Hôn Nhân Đến Muộn - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/08/2026 01:00
1
Nhà họ Tống phá sản, bố tôi thì mất tăm mất tích.
Tôi đứng nhìn căn biệt thự trống trơn trước mắt, đầu đầy dấu hỏi.
Bố tôi đúng là chẳng có nghĩa khí gì cả, chạy trốn mà cũng không gọi tôi đi cùng.
Chưa kịp than vãn được bao nhiêu thì mấy chiếc xe sang đã dừng trước cổng nhà.
Một đám người mặc vest đen, đeo kính râm, khí thế ngút trời.
Tôi ngoan ngoãn trốn vào một góc.
Bọn họ đi một vòng quanh nhà, dường như không được hài lòng lắm.
Người cầm đầu có một vết sẹo dài trên mặt.
Một gã đàn ông bước đến gần hắn rồi nói:
“Anh Sẹo, lão Tống Hứa Huy chạy mất rồi, chỉ để lại một tờ giấy nói dùng con gái ông ta để gán nợ.”
Tôi: ???
Tống Hứa Huy là bố tôi, con gái ông ấy là tôi...
À quên, tôi tên là Tống Huyên Huyên.
Trời đất!!!
Anh Sẹo sa sầm mặt:
“Lão già đó đúng là chẳng phải hạng dễ đối phó. Con gái lão vừa mới tốt nghiệp đại học, đến trường bắt về.”
Cả đám người nhìn anh Sẹo, ngây ra.
“Anh Sẹo... có khả năng là người ta tốt nghiệp rồi thì không còn ở trường nữa.”
Anh Sẹo im lặng vài giây, thân thiện thưởng cho hắn một cái tát.
“Con mẹ nó, tao không biết chắc? Ý chính là bắt người về, mày có biết nắm trọng điểm không hả?”
Gã đàn ông ôm mặt đứng nghiêm:
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Nhìn bọn họ rời đi, tôi mới hơi bình tĩnh lại.
Đã bảo bố đừng có hùa theo người ta đầu tư bừa bãi rồi.
Giờ thì hay lắm.
Nhà mất, ông ấy cũng chạy mất.
Nhưng lấy tôi ra gán nợ là kiểu gì vậy chứ?
Trong đầu tôi lập tức hiện lên đủ loại kết cục thê t.h.ả.m của nữ chính trong tiểu thuyết sau khi bị bắt đi gán nợ.
Hu hu hu...
Anh Sẹo hung dữ quá.
Nghe nói ông trùm của hắn, Phó Ngôn Tri, còn lạnh lùng vô tình, ra tay quyết đoán hơn.
Nếu bị bắt thì tôi c.h.ế.t chắc rồi.
Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.
May mà hôm nay tôi mang theo một chiếc túi vải cỡ lớn.
Về đến phòng, tôi lôi từ dưới gầm giường ra chỗ vàng đã cất giấu từ lâu.
Lúc mua đống vàng này, bố còn cười tôi tuổi còn trẻ mà quê mùa.
Giờ thì ông hiểu rồi chứ.
Đến lúc quan trọng mới biết vàng quý giá nhường nào.
Tôi kéo chiếc hộp ra.
Bên trong trống không.
Chỉ còn sót lại một chiếc vòng tay bằng vàng.
Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc vòng, ngẩng đầu lên trời gào lớn:
“Tống Hứa Huy…”
2
Tôi mất cả một ngày để xin nghỉ việc rồi trả căn phòng thuê.
Thu dọn hành lý đơn giản xong, nhân lúc đêm khuya tôi tìm một nhà nghỉ nhỏ.
Tôi đặt sẵn vé máy bay đi tỉnh khác vào sáng mai, trước mắt mọi chuyện đều rất suôn sẻ.
Nửa đêm, lúc đang ngủ mơ màng thì nhận được điện thoại của bố.
Ông còn tủi thân bảo vì để lại cho tôi một chiếc vòng vàng nên tiền lộ phí của ông không đủ.
Khóe miệng tôi giật giật.
“Lão Tống, bố định lên trời luôn hả? Cả hộp vàng của con, bố chỉ để lại đúng một cái vòng mà còn bảo không đủ tiền đi đường?”
“Con gái ngoan, con chịu khó thêm chút nữa. Bố phải đến một nơi rất quan trọng. Chờ bố làm nên chuyện rồi sẽ quay lại chuộc con.”
Tôi đưa tay day trán.
“Thà để con ra ngoài kiếm tiền, sau này chuộc bố còn đáng tin hơn.”
“Ôi trời, con gái ngoan, tin bố thêm lần nữa đi. Lần này bố nhất định sẽ lật ngược tình thế.”
“Bố... Alo? Alo?”
Nhìn cuộc gọi bị cúp, tôi cạn lời.
Lẩm bẩm mắng mỏ vài câu rồi ngủ tiếp.
Lần nữa mở mắt, một luồng ánh sáng ch.ói lòa hắt thẳng vào mặt.
Tôi hơi nghiêng đầu, phát hiện mình đang nằm trên chiếc sofa trong một căn biệt thự xa lạ nhưng vô cùng sang trọng.
Hai hàng đàn ông mặc vest chỉnh tề đứng nghiêm hai bên.
Khóe môi tôi khẽ run.
Chắc là... tôi bị bắt sống rồi.
Tôi nheo mắt nhìn về phía trước.
Anh Sẹo đang đứng ở đầu hàng, cúi đầu khom lưng nói gì đó với người đàn ông da trắng ngồi trên ghế.
Ánh đèn quá ch.ói, tôi không nhìn rõ mặt anh.
Nhưng từ góc này có thể thấy ngón tay anh thon dài, đẹp đến lạ.
Đầu ngón tay thanh mảnh kẹp điếu t.h.u.ố.c, từng động tác đều vô cùng tao nhã.
“Tống Huyên Huyên.”
Một giọng nam trầm thấp vang lên, chậm rãi mà đầy từ tính.
“Có.”
Tôi theo phản xạ đáp lời.
Giọng nói ấy quá mê hoặc, khiến tôi không kìm được muốn nhìn rõ gương mặt anh.
“Tờ giấy nợ ba mươi triệu tệ, cô nhận hay không?”
Ba mươi triệu.
Tôi lập tức bị kéo về hiện thực.
Tống Huyên Huyên à, đến lúc nào rồi mà mày còn để hormone chi phối thế này.
Tôi nhìn đám đàn ông cơ bắp lực lưỡng trước mặt.
Có cho tôi cũng đâu dám nói là không nhận.
Tôi c.ắ.n môi.
“Hu hu hu... chú ơi, không phải cháu không muốn nhận, nhưng cháu mới tốt nghiệp đại học, trong người chẳng có lấy một xu...”
Anh Sẹo lập tức ngắt lời tôi.
“Im miệng. Ai là chú của cô? Đại ca tôi nhìn còn trẻ hơn cả cô.”
...
Tôi dè dặt hỏi:
“Vậy... gọi là anh được không?”
Chưa đợi anh Sẹo lên tiếng, người đàn ông cao quý đang ngồi đã khẽ cười.
“Gọi thử xem.”
“Anh.”
Khóe môi anh khẽ cong lên.
Anh đứng dậy, từng bước tiến về phía tôi.
Đến khi khoảng cách gần đến mức gần như chạm vào nhau, tôi sợ đến nỗi tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Đầu ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên.
“Tống Huyên Huyên, khoản nợ ba mươi triệu, từ hôm nay sẽ do cô trả.”
Đến lúc này tôi mới nhìn rõ gương mặt anh.
Đẹp trai thật sự.
Đường nét ngũ quan sắc sảo, đôi mắt hẹp dài, đôi môi mỏng toát lên vẻ lạnh lùng vô tình.
Tôi lắp bắp:
“Đ... đại ca, vậy... con phải trả thế nào mới được?”
Anh đưa tay khẽ vỗ lên mặt tôi, chẳng nói thêm lời nào đã xoay người rời khỏi biệt thự.
Đám đàn em đồng loạt cúi người.
“Cung tiễn cậu Phó.”
Đúng là cậu Phó thật.
Phó Ngôn Tri.
Nghe đồn anh rất ít khi lộ diện, vậy mà chỉ vì ba mươi triệu lại đích thân đến tìm tôi đòi nợ.
Liệu tôi có c.h.ế.t rất t.h.ả.m không?
