Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 83
Cập nhật lúc: 10/02/2026 07:33
Tuy nói là đứng cạnh Khương Thiên Tầm, nhưng ở góc độ mà ống kính truyền thông không chụp tới, cô ta lại dùng từ "chúng tôi" để chỉ mình và Tần Xuyên, khéo léo gạt Khương Thiên Tầm ra ngoài, biến cô thành người dưng.
Cứ như thể hai năm Tần Xuyên và Khương Thiên Tầm bên nhau chỉ là một giấc mơ, chưa từng tồn tại.
Khương Thiên Tầm chớp mắt, cười nói: “Tôi chỉ quan tâm đến lợi ích, vì lợi ích, phối hợp diễn kịch làm chị em tốt cho công chúng xem cũng chẳng có gì là thiệt thòi cả.”
Tần Xuyên vừa cúp điện thoại của cha thì nghe thấy Khương Thiên Tầm nói vậy, sắc mặt lập tức lạnh lùng.
“Vậy sao? Khương tiểu thư đúng là rộng lượng thật đấy.”
Khi nói câu này, ánh mắt Triệu Hi đầy ẩn ý liếc nhìn Tần Xuyên.
Khương Thiên Tầm xách túi máy tính, thoát khỏi trò chơi Đấu Địa Chủ trên điện thoại, thản nhiên nói: “Rộng lượng sao? Tôi còn có thể rộng lượng hơn nữa. Nếu các người có thể chuyển vào thẻ của tôi hai tỷ tệ, thì dù mười tháng sau có bảo tôi hầu hạ cô ở cữ, tôi cũng sẵn lòng.”
“...”
Triệu Hi nghe vậy thì nhíu mày, vẻ mặt có chút không giữ được bình tĩnh.
Tần Xuyên thì siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay, sắc mặt cực kỳ khó coi, gằn giọng với Khương Thiên Tầm: “Nói nhiều như vậy, không thấy khát sao?”
Vừa dứt lời, người đàn ông đã mang theo cơn giận quay người đi thẳng vào trung tâm thương mại.
Ngay tầng một có một quán cà phê, hắn mua ba ly mang ra.
Triệu Hi và Khương Thiên Tầm chờ ở bên ngoài, trò chuyện vài câu bâng quơ, nhưng hai người lại khoác tay nhau, diễn vai chị em thân thiết được ba bốn phần.
Tần Xuyên đưa cho Triệu Hi một ly cà phê, ly còn lại đưa cho Khương Thiên Tầm.
“Tôi không uống, đang mang thai.”
Khương Thiên Tầm lắc đầu từ chối.
Tần Xuyên như thể nhất thời quên mất chuyện này, nghe cô nhắc đến mới rũ mắt nhìn xuống cái bụng vẫn chưa hề nhô lên của cô.
“Đừng đứng đây nữa, trưa rồi, chúng ta đi ăn gì đi?” Triệu Hi đứng cạnh Khương Thiên Tầm, nói với Tần Xuyên đang ngẩn người.
Đôi lông mày thanh tú của Triệu Hi nhíu lại c.h.ặ.t hơn, vì cô ta thấy ly cà phê trong tay Tần Xuyên sắp bị hắn bóp nát đến nơi rồi.
Nghe Khương Thiên Tầm nói đang mang thai, tại sao hắn lại tức giận đến thế?
Ánh mắt Triệu Hi lóe lên vẻ bất an, cô ta cố nặn ra nụ cười: “Ăn đồ Ý nhé, thấy sao?”
Cô ta thường xuyên cùng Tần Xuyên đến ăn tại một nhà hàng Ý ở tầng bảy.
“Hay là đồ Tây Ban Nha? Thiên Tầm, cô thấy thế nào?” Triệu Hi đã bắt đầu gọi "Thiên Tầm" một cách thân thiết thay vì "Khương tiểu thư".
Khương Thiên Tầm đang trong vai diễn của Triệu Hi nên cũng chẳng khách sáo: “Ăn lẩu đi! Tôi không nuốt nổi mấy món nước ngoài đó.”
“Lẩu... Lẩu sao?”
Triệu Hi tỏ vẻ rất ngạc nhiên, nhìn Khương Thiên Tầm rồi lại nhìn sang Tần Xuyên vừa đi vứt ly cà phê về.
Sợ Tần Xuyên không nghe thấy, cô ta lặp lại: “Em không biết nên ăn đồ Ý hay đồ Tây Ban Nha, Thiên Tầm bảo muốn ăn lẩu, A Xuyên... anh thấy sao?”
Giây phút này, Khương Thiên Tầm cảm thấy cư dân mạng khen ngợi kỹ năng diễn xuất của Triệu Hi chưa chắc đã đúng, có lẽ là do đạo diễn dạy bảo tốt thôi.
Chẳng hạn như lúc này, Triệu Hi đang liếc mắt đưa tình với bạn trai của "chị em tốt", đứng cạnh chị em tốt mà mắt cứ dính c.h.ặ.t vào người đàn ông của người ta...
Chỉ cần nhiếp ảnh gia nào là đối thủ của cô ta chụp được cảnh này, Triệu Hi hôm nay coi như xong đời.
Cái ánh mắt nhìn Tần Xuyên kia cứ như thể có sợi tơ vương vấn, rõ ràng là bằng chứng của việc lén lút qua lại sau lưng bạn thân.
“Tôi sao cũng được.”
Tần Xuyên vứt cà phê xong quay lại, sắc mặt lạnh nhạt, chán ghét nhìn vết cà phê dính trên ngón tay.
“Vậy thì ăn lẩu đi... Thiên Tầm là nhân vật chính của ngày hôm nay mà.” Triệu Hi kéo tay Khương Thiên Tầm, cùng người đàn ông bước vào thang máy.
Lên đến tầng bảy, khu ẩm thực ở đây không gian thanh tịnh, rất ít người.
Những người đến đây mua sắm thường là giới thượng lưu, tệ nhất cũng là tầng lớp trí thức thu nhập cao, nên chi phí ăn uống đương nhiên không hề thấp.
Cùng lúc đó, cửa thang máy bên kia mở ra, một ông lão khuôn mặt già nua nhưng lưng vẫn thẳng tắp, khí tràng nghiêm nghị bước ra.
Theo sau là hai người đàn ông mặc vest đi giày da, chiều cao xấp xỉ nhau, vừa nhìn đã biết là những tinh anh trong giới quý tộc.
Cuối cùng là vài tên vệ sĩ.
Ông lão xua tay, ra hiệu cho vệ sĩ đứng chờ ở đằng xa.
Lăng Việt liếc mắt thấy người quen đằng xa, lập tức nheo mắt, cười khoái chí như thể sợ thiên hạ chưa đủ loạn: “Kia chẳng phải là A Xuyên cùng với tiền nhiệm và đương nhiệm của cậu ta sao?”
Sắc mặt Hình Minh Ngộ lạnh lùng, đôi mắt u ám nhìn về phía đó.
Ông lão lên tiếng: “Hôm nay ông nội chỉ muốn yên tĩnh đến xem thử, ăn một bữa cơm thôi. Thằng nhóc nhà họ Tần đó, để lần sau gặp vậy.”
Chuyện của nhà họ Tần gần đây, ông nội của Hình Minh Ngộ cũng có nghe loáng thoáng. Giúp được thì giúp, nhưng những scandal lộn xộn mà bọn trẻ gây ra thì vẫn phải để chúng tự giải quyết.
Ba ông cháu muốn kín tiếng, nhưng vì khí tràng của mỗi người đều quá mạnh mẽ nên không thể nào mờ nhạt được, họ đi thẳng vào một nhà hàng Quảng Đông thanh đạm.
Bên phía quán lẩu, Triệu Hi vờ như vô tình thốt lên một câu: “Quán lẩu chắc là nơi ít khách nhất ở tầng này nhỉ?”
Sau đó cô ta liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên đầy châm chọc. Theo cô ta biết, gia thế của Khương Thiên Tầm cũng chỉ khá hơn cô ta một chút thôi.
Cô ta vốn chỉ là con của tài xế và bảo mẫu nhà họ Tần, cha mẹ không đủ thông minh, từ nhỏ đến lớn cũng chẳng giúp cô ta dựa hơi nhà họ Tần để ăn ngon mặc đẹp, ngược lại còn bắt cô ta phải giản dị, bổn phận.
