Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 127
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:20
Câu nói này rất đúng ý Dương Thu Cẩn, cô lau nước trên tay, đứng dậy nói:
“Em vào trước đây, em có may cho anh một chiếc áo may ô, tí nữa anh giặt đồ xong thì vào mặc thử nhé."
Trần Thắng Thanh cảm thấy tối nay cô có gì đó là lạ.
Sau khi giặt xong quần áo và treo lên sân, anh bước vào phòng, nhìn thấy hai hộp b.a.o c.a.o s.u đặt trên giường sưởi, cuối cùng anh cũng hiểu vì sao cô lại hỏi câu đó ngoài sân.
Anh vờ như không thấy hộp b.a.o c.a.o s.u, thản nhiên đi đến trước mặt người phụ nữ đang ngồi trước gương bôi kem trân châu lên mặt:
“Áo may ô đâu?"
Dương Thu Cẩn quay đầu lại, hất cằm về phía giường sưởi:
“Này, ở đằng kia kìa."
Trần Thắng Thanh nhìn theo hướng cô chỉ, được lắm, chiếc áo nằm ngay cạnh hộp b.a.o c.a.o s.u, lần này anh muốn vờ như không thấy cũng không được nữa rồi.
Anh nghiêng đầu nhìn Dương Thu Cẩn.
Tối nay cô đặc biệt mặc một chiếc áo ngắn tay màu xanh nhạt hàng cúc cài lệch, váy ống loe cùng màu.
Chiếc áo không biết có phải hơi chật không mà trước ng-ực căng tròn, hàng cúc như chực bung ra.
Dù cô để tóc ngắn ngang vai nhưng vẫn rất xinh đẹp, ngồi đó trông cực kỳ quyến rũ.
Yết hầu Trần Thắng Thanh khẽ chuyển động, giọng nói vô thức trầm xuống vài phần:
“Em lấy b.a.o c.a.o s.u ra là có ý gì?"
Dương Thu Cẩn vốn dĩ còn đang ngượng ngùng, tim đ-ập thình thịch, nghe thấy câu này liền tức đến bật cười:
“Anh nói xem?"
Trần Thắng Thanh cố ý trêu cô:
“Mua cho Thiên Hữu thổi bong bóng à?"
Trong khu tập thể có nhiều cặp vợ chồng con cái đông, gánh nặng lớn, không muốn sinh thêm nữa nên mua b.a.o c.a.o s.u để trong phòng, khi nào làm chuyện đó mới mang ra dùng.
Nhiều đứa trẻ có thói quen lục lọi đồ đạc, Trần Thắng Thanh không ít lần thấy lũ trẻ trong khu cầm b.a.o c.a.o s.u coi như bong bóng thổi chơi cười ha hả.
Cha mẹ chúng khi bị người khác nhìn thấy thì khỏi phải nói ngượng ngùng đến mức nào.
Dương Thu Cẩn lườm anh một cái:
“Anh cứ vờ ngớ ngẩn với em đi.
Em nói thẳng với anh nhé, hôm nay hiếm khi em chủ động là vì sợ anh nhịn lâu quá sẽ sinh bệnh.
Nếu anh không bằng lòng thì em cũng không ép, sau này bọn mình ngủ riêng giường, ai không làm phiền ai."
Cô còn tỏ ra chu đáo gớm.
Trần Thắng Thanh dở khóc dở cười, lúc này mà còn vờ ngớ ngẩn nữa thì đúng là tự chuốc khổ vào thân.
Anh không nói thêm gì nữa, thong thả cởi bỏ phần thân trên, để lộ những thớ cơ bắp săn chắc.
Anh mặc chiếc áo may ô Dương Thu Cẩn vừa may vào trước, nói với cô một câu:
“Rất vừa vặn."
Sau đó anh cởi áo may ô ra, cầm lấy một hộp b.a.o c.a.o s.u, xé bỏ lớp vỏ ngoài, lấy ra một cái, nhìn Dương Thu Cẩn nói:
“Chắc Thiên Hữu ngủ say rồi, chúng ta..."
Dương Thu Cẩn nén nỗi thẹn thùng, chậm rãi bước tới trước mặt anh, đưa tay ôm lấy cánh tay nóng hổi của anh, ghé sát vào mặt anh nói khẽ:
“Lát nữa anh nhẹ tay chút nhé, vách có tai, anh cũng không muốn đang làm giữa chừng thì có người nghe trộm chứ."
Hương thơm thoang thoảng của người phụ nữ ghé sát vào ngay bên cánh mũi, Trần Thắng Thanh thấy m-áu toàn thân như sôi sục hẳn lên.
Anh “ừ" một tiếng, đưa tay ôm lấy vòng eo thon của cô, ép cô xuống giường sưởi...
Một đêm gió mưa bão bùng.
Sau ba lần Dương Thu Cẩn thực sự không chịu nổi nữa, cô c.ắ.n mạnh vào vai người đàn ông, trong tiếng rên khẽ của anh, cô nói giọng khàn khàn:
“Sáng mai em còn phải đi chợ sớm mua trứng giống, mua xong còn phải đến trang trại bận rộn, anh không thể tiết chế một chút được à."
Hai người đã hơn bảy năm không làm chuyện đó, Dương Thu Cẩn vốn nghĩ anh đã gần ba mươi tuổi rồi, thể lực chắc chắn không còn như xưa.
Ai dè người đàn ông này không những không lùi bước mà còn dũng mãnh hơn, mỗi lần đều dày vò cô hơn một tiếng đồng hồ mới giải phóng.
Cô thực sự không chịu nổi nữa, vậy mà người đàn ông vẫn chưa có ý định dừng lại, nên cô mới không kìm được mà c.ắ.n anh một cái.
Người đàn ông im lặng một thoáng, thớ cơ toàn thân căng cứng, ôm c.h.ặ.t người phụ nữ vào lòng giải phóng mãnh liệt.
Sau đó anh thỏa mãn thở phào một hơi, buông người phụ nữ ra nói:
“Là lỗi của anh, em cứ nằm đấy đi, anh đi đun nước nóng lau người cho em."
Dương Thu Cẩn thực sự quá buồn ngủ rồi, mí mắt cứ díp lại không kiểm soát được, cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà ngượng ngùng, chỉ khẽ “ừ" một tiếng.
Cô cảm nhận được người đàn ông mặc quần áo đi ra ngoài, một lúc sau bưng vào một chậu nước ấm, nhẹ nhàng lau người cho cô.
Cô mơ màng nghĩ, người đàn ông này vẫn dũng mãnh như xưa, sau này cô tốt nhất đừng có dại dột mà trêu chọc anh nữa.
Sáng sớm hôm sau, cô vẫn thức dậy trong tiếng kèn quân đội.
Dương Thu Cẩn trở mình định ngồi dậy, vừa cử động đã thấy toàn thân như bị bánh xe nghiến qua, chỗ nào cũng đau nhức.
Cô không kìm được mà hít một hơi khí lạnh, định với lấy bộ quần áo sạch mà Trần Thắng Thanh đặt trên tủ đầu giường, kết quả là hai chân bủn rủn run rẩy, cả người đổ ập xuống đất.
Trần Thắng Thanh đã chú ý đến động tĩnh của cô ngay từ lúc cô ngồi dậy, thấy cô sắp ngã, anh liền lật người ngồi dậy, bàn tay lớn vững vàng đỡ lấy thân thể cô, kéo cô trở lại giường sưởi.
“Sao lại không cẩn thận thế này?"
Anh còn giả vờ hỏi.
Lúc Dương Thu Cẩn đang tức giận định mắng anh thì anh lại nói:
“Mỏi chân rồi phải không?
Để anh mặc quần áo cho em nhé."
Dương Thu Cẩn đang không mảnh vải che thân, cảnh xuân tươi đẹp bày ra trước mắt người đàn ông, anh nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt rực cháy như muốn nuốt chửng cô.
Dương Thu Cẩn không hề nghi ngờ, chỉ cần cô nói nhờ anh giúp, người đàn ông chắc chắn sẽ đè cô ra giường để “giúp đỡ" thêm lần nữa.
Cô bèn lườm anh một cái:
“Anh đừng tưởng em không biết anh đang nghĩ gì.
Em đã nói rồi, hôm nay em có rất nhiều việc phải làm."
“Anh đang nghĩ gì cơ?
Em nói xem."
Trong lúc cô đang mặc đồ, Trần Thắng Thanh đưa tay vê tai cô, đặt những nụ hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của cô, hết lần này đến lần khác, không dứt ra được.
Mặt Dương Thu Cẩn nóng bừng, tay vẫn không ngừng mặc đồ, mãi mới mặc xong quần áo.
Cô vừa nũng nịu vừa bực bội:
“Đừng nghịch nữa được không?
Hôm nay em thực sự rất bận, em còn phải đi chợ sớm nữa."
Tay Trần Thắng Thanh khựng lại, ánh mắt cụp xuống, lẳng lặng rời xa cô một chút.
Dương Thu Cẩn quay đầu nhìn anh một cái, cảm thấy người đàn ông này là lạ.
Theo tính cách của anh, anh không nên ngoan ngoãn như vậy mới phải.
Nghĩ đến lúc hai người làm chuyện đó đêm qua, người đàn ông đã ghé sát tai cô hỏi:
“Thu Cẩn, trong lòng em rốt cuộc đang chứa đựng ai?"
Lúc đó cô sợ nhà họ Vương bên cạnh nghe thấy tiếng nên cứ c.ắ.n c.h.ặ.t răng không lên tiếng, sợ hãi chỉ cần mở miệng là sẽ không kìm nén được mà rên rỉ to hơn bất kỳ ai.
Nhưng dường như vì cô không trả lời nên người đàn ông cứ để bụng mãi, sau đó động tác càng lúc càng mạnh bạo, cho đến khi cô không kìm nén được mà hét lên...
Nghĩ đến đây, Dương Thu Cẩn khẽ thở dài:
“Bảy năm trước khi kết hôn với anh em đã nói rồi, em đối với Kỷ Minh Thần có cảm tình, nhưng tuyệt đối chưa đến mức thích anh ta.
Em gả cho anh thì chính là vợ của anh, nếu em không thích anh thì liệu em có chủ động để anh chạm vào người không?
Anh cứ chấp nhặt với em làm cái gì không biết."
