Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 887
Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:33
Quan Hạ lắc đầu:
“Em..."
Giọng nói phát ra vậy mà lại mang theo sự khàn đục, mặt cô càng đỏ hơn, sắc hồng nhanh ch.óng lan đến tận mang tai, giống như có thể nhỏ ra m-áu được vậy.
Không biết có phải là do tác dụng của thu-ốc hay không, tối qua cô rõ ràng đã cố gắng hết sức kìm nén để không phát ra âm thanh, nhưng nào ngờ cùng với việc Giang Kỳ cho càng nhiều thì bản năng của con người căn bản không thể thu lại được, hậu quả của việc buông thả quá độ là bây giờ cổ họng khàn không ra sao cả.
Cô hắng giọng, một lần nữa mở miệng:
“Không ngủ nữa."
Giang Kỳ gật đầu:
“Vậy anh cũng dậy."
Cả hai đều không mặc quần áo, cũng không thể vì ngại ngùng mà cứ trốn mãi trong chăn được.
Anh vờ như thong dong đứng dậy, nghĩ bụng dù sao tối qua cũng đã làm chuyện thân mật như vậy rồi, trên người mình cũng chẳng có gì là không thể nhìn cả, liền chủ động xuống giường, nhặt quần áo của hai người lên.
Khoảnh khắc anh trần truồng chui ra khỏi chăn, Quan Hạ vội vàng cúi đầu, ngượng ngùng đến mức muốn tìm cái lỗ chuột nào đó để chui vào trốn đi cho xong.
Nhưng rất nhanh sau đó, Giang Kỳ đã đưa quần áo của cô cho cô.
Giang Kỳ ngồi bên mép giường mặc quần áo xong, quay đầu nhìn cô vẫn chưa cử động, giọng nói dịu dàng:
“Anh ra phòng ngoài đợi em, đừng vội, cứ từ từ mà mặc."
Quan Hạ gật đầu, không nói gì.
Đợi cửa phòng đóng lại, Quan Hạ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, giơ tay vỗ vỗ trán, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.
Cô lặng lẽ ngồi một hồi lâu, mãi cho đến khi hoàn toàn bình ổn được cảm xúc mới mặc quần áo chỉnh tề, xuống giường.
Nhưng vừa mới đứng dậy liền “bùm" một tiếng ngã lăn ra đất.
Giang Kỳ ở ngoài cửa nghe thấy tiếng động, vội vàng mở cửa, sải bước đi vào dìu cô dậy:
“Hạ Hạ, em sao vậy?"
Sắc mặt Quan Hạ quẫn bách, chân cô... giống như bị ai đó lôi tuột đi vậy, đau nhức đến xé lòng, vừa nãy sau khi xuống giường nhất thời không phòng bị nên không đứng vững.
Giang Kỳ dìu cô ngồi trên giường, ánh mắt lo lắng:
“Vẫn còn chỗ nào không thoải mái sao?
Dược hiệu vẫn còn?
Vậy có cần..."
Quan Hạ theo bản năng lắc đầu:
“Không cần đâu, thực sự không cần anh nữa đâu, em... không có khó chịu."
Nhìn thấy phản ứng của Quan Hạ, Giang Kỳ bất đắc dĩ cười:
“Anh là hỏi em có cần đưa em đến bệnh viện khám xem sao không."
Quan Hạ càng ngượng ngùng hơn, cau mày:
“Không cần đâu, vừa nãy là do em không đứng vững thôi."
Giang Kỳ gật đầu:
“Anh đã pha nước ấm cho em rồi, em...
đi rửa mặt đi?"
Quan Hạ vội vàng đứng dậy, nhưng lần này cô đã rút kinh nghiệm rồi, trước khi đứng dậy cô dùng tay chống lấy mép giường, nhưng dù vậy khi đi đường thì đôi chân này vẫn tỏ ra không linh hoạt chút nào.
Nhìn ra tư thế đi đường không đúng lắm của cô, Giang Kỳ lúc này mới phản ứng ra điều gì đó.
Em dâu nhỏ nhà anh thỉnh thoảng cũng có vài ngày như vậy, đi đường kỳ kỳ quái quái, còn cứ dùng ánh mắt lườm Giang Đồ, lúc đó anh còn không nghĩ nhiều, bây giờ xem ra... tình cảm hai người họ thực sự rất tốt.
Anh biết nếu mình còn hỏi Quan Hạ có chỗ nào không thoải mái không thì Quan Hạ nhất định sẽ càng khó xử hơn, bèn chỉ có thể coi như không thấy gì, quay người thu dọn lại giường chiếu.
Trong khoảnh khắc rũ chăn, anh nhìn thấy trên tấm ga giường màu xanh nhạt có những đốm đỏ nhỏ loang lổ, lòng càng thêm dịu dàng.
Anh thu ga giường lại, định bụng lát nữa mang về nhà giặt, tránh để em dâu nhỏ mồm mép nhanh nhảu lại trêu chọc anh và Hạ Hạ.
Đến khi anh trở ra lần nữa thì Quan Hạ đã rửa mặt xong, đang ngồi trước bàn tròn lớn.
Hai người nhìn nhau một cái, Quan Hạ vội vàng dời mắt đi, Giang Kỳ đang định mở miệng nói gì đó thì Quan Hạ đã lên tiếng trước:
“Anh Kỳ, tối qua... cảm ơn anh."
Giang Kỳ đi tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô, nhìn cô, thở dài một tiếng:
“Hạ Hạ, em nên trách anh mới đúng chứ không phải là cảm ơn anh, là anh đã liên lụy đến em, khiến em bị nhà họ Lưu nhắm vào, nếu không phải tại anh thì em căn bản sẽ không phải chịu đựng những chuyện này, hơn nữa tối qua anh còn... chiếm lấy thân thể trong trắng của em..."
Nói đến chuyện này thì Quan Hạ lại không dám nhìn vào mắt anh nữa, cô một lần nữa hắng giọng:
“Người muốn hại em không phải là anh, là tâm địa của người khác quá thâm hiểm thôi, còn về chuyện..."
Cô vừa nói vừa đưa mắt liếc nhìn vào trong phòng một cái:
“Anh cũng là đã giúp em, d.ư.ợ.c hiệu đó quá mạnh, em căn bản không chịu đựng nổi, hơn nữa vừa nãy ngồi ở đây em đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu không có Châu Châu xuất hiện kịp thời thì em có lẽ đã bị... họ e là không chỉ đơn thuần muốn làm nhục em đâu."
Giang Kỳ gật đầu:
“Tối qua ở đại viện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì anh vẫn chưa kịp hỏi, nhưng anh thấy... mục đích của Lưu Hiểu Nhi có lẽ là muốn sau khi hủy hoại sự trong trắng của em thì sẽ nhân cơ hội phỉ báng danh dự của em, khiến em không thể gả cho anh được nữa."
Nghĩ đến bộ mặt ghê tởm của Lưu Hiểu Thành khi đè lên người mình tối qua, Quan Hạ không kìm được mà siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm.
Giang Kỳ giơ tay, lòng bàn tay ấm áp phủ lên mu bàn tay đang siết c.h.ặ.t của cô, ánh mắt dịu dàng:
“Em yên tâm, anh sẽ không tha cho bọn họ đâu."
Chương 785 Thực sự kết hôn rồi
Giang Kỳ đưa Quan Hạ đi ăn sáng đơn giản tại tiệm cơm quốc doanh, sau đó đi thẳng đến đích đến, việc quan trọng nhất ngày hôm nay là đi đăng ký kết hôn.
Sau khi đăng ký xong đi ra, anh cất giấy chứng nhận kết hôn vào túi, trong lòng có một sự xúc động khó tả.
Anh vậy mà thực sự kết hôn rồi cơ đấy.
Anh phấn khích không thôi, trước tiên đưa Quan Hạ đi mua vài bộ quần áo mới, lúc đầu Quan Hạ không chịu lấy, nhưng vì Giang Kỳ kiên trì nói rằng ngày kết hôn nhất định phải mặc đồ mới để xua đi vận đen nên Quan Hạ mới cùng anh ngoan ngoãn thay đồ mới.
Sau khi hai người quay lại đại viện liền đi thẳng đến nhà ông cụ.
Lúc này nhà ông cụ dưới sự trang trí của Minh Châu và Giang San, khắp nơi đều treo đèn kết hoa, vô cùng rộn ràng.
Thời buổi này rất ít người tổ chức đám cưới linh đình, đa phần đều là hai gia đình tụ tập lại ăn một bữa cơm coi như đã kết hôn.
Có thể trang trí được như thế này đã được coi là rất phô trương rồi.
Lúc hai người vào cửa, Quan Hạ bị cái không khí này làm cho giật mình, sự nhiệt tình của cả gia đình sắp dìm ch-ết cô luôn rồi, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ hạnh phúc, cứ như thể tối qua chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy.
Điền Hồng Tụ và Giang Tuế mượn cớ ngày vui của Giang Kỳ cũng đều đã xuất viện, nói là muốn về nhà tĩnh dưỡng, Quan Hạ vẫn còn có chút lo lắng, hỏi han hai người hồi lâu, xác định thực sự không sao mới yên tâm.
Giang Kỳ và Giang Đồ trao đổi ánh mắt, gọi thêm Minh Châu và Quan Hạ, bốn người riêng biệt đi vào phòng ngủ nói chuyện.
Sau khi mấy người vào phòng, cửa phòng đóng lại, Minh Châu liền cười xấu xa nhìn hai người:
“Thu-ốc tối qua giải như thế nào vậy, người ta tò mò lắm nha, có vị người tốt nào giải đáp thắc mắc không nhỉ?"
