồ lạnh.
Tạ Mộ Triều lúc này mới chậm rãi ngước mắt lên. Đôi mắt sâu thẳm như vực tối của chàng khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng xanh nhạt đang quỳ đoan chính dưới đất. Một thoáng kinh ngạc lướt qua tâm trí hoàng đế khi nhìn thấy bộ trang phục kín cổng cao tường của nàng. Trong cái hậu cung đục ngầu này, ai ai cũng vắt óc suy nghĩ cách cởi bỏ y phục để lấy lòng chàng, vậy mà nàng lại ăn mặc như thể chuẩn bị ra triều đường tranh luận. Chàng khẽ nhếch môi, dã tâm thử thách trong lòng càng thêm nồng đậm.
"Đứng lên đi." Tạ Mộ Triều trầm giọng ra lệnh, giọng nói trầm ổn, uy nghi không chút độ ấm.
"Tạ bệ hạ." Sở Bạch đứng dậy, rủ mắt nhìn xuống mũi giày thêu của mình, không hề tự ý ngước lên nhìn thẳng long nhan, giữ đúng bổn phận nhưng phong thái lại phi thường kiêu hãnh.
Tạ Mộ Triều khẽ phất tay. Chàng cầm một phong mật thư bằng giấy sáp màu vàng xỉn đặt trên bàn, ném mạnh ra phía trước. Phong thư lướt qua không trung, rơi bộp xuống chiếc bàn trà nhỏ nằm ngay sát cạnh chỗ Giang Sở Bạch đang đứng.
"Đến đây, đọc phong mật thư này cho trẫm nghe." Chàng lười biếng tựa lưng vào ghế, thanh âm lạnh lùng vang lên, ẩn chứa một sát cơ mờ nhạt.
Sở Bạch nhìn phong mật thư nằm trên bàn. Ánh đèn dầu lung linh rọi lên bề mặt giấy sáp, phản chiếu một lớp bột mịn mờ nhạt, gần như trong suốt bám dọc theo mép phong ấn bằng sáp đỏ. Lớp bột đó rất mỏng, nếu không nhìn kỹ dưới ánh sáng nghiêng, tuyệt đối sẽ nghĩ đó là bụi bẩn thông thường. Nhưng ngay khi tiến lại gần một bước, khứu giác nhạy bén của một dòng nước trong đã giúp nàng ngửi thấy một mùi hôi nồng cực kỳ vi diệu, mùi của bột thạch tín nguyên chất kết hợp với chất gây thối rữa của xác rắn độc.
Chỉ cần ngón tay nàng trực tiếp chạm vào mép phong thư để bóc ra, độc chất sẽ thấm qua da, hoặc khi nàng mở thư, lực cọ xát sẽ khiến bột độc bay vào không khí, hít phải lập tức sẽ thối rữa cuống họng mà c.h.ế.t.
Tạ Mộ Triều đang dùng mạng sống của nàng để đ.á.n.h cược. Chàng muốn xem, vị Giang đáp ứng thông tuệ, tay không dính m.á.u lật kèo ở cung Thục Phi, đêm qua lại thổi sáo tự do tự tại, liệu có thể vượt qua được trò chơi sinh t.ử của đế vương hay không. Nếu nàng hồ đồ dùng tay mở ra, chàng cũng chẳng tiếc nuối mạng sống của một quân cờ vô dụng.
Nội tâm Giang Sở Bạch lạnh ngắt, gợn lên một tia chế giễu dứt khoát. Hoàng đế Đại Tề, người đàn ông đứng đầu vũng nước đục này, quả nhiên tàn nhẫn và đa nghi đến cực điểm. Nhưng nàng không hoảng loạn. Sự bình tĩnh vốn có giúp nàng hành động một cách vô cùng chuẩn xác.
Sở Bạch không hề đưa tay ra chạm vào phong thư. Nàng thong thả đưa tay lên mái tóc đen nhánh của mình, nhẹ nhàng rút chiếc trâm bạc trơn nhẵn đang b.úi tóc ra. Mái tóc dài đổ ập xuống như một dòng thác đen tuyền bên sườn mặt thanh tú của nàng. Nàng cầm chiếc trâm bạc, dùng đầu nhọn của trâm khẽ khàng khều nhẹ vào mép phong ấn bằng sáp đỏ, nhẹ nhàng lật mở phong mật thư ra mà ngón tay hoàn toàn giữ một khoảng cách an toàn.
Bột độc mịn trượt theo lớp giấy sáp rơi xuống mặt bàn trà gỗ, không hề chạm vào da thịt nàng, cũng không bị hắt lên không trung. Sau khi phong thư mở ra hoàn toàn, Sở Bạch bình thản đặt chiếc trâm bạc xuống cạnh bức thư, lùi lại một bước, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, cúi đầu im lặng. Nàng không hề đọc một chữ nào trong thư.
Tạ Mộ Triều chứng kiến toàn bộ quá trình xử lý gọn gàng, sắc bén ấy của nàng, đôi mắt sâu thẳm khẽ híp lại, áp lực trong điện sảnh đột ngột tăng cao. Chàng trầm giọng hỏi, thanh âm trầm đục vang lên như sấm trạng mùa thu:
"Trẫm bảo nàng đọc, vì sao nàng lùi lại? Chẳng lẽ Giang gia giáo huấn con gái, có thể tùy ý kháng chỉ sao?"
Sở Bạch đứng thẳng người, đối diện với sự uy h.i.ế.p của thiên t.ử, đôi mắt trong vắt của nàng ngước lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Tạ Mộ Triều. Ánh mắt nàng thấu suốt, dửng dưng như một mặt hồ đóng băng nhìn thấu hồng trần, không có nửa phần sợ hãi hay oán trách số phận. Nàng bình thản đáp, giọng nói gãy gọn, mang theo chính kiến mạnh mẽ của bản thân:
"Thần thiếp biết chữ. Nhưng không biết xem những thứ nhuốm m.á.u."
Bốn mắt chạm nhau giữa không trung. Một câu nói trực diện, không vòng vo, không che giấu việc mình đã nhìn thấu âm mưu hạ độc của hoàng đế. Nàng thẳng thắn thừa nhận mình biết chữ, nghĩa là nàng không thèm dùng lời dối trá để tự bảo vệ, nhưng nàng cũng khẳng định bản ngã sạch sẽ của mình: Nàng vào cung để sống, chứ không muốn bước vào những trò chơi tàn nhẫn, đẫm m.á.u của hoàng quyền.
Không gian im lặng đến nghẹt thở kéo dài trong vài nhịp thở.
Đột nhiên, Tạ Mộ Triều bật cười. Tiếng cười của chàng thấp trầm, khàn đặc nhưng tràn ngập sự tán thưởng đích thực, vang vọng khắp tẩm điện rộng lớn. Sát cơ mờ nhạt bao quanh chàng trong phút chốc tan biến như khói mây. Chàng đứng dậy từ chiếc ghế t.ử đàn, bước từng bước vững chãi đi đến trước mặt Giang Sở Bạch. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, chàng nhìn xuống đỉnh đầu nàng, nhìn mái tóc dài đen nhánh xõa tung của người con gái đang đứng thẳng tắp như cây tùng trước bão.
"Giang Sở Bạch, nàng quả nhiên rất to gan." Tạ Mộ Triều khẽ nói, trong giọng nói uy nghiêm đã có thêm vài phần kính trọng hiếm hoi dành cho một nữ nhân, "Trong cái hậu cung này, kẻ thông minh trẫm gặp nhiều, nhưng kẻ dám thẳng thắn nói với trẫm rằng mình không muốn chạm vào m.á.u như nàng, nàng là người đầu tiên."
"Thần thiếp chỉ muốn giữ lại một dòng nước trong cho bản thân, không dám lừa dối bệ hạ." Sở Bạch bình tĩnh đáp, không kiêu ngạo cũng không định tự mãn.
Tạ Mộ Triều khẽ vẫy tay, ra hiệu cho thái giám tổng quản ngầm bước vào dọn dẹp phong thư độc trên bàn trà. Chàng không tiếp tục làm khó nàng, cũng không dùng quyền lực của một vị vua để ép buộc nàng phải phục tùng xác thịt trong đêm đầu tiên. Chàng đi về phía giường rộng, ngồi xuống, chỉ vào chiếc ghế gỗ bên cạnh:
"Ngồi xuống đi. Đêm nay, trẫm và nàng không nói chuyện triều chính mưu mô, không bàn đến ân oán Giang gia. Chỉ trò chuyện như hai cố nhân."
Sở Bạch khẽ cúi đầu hành lễ rồi thong thả bước đến ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Đêm đầu tiên thị tẩm của nàng, hoàn toàn thoát khỏi những cảnh thân mật trần tục của hậu cung thị trường. Nến sáp đỏ cháy lụi dần, làn khói sương mờ ảo bao phủ lấy hai bóng người ngồi cách nhau một khoảng cách chuẩn mực, đoan chính.
Họ bắt đầu trò chuyện. Đề tài của cuộc đối thoại xoay quanh những điều vô cùng bình dị của nhân sinh, nhưng qua góc nhìn của hai kẻ cường giả trí tuệ, nó lại mang một tầng ý nghĩa sâu sắc.
Sở Bạch nói về cuộc sống bình yên, tự tại nơi quê cũ trước khi bị ép nhập cung, nơi có những dòng suối trong vắt xuôi dòng về biển lớn, nơi mây trời tự do tự tại không bị giam hãm bởi những bức tường thành đỏ rực. Giọng nói của nàng thanh thoát, mang theo sự khao khát bản ngã nguyên bản nhất khiến Tạ Mộ Triều lắng nghe một cách say sưa.
Ngược lại, Tạ Mộ Triều thỉnh thoảng lại trầm giọng nói về nhân sinh cô độc trên đỉnh cao vương quyền, về cái hậu cung đục ngầu nơi ai ai cũng muốn lợi dụng chàng, biến chàng thành công cụ chiếm đoạt quyền lực cho gia tộc. Chàng gánh vác cả thiên hạ, thu nạp mọi sự dối trá của thế gian vào lòng để làm một vị minh quân, nhưng trái tim chàng lại trống rỗng, khát khao một sự chân thật vẹn nguyên. Chàng nhận ra, tiếng sáo đêm qua và người con gái áo xanh đêm nay chính là một vũng nước trong vắt duy nhất có thể soi rọi và làm dịu đi nỗi mệt mỏi thâm sâu trong xương tủy của chàng.
Suốt cả đêm dài, hai người họ không hề có một hành động thân mật xác thịt nào. Sự giao thoa giữa họ hoàn toàn là cuộc đấu trí của lý trí và sự cộng hưởng thầm lặng của tâm hồn. Sở Bạch dùng sự tỉnh táo, thẳng thắn của mình để đối đáp sắc bén với bực cửu ngũ chí tôn, vượt qua mọi cạm bẫy ngôn từ của chàng bằng phong thái cao quý, tự tại.
Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ xuyên qua màn sương mù dày đặc của kinh thành, rọi những tia sáng nhạt nhòa vào khung cửa sổ tẩm điện, cuộc trò chuyện mới dần đi vào hồi kết. Sở Bạch đứng dậy, hành lễ đoan chính để chuẩn bị lui về Thanh Âm Các. Mái tóc dài của nàng vẫn xõa tung, tà áo xanh nhạt vẫn sạch sẽ, không vướng một chút bụi trần hay d.ụ.c vọng của đêm dài cung cấm.
Tạ Mộ Triều ngồi trên long sàng, đôi mắt thâm trầm như vực sâu dõi theo bóng lưng gầy guộc nhưng kiên cường của nàng đang chậm rãi bước ra khỏi điện sảnh. Chàng nhìn dải thắt lưng buộc gọn gàng, nhìn phong thái tự tại, dửng dưng trước vinh hoa phú quý của nàng, trong lòng dâng lên một sự kính trọng và một nỗi rung động mạnh mẽ chưa từng có.
