Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 886
Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:33
Minh Châu gật đầu mỉm cười:
“Vâng."
Một nhóm người bị nhân viên công an đưa đi, ra khỏi cổng lớn phát hiện chỗ ẩn khuất bên tường còn bắc một cái thang, nhân viên công an lại ghi thêm cho Lưu Hiểu Thành một tội nữa.
Trước khi ra cửa, Lưu Hiểu Nhi không cam lòng quay đầu nhìn Minh Châu một cái.
Minh Châu khiêu khích nhún vai cười, người đàn bà này đúng là đủ thâm độc, lúc cần thiết vì đạt được mục đích mà ngay cả em trai ruột của mình cũng có thể hy sinh.
Tất nhiên, mục đích ban đầu của ả chắc là hy vọng Lưu Hiểu Thành có được Quan Hạ, vậy thì bản thân ả có thể có được Giang Kỳ rồi, chỉ tiếc là...
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Muốn tơ tưởng đến nhà họ Giang, ả không xứng!
Mãi cho đến khi nhóm người đó đi xa, Minh Châu mới khóa cổng lại một lần nữa, thong thả đi bộ về nhà.
Giờ thì không biết bên Giang Kỳ thế nào rồi.
Nghĩ đến việc trước đó Giang Kỳ nói với Giang Đồ rằng Quan Hạ vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận anh, chỉ là vì thím Ba nên mới đồng ý phối hợp kết hôn với Giang Kỳ thôi.
Cô quả thực có chút lo lắng, sau khi Quan Hạ tỉnh dậy liệu có thà ch-ết cũng không bằng lòng để Giang Kỳ giúp cô không.
Dù sao người thời đại này đều rất bảo thủ, đối với chuyện t-ình d-ục vẫn còn rất dè dặt, cảm thấy đây là chuyện chỉ có giữa những người thực sự yêu nhau mới có thể làm.
Minh Châu lắc đầu, thôi, không quản nữa, xa tận chân trời, cứ xem Giang Kỳ làm thế nào vậy.
Mà lúc này tại tứ hợp viện, quả thực là dầu sôi lửa bỏng.
Quan Hạ đã tỉnh dậy từ trước khi nhóm Giang Đồ rời đi chưa đầy nửa tiếng.
Thấy mình vậy mà lại xuất hiện ở tứ hợp viện của Minh Châu, mà Giang Kỳ thì đang túc trực bên cạnh mình, cô cũng rất kinh ngạc, nhưng còn chưa kịp nói gì thì những đợt nóng ran đã càn quét khắp c-ơ th-ể.
Cô vẫn luôn chịu đựng, đè nén ham muốn muốn lao vào Giang Kỳ, đúng lúc này Minh Châu gọi điện tới.
Giang Kỳ từ lời nói của Minh Châu đã tìm thấy hai chữ mấu chốt, uống nước lạnh, chắc cũng là sợ Quan Hạ khi nói chuyện giọng điệu quá...
ám muội.
May mắn thay, cô đã tu một hơi hết một ly nước lớn, sau khi nghe điện thoại thực sự đã mang lại hiệu quả tốt.
Cô đè nén giọng nói, trả lời tất cả các câu hỏi của Minh Châu.
Khi nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến tiếng bận, Giang Kỳ đón lấy ống nghe từ tay cô, hai bàn tay chạm nhau, Quan Hạ cảm thấy toàn thân như bị xát muối vào vết thương, đau đớn khó nhịn, không kìm được phát ra một âm thanh khiến chính cô cũng phải hổ thẹn khôn cùng.
Giang Kỳ nghe thấy tiếng động này thì ngẩn người một lúc:
“Hạ Hạ, em..."
“Anh có thể ra ngoài một chút không?"
Giang Kỳ nhìn vẻ mặt khó chịu của cô, thực sự không nỡ, anh muốn chạm vào cô, muốn giúp cô, nhưng...
Quan Hạ vẫn luôn từ chối.
Cô đột nhiên ngồi thụp xuống, co rúm người lại thành một cục, giọng nói rõ ràng là ám muội nhưng lại đầy vẻ khẩn cầu:
“Xin anh, hãy để lại cho tôi, một chút tôn nghiêm."
Giang Kỳ đau lòng ngồi xổm xuống trước mặt cô:
“Em thực sự vẫn còn có thể chịu đựng được sao?"
Quan Hạ c.ắ.n môi, nhắm mắt, thậm chí không dám nhìn Giang Kỳ, kiên định gật đầu.
Cô hiện tại vẫn còn lý trí, cho dù có khao khát được chạm vào người đàn ông đối diện đến thế nào đi nữa cũng biết một khi đã vượt quá giới hạn thì mối quan hệ của hai người sẽ biến chất.
Cô phải nhịn, cô nhất định có thể nhịn qua được, cô tin tưởng bản thân mình.
“Hạ Hạ, thực ra..."
Giang Kỳ do dự một chút, cuối cùng không dám nói ra câu yêu đó, bởi vì Quan Hạ một khi tỉnh táo lại vào ngày mai, nghĩ đến câu nói này có lẽ sẽ cảm thấy gánh nặng.
Nếu vì vậy mà cô hối hận không gả cho mình, không kết hôn với mình nữa... vậy thì không được.
Hai chữ “yêu" này có thể để sau khi đăng ký kết hôn rồi mới nói, mỗi ngày nói một lần thì có sao đâu?
Bây giờ không được.
Anh hạ quyết tâm, nắm lấy hai vai Quan Hạ:
“Hạ Hạ, để anh giúp em nhé."
Chương 764 Vậy thì chỉ có thể chìm đắm thôi
Quan Hạ vốn dĩ đã hạ quyết tâm nhất định phải từ chối Giang Kỳ, cô không muốn sau này mối quan hệ của hai người sẽ trở nên khó xử.
Nhưng vào khoảnh khắc Giang Kỳ nắm lấy mình, hơi thở áp sát, c-ơ th-ể cô giống như một quả cầu lửa có thể nổ tung bất cứ lúc nào, hoàn toàn không chống đỡ nổi luồng nhiệt đang cuộn trào bên trong.
Cô theo bản năng ôm lấy Giang Kỳ đang tiến lại gần, ra sức dán c.h.ặ.t vào người anh, cô... thực sự không chịu nổi nữa rồi.
Thân hình Giang Kỳ cứng đờ.
Quan Hạ nhận ra mình đã làm gì, vội vàng buông anh ra, định lùi lại, nhưng ngay giây tiếp theo, Giang Kỳ đã trực tiếp vươn cánh tay dài ra, ôm c.h.ặ.t lấy cô vào lòng.
Cô giật mình kinh hãi, khoảnh khắc ngước mắt lên, nụ hôn của Giang Kỳ cũng đã rơi xuống.
Sự kiên trì cuối cùng trong lòng Quan Hạ hoàn toàn sụp đổ, chỉ có thể chìm đắm.
Cô vòng tay qua cổ anh đáp lại nụ hôn, nồng nhiệt và đầy khao khát.
Giang Kỳ bế ngang Quan Hạ lên, đưa về phòng ngủ.
Bên ngoài cửa sổ, tĩnh lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng cọ xát nhẹ nhàng của gió thổi qua ngọn cây.
Trong phòng lại luôn vang lên tiếng thở dốc không ngớt, từ bầu trời đêm đầy sao cho đến khi chân trời dần hửng nắng, mây mưa vẫn không dứt.
Mãi đến cuối cùng, hơi nóng nực trong c-ơ th-ể Quan Hạ rốt cuộc cũng tan biến, cô cũng mệt mỏi giống như một con b.úp bê không còn sức sống, rúc vào bên cạnh Giang Kỳ, chìm vào giấc ngủ sâu.
Giang Kỳ cúi đầu nhìn Quan Hạ đang ngủ yên bình trong lòng, tối qua cũng không biết cái thằng khốn Lưu Hiểu Thành kia rốt cuộc đã đổ vào miệng Quan Hạ bao nhiêu thu-ốc mà lại khiến Quan Hạ làm thế nào cũng không xua tan được ngọn lửa tà ác trong c-ơ th-ể.
Hai người đứt quãng, ít nhất cũng đã làm năm lần.
Lúc này mặc dù anh cũng mệt rã rời nhưng ánh mắt nhìn Quan Hạ lại mang theo vẻ thỏa mãn tột cùng, không vì điều gì khác, chỉ vì anh đã có được cô gái mình thích, sau này nhất định sẽ coi như báu vật mà hết lòng yêu thương che chở.
Anh lật người, ôm Quan Hạ vào lòng, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi tỉnh dậy lần nữa là bị người trong lòng đột nhiên thoát ra làm giật mình tỉnh giấc.
Anh mở mắt ra liền thấy Quan Hạ vẻ mặt đầy ngượng ngùng đang ngồi ở phía bên trong giường, dùng một góc chăn che lấy người mình, ánh mắt dường như đang tìm kiếm quần áo bị vứt trên mặt đất.
Thấy Giang Kỳ cũng đã tỉnh, mặt cô đỏ bừng lên.
Giang Kỳ biết tối qua hai người là lần đầu tiên làm chuyện đó, Quan Hạ có phản ứng như vậy cũng là bình thường, ngay cả chính anh lúc này nhìn Quan Hạ cũng thấy có chút ngượng ngùng.
Nhưng để không khí không bị ngượng ngập, Giang Kỳ vờ như bình thản nhấc cổ tay xem giờ:
“Hạ Hạ, mới tám giờ rưỡi thôi, không ngủ thêm chút nữa sao?"
Hai người hôm nay định đi đăng ký kết hôn, đều đã xin nghỉ rồi nên có ngủ thêm một chút cũng vẫn kịp.
