Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 82
Cập nhật lúc: 10/02/2026 07:33
Tần Xuyên với vóc dáng cao ráo ngồi đó, sắc mặt chuyển từ âm u sang đen kịt: “Cô đừng quan tâm lúc đó tôi và Triệu Hi có quan hệ gì, trước khi cô gặp tai nạn, tôi vẫn chưa chia tay với cô. Cô cắm sừng tôi, m.a.n.g t.h.a.i con của kẻ khác, chuyện này tính là gì đây?”
“Coi như anh xui xẻo.”
Khương Thiên Tầm thản nhiên đáp lại, cảm thấy người này không chỉ đầu óc có vấn đề mà logic cũng chẳng ra sao.
Dựa vào cái gì mà hắn bảo cô đừng quan tâm đến quan hệ giữa hắn và Triệu Hi chứ?
Cùng lúc đó, tại một lối thoát hiểm vắng người trong trung tâm thương mại, Triệu Hi đang đứng đối diện với người đại diện của mình là Mộng Mộng.
Người đại diện nhíu mày nhìn cô ta, dặn dò hết lời: “Hi Hi, em đừng nghĩ chị đang chia rẽ tình cảm của hai đứa, chị chỉ đang nói một sự thật thôi. Tình yêu là thứ không bao giờ bền vững nhất, em dám bảo đảm hai năm qua Tần Xuyên không có chút tình cảm nào với Khương Thiên Tầm kia sao?”
Triệu Hi ngẩn người.
Cô ta không thể bảo đảm được. Việc Tần Xuyên và Khương Thiên Tầm lén lút qua lại như thế nào, cô ta hoàn toàn không hay biết.
Vì vậy, hôm nay khi hẹn Khương Thiên Tầm ra ngoài, cô ta cũng gọi cả Tần Xuyên đến.
Cô ta muốn tận mắt chứng kiến xem giữa hai người họ liệu có còn chút tàn lửa nào chưa tắt hay không.
Trực giác của phụ nữ luôn chuẩn xác, và cô ta tin vào giác quan thứ sáu của mình.
Mộng Mộng thấy cô ta bắt đầu d.a.o động, lại bồi thêm: “Nếu sau này sự thật là anh ta từng yêu Khương Thiên Tầm, chỉ vì cô ta hủy dung, anh ta không chịu nổi gương mặt đó nên mới chọn em thì sao? Đến lúc anh ta chán em rồi, em có khóc cũng chẳng ai thương đâu.”
Triệu Hi kiên nhẫn lắng nghe: “Chị có gì muốn nói thì cứ nói hết đi, em đang cần một người đứng xem tỉnh táo để cho lời khuyên.”
“Việc đầu tiên em cần làm bây giờ là giữ vững danh tiếng của mình trước công chúng!” Mộng Mộng nói ra mục đích chính.
“Giữ bằng cách nào?”
Triệu Hi cảm thấy rất bất lực, đó là lý do cô ta muốn rút khỏi giới giải trí.
“Đóng phim đối với em là một việc rất vất vả. Đạo diễn Lý là quý nhân của em, được làm nữ chính trong phim của ông ấy là điều bao nhiêu người mơ ước, nhưng đằng sau đó, những cảnh quay ma sát khiến em rất phiền lòng, cứ phải quay đi quay lại mãi. Gặp phải cảnh mùa đông, em còn phải chịu lạnh thấu xương.”
Cô ta kể lể những nỗi khổ khi làm diễn viên: “Còn nữa, lúc em phát sốt không khỏe, vẫn phải nghiến răng đi dự sự kiện, em mệt sắp c.h.ế.t rồi.”
Nếu gả cho Tần Xuyên, cô ta có thể yên tâm làm phu nhân nhà giàu, lúc vui thì đi mua sắm, uống trà, lúc mệt thì nghỉ ngơi thoải mái ở nhà, đông ấm hạ mát, không phải chịu khổ cực nữa.
Mộng Mộng ngoài mặt bình tĩnh nhìn cô bạn thân này, nhưng trong lòng lại thầm c.h.ử.i rủa: *Mẹ kiếp, một ngày cô kiếm được mấy triệu tệ, chịu lạnh một chút, phát sốt một tí mà cũng không nhịn nổi sao?*
“Những nữ minh tinh vỡ mộng hào môn còn ít sao? Hi Hi ngốc nghếch của chị ơi, nền tảng của nhà họ Tần đã sa sút từ lâu rồi, em tưởng đó là nhà họ Hình chắc? Gả vào đó mà em và con cái có thể kê cao gối ngủ kỹ sao?” Mộng Mộng hết lời khuyên ngăn, cô ta tuyệt đối không thể để Triệu Hi giải nghệ.
Triệu Hi mà giải nghệ thì cô ta biết làm sao? Trong tay cô ta chỉ có mỗi "cây rụng tiền" đang hot này thôi.
Cây rụng tiền đi hưởng phúc, chẳng lẽ cô ta cũng phải thất nghiệp theo?
Triệu Hi đương nhiên hiểu đạo lý mà Mộng Mộng nói, dựa vào đàn ông chưa chắc đã bền lâu, nhưng cô ta chỉ muốn dựa được năm nào hay năm nấy.
“Thôi được rồi, em sẽ cố gắng thêm chút nữa. Vậy em nên làm gì?”
Mộng Mộng nghe vậy thì mừng rỡ, ghé sát tai cô ta thì thầm: “Lát nữa ra ngoài, mặt ngoài em cứ đóng vai chị em tốt với Khương Thiên Tầm, nhưng em phải nắm lấy cơ hội hôm nay để giẫm cô ta xuống dưới chân. Chị bảo em lát nữa cụ thể phải làm thế nào...”
Triệu Hi bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi đến khu vực nghỉ ngơi ở cổng chính trung tâm thương mại Thế Kỷ. Khi nhìn thấy Khương Thiên Tầm, Tần Xuyên đang nghe điện thoại.
Là cha của Tần Xuyên gọi đến.
“A Xuyên, đóng cửa bảo nhau thì ba mẹ mới là người nhà của con, ai hại con chứ ba mẹ không bao giờ hại con. Ba mẹ biết con không thích nghe bọn ta nói xấu Triệu Hi, nhưng cô ta có tiền án, cô ta từng bỏ rơi con lúc nhà ta khó khăn nhất.”
Tần Xuyên thấy Triệu Hi đi tới, đầu dây bên kia cha hắn vẫn tiếp tục: “Nếu con đã bị Triệu Hi gọi đi thì không thể đi không được. Hiện giờ dư luận nghi ngờ con là tra nam không hề nhỏ, rất nhiều người đoán con vì bạn gái hủy dung nên không cưỡng lại được sự quyến rũ của mỹ nhân như Triệu Hi.”
“Cho nên hôm nay con phải thể hiện thân mật với Khương Thiên Tầm một chút, giữ khoảng cách với Triệu Hi. Tuyệt đối đừng để truyền thông chụp được ảnh con thân mật với Triệu Hi mà bỏ rơi Khương Thiên Tầm, đừng để giá cổ phiếu vất vả lắm mới ổn định lại bị sụt giảm... Rõ chưa?”
Tần Khôn kiên nhẫn khuyên bảo.
Tần Xuyên hiểu tính cha mình, vốn là người nóng nảy, nhưng hôm nay lại tốn bao công sức khuyên nhủ nhẹ nhàng như vậy khiến hắn cảm thấy có chút hổ thẹn.
“Vâng, con sẽ chú ý.”
“Vậy thì tốt!” Tần Khôn bấy giờ mới cúp máy.
Triệu Hi tiến lại gần, để giữ gìn danh tiếng, cô ta không đứng cạnh Tần Xuyên.
Khương Thiên Tầm ngước mắt, thấy Triệu Hi đi đến bên cạnh mình, vẻ mặt đầy cảm kích nói: “Khương tiểu thư, chuyện giữa tôi và A Xuyên lại phải phiền cô đi một chuyến thế này... Thật là thiệt thòi cho cô quá.”
