Hôn Nhân Đến Muộn - Chương 2
Cập nhật lúc: 22/08/2026 01:01
Nghĩ đến đó, tôi ngất luôn.
Sáng hôm sau, cuối cùng tôi cũng hiểu ý của anh.
Anh nói để tôi phụ trách giúp anh “dập lửa”, lấy việc dập lửa để trừ nợ.
Tôi nghĩ, chỉ cần dập lửa là có thể trả nợ.
Thế thì quá hời rồi.
Dù chẳng hiểu tại sao dập lửa lại phải tìm tôi.
Để phòng trường hợp Phó Ngôn Tri cần gấp, tôi đi mua hẳn một bình chữa cháy, lúc nào cũng sẵn sàng chờ lệnh.
Đến ngày thứ ba ở biệt thự, ngoài việc mỗi ngày bắt tôi rửa bát với lau nhà, anh Sẹo cũng chẳng sai tôi làm gì khác.
Nếu cứ thế này thì chắc tôi phải làm ba trăm triệu năm mới trả hết nợ mất.
Đêm đó, điện thoại bỗng ting một tiếng.
Thấy ba chữ “Phó Ngôn Tri”, tôi lập tức mở tin nhắn.
Phó Ngôn Tri nhắn đúng một chữ:
[Có đó không?]
[Tiểu ca, em đây.]
[Qua đây dập lửa.]
Tôi hơi nhíu mày.
[Bây giờ luôn sao?]
[Ừ.]
Tôi không hiểu nên hỏi lại:
[Một mình em qua là đủ chứ?]
Màn hình hiện lên dòng chữ “Phó Ngôn Tri đang nhập...”.
[Đủ.]
Ngay sau đó anh nhắn thêm một câu:
[Đừng mặc đồ màu đen, tôi không thích.]
Tôi bật cười.
Qua dập lửa thôi mà, còn quản cả tôi mặc màu gì.
Tôi thay một chiếc quần jeans, xách theo bình chữa cháy rồi đi.
Vừa bước vào phòng Phó Ngôn Tri, tôi đã thấy ánh đèn mờ ảo.
Bỗng một bàn tay kéo mạnh tôi vào.
Nhìn ngọn lửa rực cháy trong mắt Phó Ngôn Tri, tôi chậm rãi giơ bình chữa cháy lên.
“Đại ca, lửa ở đâu vậy?”
Anh chậm rãi nghiêng đầu liếc nhìn chiếc bình chữa cháy, sắc mặt dần tối sầm, giọng nói khàn khàn:
“Ở đây.”
Tôi nín thở, vô thức nuốt khan.
Ánh mắt lướt qua xương quai xanh đẹp đến mê người của anh, dưới ánh đèn mờ trắng đến phát sáng.
Tôi đưa tay chống lên n.g.ự.c anh.
“Đ... đại ca, tuy em nợ ba mươi triệu thật, nhưng em bán sức lao động chứ không bán thân... Anh ngàn vạn lần đừng làm bậy.”
Đôi mày đẹp của Phó Ngôn Tri khẽ nhíu lại, rồi rất nhanh khóe môi cong lên.
“Bán sức lao động?”
Tôi sợ đến mức liên tục đẩy n.g.ự.c anh.
“Hu hu hu... anh ơi, em biết giặt quần áo, biết nấu cơm, còn biết kèm học nữa.”
“Em sẽ nấu cơm cho anh cả đời.”
“Sau này anh có em bé, em còn giúp kèm bài cho con anh.”
“Xin anh tha cho em.”
Hơi thở của Phó Ngôn Tri phả lên mặt tôi.
Một tay anh giữ lấy bàn tay đang loạn xạ đẩy n.g.ự.c mình, hơi dùng sức hất tôi về phía mép giường.
Tôi sợ đến mức đ.á.n.h rơi cả bình chữa cháy, liên tục lùi ra sau.
Phó Ngôn Tri dứt khoát cởi áo, ngả người lên giường, nhắm mắt lại, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi.
“Hai tiếng nữa, tắt nến.”
Nến?
Tắt nến?
Lúc này tôi mới phát hiện trên đầu giường có một cây nến thơm đang cháy.
Bảo sao vừa bước vào đã ngửi thấy mùi gỗ thoang thoảng.
Tôi c.h.ế.t trân tại chỗ.
Hóa ra cái gọi là “dập lửa” của anh chỉ là tắt nến thơm...
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống tấm t.h.ả.m bên cạnh giường.
Mùi gỗ từ cây nến thơm khiến tôi buồn ngủ.
Tôi chống tay lên mép giường, lặng lẽ ngắm Phó Ngôn Tri.
Mái tóc đen rủ nhẹ trước trán, gương mặt nghiêng góc cạnh gọn gàng, đôi môi mỏng đỏ tươi đến mức đẹp khó tin.
Một người như vậy sao lại trở thành ông trùm xã hội đen?
Thật sự quá chán, tôi nhìn điện thoại, vẫn còn một tiếng rưỡi.
Thế là lên mạng tra thử về Phó Ngôn Tri.
Không tra thì thôi.
Tra rồi mới giật mình.
Tôi chỉ biết anh lạnh lùng vô tình, đâu ngờ đời tư lại nhiều chuyện đến vậy.
Nghe nói Phó Ngôn Tri là con trai út của Phó Tân, người giàu nhất thành Diêm.
Anh trai cùng cha khác mẹ của anh là Phó Thư Vũ.
Hai người từ trước đến nay luôn bất hòa, vì tranh giành tài sản nhà họ Phó mà đấu đá cả trong tối lẫn ngoài sáng.
Mà Phó Thư Vũ cũng chẳng phải nhân vật đơn giản.
Anh ta là tổng giám đốc công ty quản lý giải trí lớn nhất giới giải trí, nữ thần hàng đầu Trần Uẩn chính là nghệ sĩ dưới trướng anh ta.
Tôi vừa nghĩ sản nghiệp của Phó Thư Vũ còn mở rộng đến tận giới giải trí, vậy sao Phó Ngôn Tri lại lăn lộn trong giới xã hội đen?
Đang hăng say hóng chuyện, tôi tiếp tục lướt xuống thì trên đầu bỗng có một cái bóng phủ tới.
Vừa quay đầu lại, tôi đã đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Phó Ngôn Tri.
Anh hơi nâng mắt, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Tra tôi?”
“A…”
Tôi vội xua tay, lùi nhanh về sau.
“Không có, không có đâu, cậu Phó. Em chỉ nghĩ, dù gì anh cũng là chủ nợ của em, ba mươi triệu này còn chưa biết phải trả đến năm nào.”
“Em chỉ muốn tìm hiểu một chút về thói quen sinh hoạt của anh thôi.”
“Ai ngờ trên mạng toàn nói linh tinh. Ha ha ha...”
Tôi cười ngượng nhìn anh.
Hàng mi dài của Phó Ngôn Tri khẽ nhấc lên, đôi môi mỏng cong thành một nụ cười nhàn nhạt.
“Đều là thật.”
Là thật...
Tôi đáng thương rụt cổ.
Mấy chuyện ân oán hào môn này từ nhỏ tôi đã nghe không ít.
Bố tôi từng nói, biết càng nhiều chuyện của giới nhà giàu thì càng nguy hiểm.
Dù sao người ngoài cũng chẳng ai biết Phó Ngôn Tri rốt cuộc có quan hệ gì với nhà họ Phó.
Hình như tôi lại tiến thêm một bước đến gần nguy hiểm rồi.
Hu hu hu…
3
Sau khi thổi tắt nến, tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Vừa bước ra khỏi phòng của Phó Ngôn Tri đã nhìn thấy anh Sẹo đứng ở đầu cầu thang.
Thấy tôi ôm bình chữa cháy, vẻ mặt anh ta từ kinh ngạc chuyển sang đầy khâm phục. Anh ta mấy lần muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng ngoắc ngoắc ngón tay gọi tôi lại.
“Xong rồi?”
Tôi ngơ ngác:
“Xong rồi? Hai tiếng còn chưa đủ lâu sao?”
Miệng anh Sẹo há to đến mức nhét vừa cả quả trứng.
“Lâu chứ, sao lại không lâu được.”
Anh ta cười ngây ngô một hồi.
“Không hổ là đại ca.”
Nói xong còn giơ ngón tay cái với tôi.
Anh ta bảo tôi cứ ngoan ngoãn nghe lời, chỉ cần Phó Ngôn Tri hài lòng thì ba mươi triệu chẳng mấy chốc sẽ trả xong.
Tôi cười gượng vài câu cho có lệ rồi kiếm cớ trở về phòng.
