Hỏi Quân Hôn Kỳ - 6
Cập nhật lúc: 04/08/2026 05:01
24
Đêm Tạ Yến “sống lại”, Tạ phủ lập tức đóng c.h.ặ.t cửa.
Điều tra chuyện đầu độc.
Người đầu tiên khai nhận là vị phủ y phụ trách sắc t.h.u.ố.c.
Ông ta thú nhận có người đã bỏ thêm một loại độc d.ư.ợ.c phát tác chậm vào thang t.h.u.ố.c hằng ngày của Tạ Yến.
Mang bã t.h.u.ố.c đi kiểm nghiệm, quả nhiên đúng như vậy.
Độc d.ư.ợ.c từ đâu mà có?
Phủ y bị tra khảo bằng hình, cuối cùng khai rằng, đó là do một người nữ nhân đội mũ che rèm mang tới.
Vừa ra tay đã là vàng.
Lần theo số vàng ấy, tra đến một tiểu viện ở phía nam thành. Dắt theo ch.ó săn do Trưởng công chúa nuôi, lần theo mùi hương, cuối cùng tìm đến cây tỳ bà của Phó Tuyết Hàm—
Trong hộp đàn có một ngăn bí mật.
Trong ngăn ấy vẫn còn nửa gói bột độc chưa dùng hết.
Khi Phó Tuyết Hàm bị áp giải đến, nàng ta vô cùng bình tĩnh.
“Ta chỉ làm theo sự sai bảo.”
“Ai sai bảo ngươi?”
Nàng ta ngẩng đầu, nhìn ta, rồi lại nhìn sang Tạ Yến, bỗng khẽ cười.
“Nghĩa phụ của ta.” Nàng ta đáp. “Phu nhân sẽ điều tra ra thôi. Những gì ta biết chỉ có bấy nhiêu.”
Mắt xích cuối cùng rơi xuống người Tạ Chấp.
Lộ trình Tạ Yến trở về kinh, tình trạng thương thế nặng nhẹ của hắn, cả mạch án hằng ngày do Thái y lệnh ghi chép...
Đều là Tạ Chấp coi như chuyện đầu gối, kể hết cho Phó Tuyết Hàm nghe.
Tạ Chấp quỳ trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.
“Đệ không biết... Đại ca, đệ thật sự không biết đó là...”
Tạ phu nhân giơ tay, tát mạnh một cái lên mặt hắn.
“Đồ súc sinh! Đó là huynh trưởng ruột của ngươi!”
Tạ Chấp bị tông tộc giam lỏng.
25
Đêm hôm sau, Tạ Yến vẫn đang dỗ dành ta vì ta còn âm thầm giận dỗi.
Đương nhiên ta đoán được, giả c.h.ế.t vốn là kế sách của hắn.
Không hiểu vì sao, trong lòng vẫn cứ nặng trĩu.
Nếu hắn nói trước với ta, ta nhất định sẽ phối hợp thật tốt.
Còn khiến ta uổng công đau lòng một phen bằng cả tấm chân tình.
Hắn đem hai mảnh ngọc vỡ chế thành một đôi mặt ngọc hình cá song ngư, nói rằng chính tay mình đã đích thân chạm khắc.
“Đó là kế hoạch ta và bệ hạ đã định từ trước. Vốn dĩ ta phải nằm đủ bảy ngày, đợi kẻ phản bội phía sau lộ diện rồi mới khép lưới.”
“Nhưng đến ngày thứ năm, ta đã lên tiếng.”
Hắn nói rất bình thản.
“Cá còn chưa c.ắ.n câu, ta đã nhấc lưỡi câu lên trước.”
Ta quay mặt sang bên trái, hắn cũng dịch sang bên trái.
Cuối cùng, hắn dứt khoát đưa tay nâng lấy mặt ta.
“Nương t.ử ngoan... đừng giận nữa. Chẳng qua ta chưa kịp nói với nàng thôi...”
“Vì sao chàng lại phá vỡ kế hoạch trước thời hạn? Bệ hạ có trách tội chàng không?”
Hắn khựng lại một thoáng.
“Ta không chịu nổi khi thấy bọn họ bắt nạt nàng.”
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta, có một nơi như được dòng nước ấm chậm rãi thấm vào, từng chút từng chút một tan chảy.
Đến ngày thứ ba, Tạ Yến vào cung thỉnh tội.
Bệ hạ đóng cửa không gặp.
26
Trưởng công chúa Khương Diểu đưa vào cho ta một mảnh giấy, trên đó chỉ có bốn chữ:
“Hoàng huynh muốn phạt.”
Vừa hay Tạ Yến được triệu vào cung, ta vội vàng đuổi theo.
Khi Khương Diểu đưa ta vào đại điện, Tạ Yến đã quỳ ngay giữa điện.
Vị quân vương ngồi trên long ỷ, sắc mặt âm trầm đến mức như sắp nhỏ ra nước.
“Tạ Yến. Kế giả c.h.ế.t, kỳ hạn bảy ngày, ngươi lại tự ý phá cục vào ngày thứ năm. Nếu kẻ chủ mưu vì thế mà sinh lòng cảnh giác, khiến cả bàn cờ của trẫm đổ vỡ, ngươi gánh nổi trách nhiệm ấy sao?”
“Thần biết tội.”
“Biết tội?”
Bệ hạ đập mạnh xuống án thư.
“Người đâu, đ.á.n.h hai mươi trượng.”
Thị vệ bước lên, giữ c.h.ặ.t hai cánh tay của Tạ Yến.
Tạ Yến không biện giải, cũng chẳng phản kháng, chỉ cúi người nhận tội.
Đầu óc ta chợt ong lên một tiếng.
Thương thế của hắn vừa mới lành, độc vừa mới được giải, lại còn nằm trong quan tài suốt năm ngày—
Hai mươi trượng giáng xuống, e rằng người cũng không còn.
“Bệ hạ!”
Ta bịch một tiếng quỳ xuống, quỳ gối tiến lên hai bước, cất tiếng trước khi trượng gỗ kịp hạ xuống:
“Phu quân cất tiếng trước thời hạn là vì thần phụ! Bọn họ muốn đập nát di vật của mẫu thân thần phụ, phu quân vì bảo vệ thần phụ nên mới làm như vậy. Nếu bệ hạ muốn phạt, thần phụ nguyện cùng chịu tội!”
Cả đại điện lặng ngắt như tờ.
Nếu đồng thời trừng phạt cả người của Thẩm gia lẫn Tạ gia...
Vậy còn ai bảo vệ Bắc Cảnh?
Ta biết rõ, ép bệ hạ vào thế này là hạ sách trong hạ sách.
Nhưng lúc này ta đã chẳng còn cách nào khác.
27
Thế nhưng, vành tai của Tạ Yến lại chẳng hiểu vì sao, cứ từng chút từng chút một đỏ bừng lên.
“Bệ hạ... nàng ấy gọi thần là phu quân...”
Vị quân vương ngồi trên cao vốn đã cố nén mặt lạnh thật lâu, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Ngài bật cười thành tiếng.
“Ngươi đúng là chẳng có chút tiền đồ nào.”
“Được rồi, được rồi, đứng dậy đi.” Ngài phất tay. “Trẫm chỉ trút giận một chút thôi.”
“Kẻ chủ mưu đến ngày thứ ba quàn linh cữu đã tự lộ diện rồi. Nhân lúc Tạ Yến vừa mới qua đời, tang vật và hung thủ đều bị bắt tại trận, lưới đã sớm khép lại.”
Tạ Yến chợt ngẩng đầu.
Bệ hạ nhìn hắn, chậm rãi nói:
“Trẫm vốn còn định đi báo cho ngươi biết, nhưng phu nhân của ngươi thủ linh ngày đêm không nghỉ, trẫm thật sự không tìm được cơ hội.”
“Kết quả đến ngày thứ năm, chỉ vì phu nhân chịu ấm ức, ngươi lại tức đến mức sống dậy.”
“Tạ Yến à Tạ Yến, bàn cờ của trẫm đáng giá bao nhiêu, ngươi tính toán rõ ràng lắm.”
Trên đường ra khỏi cung, ánh mặt trời vừa đẹp.
Chúng ta bước đi rất chậm.
“Đêm tân hôn ấy,” ta lên tiếng, “điều chàng chưa kịp nói ra... là gì?”
“Vốn dĩ ta định nói với nàng, ba ngày sau, bất kể xảy ra chuyện gì cũng đừng sợ.”
Hắn dừng bước, quay đầu nhìn ta.
“Ngoài chuyện đó ra, ta không còn giấu nàng điều gì nữa.”
Hắn nói: “Trong thời gian bế tức, ta vẫn nghe được mọi âm thanh bên ngoài, chỉ là không tỉnh lại được, giống như bị quỷ áp sàng vậy. Nhưng khi nghe thấy bọn họ bắt nạt nàng, ta thật sự...”
Ta ôm lấy hắn: “Phu quân, đa tạ chàng.”
28
Một đêm sau khi hai chúng ta đã thổ lộ tâm ý, trong lúc chuyện trò, ta nhắc đến chuyện cũ, nhắc đến nỗi đau năm mười lăm tuổi.
“Năm ấy, thấy nàng một mình chống đỡ cả gia đình, ta đau lòng, nên đã ở bên nàng suốt một đêm, canh giữ ngọn đèn trường minh.”
Ta ngồi sững tại đó, toàn thân như lạnh buốt.
“Là chàng.”
Tạ Yến nhìn ta, trong mắt thấp thoáng ý cười: “Là ta.”
Ta đã đem ân tình của một người, cả vốn lẫn lãi, ghi lên người một kẻ khác.
Ta còn lấy điều đó làm cớ, hết lần này đến lần khác tự tha thứ, hạ mình thấp đến tận bụi trần.
“Tạ Yến.” Ta cất lời, giọng nói đã khàn đi. “May quá.”
“May điều gì?”
“May mà lần này...” Ta vừa cười, nước mắt vừa lặng lẽ rơi xuống: “Ta không nhận nhầm người nữa.”
