Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 128

Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:20

“Trần Thắng Thanh ngước mắt nhìn cô, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ không thể tin nổi.”

Cô nói gì cơ?

Cô thích anh sao?

Chuyện của Dương Thu Cẩn và Kỷ Minh Thần năm xưa vẫn luôn là cái gai trong lòng anh.

Mặc dù anh biết hai người họ năm đó nhiều nhất cũng chỉ là có cảm tình với nhau chứ chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng hễ nghĩ đến việc nếu không có Thạch Phương Phương thiết kế, anh và Dương Thu Cẩn không vô tình đến với nhau thì người gả cho Kỷ Minh Thần bây giờ chính là Dương Thu Cẩn.

Cô có thể cùng Kỷ Minh Thần làm những chuyện thân mật, sinh con đẻ cái cho anh ta, lòng Trần Thắng Thanh lại như có lửa đốt.

Bản tính anh có lòng tự trọng cao, luôn giữ mình đúng mực, không chủ động chạm vào Dương Thu Cẩn cũng là vì muốn biết trong lòng cô rốt cuộc đang chứa đựng ai.

Nào ngờ tối qua Dương Thu Cẩn lại chủ động, anh đương nhiên sẽ không từ chối cô.

Tuy nhiên khi anh hỏi ra điều thắc mắc bấy lâu trong lòng thì cô lại im hơi lặng tiếng, điều này khiến anh thấy bị tổn thương sâu sắc.

Giờ nghe Dương Thu Cẩn nói thích mình, anh cứ thấy có cảm giác không chân thực.

Anh không nói gì, Dương Thu Cẩn cũng không giải thích thêm quá nhiều, dù sao chuyện cũng đã qua lâu rồi, con cái hai người cũng đã lớn ngần này rồi, giờ còn chấp nhặt mấy chuyện đó làm gì.

Cô theo quân được nửa năm nay cũng đã nhìn ra, trong mắt người đàn ông này ngoài công việc ra thì chẳng có sở thích nào khác, hễ có chút thời gian là lại chạy về nhà với cô và con.

Một người đàn ông khô khan như vậy, đừng nói là anh có liên hệ gì với những người phụ nữ khác, ngay cả Thạch Phương Phương có ăn mặc lộng lẫy đứng trước mặt anh thì anh tuyệt đối cũng chẳng thèm liếc nhìn một cái.

Dương Thu Cẩn cảm thấy Trần Thắng Thanh chắc chắn là thích cô, nếu không vì sao anh cứ hễ tan làm, hễ rảnh rỗi là lại chạy về nhà chứ.

Đương nhiên, đó chỉ là phỏng đoán cá nhân trước đây của cô, sau đêm qua, cô càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình.

Lúc hai người vừa leo lên giường sưởi, quần áo còn chưa kịp cởi hết cô đã thấy “chỗ đó" của người đàn ông dựng đứng lên rồi.

Nếu anh không thích cô thì làm sao mà “lên" nhanh thế được?

Cô cảm thấy người đàn ông bây giờ là đang hậm hực vì chuyện anh hỏi cô ngày hôm qua.

Cô không nhịn được đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, nghiêm túc nhìn anh nói:

“Đêm qua em không trả lời anh là vì sợ nhà họ Vương hàng xóm và Thiên Hữu nghe thấy.

Em không muốn bị người nhà bên cạnh cười chê nên anh đừng có suy nghĩ lung tung.

Anh không biết đấy thôi, thực ra em còn thấy rất may mắn vì đã gả cho anh đấy.

Nếu năm đó Thạch Phương Phương không bày mưu tính kế thì em cũng chẳng biết mình sẽ gả cho ai, sống những ngày tháng khổ cực thế nào.

Em gả cho anh, có áo mặc, có tiền tiêu, có con cái bên cạnh cười đùa, có công việc và cuộc sống ổn định, không phải sống cảnh gà bay ch.ó sủa như những người phụ nữ khác, em thấy rất mãn nguyện."

Cô hôn nhẹ lên đôi môi mỏng đang mím c.h.ặ.t của anh, khẽ dỗ dành:

“Được rồi, đừng có ủ rũ nữa, dù sao giờ anh cũng là người đàn ông của em, đừng có ai hòng cướp anh khỏi tay em.

Nếu anh mà dám có tơ vương với người phụ nữ khác, em nhất định sẽ xử anh cho xem!"

Lời tuyên bố có phần ghê gớm nhưng lại mang đầy tính chiếm hữu này đã hoàn toàn thu phục trái tim vốn dĩ đang nặng trĩu của Trần Thắng Thanh.

Trước đây anh không thích Dương Thu Cẩn cho lắm, nhưng sau khi kết hôn, trong suốt bảy năm anh vắng nhà, Dương Thu Cẩn vẫn luôn thay anh trông nom gia đình.

Sau khi theo quân cô cũng luôn nghĩ cho anh và con, dành những thứ tốt nhất cho hai bố con anh, còn mình thì thà mặc áo cũ vá víu cũng không nỡ may cho mình một bộ đồ mới.

Người phụ nữ tốt như vậy, anh đâu phải gỗ đ-á mà không cảm động.

Giờ đã nhận được câu trả lời mình mong muốn, nụ cười trên mặt Trần Thắng Thanh không thể giấu nổi.

Anh đưa tay giữ gáy cô, cúi đầu hôn loạn lên má cô:

“Anh tin em."

Dương Thu Cẩn bị anh hôn đến mức đầu váng mắt hoa, vội đẩy anh ra:

“Muộn rồi, anh đi gọi Thiên Hữu dậy đi, em đi làm bữa sáng."

Trần Thắng Thanh lưu luyến buông cô ra, đứng dậy mặc quần áo, đi sang phòng nhỏ gọi con trai dậy.

Hai bố con cùng nhau vệ sinh cá nhân xong, anh tranh thủ lúc Dương Thu Cẩn đang nấu cơm giặt sạch bộ chăn nệm hai người làm bẩn đêm qua rồi treo lên dây phơi giữa sân.

Lúc ăn cơm, Trần Thắng Thanh hỏi:

“Em có biết đường ra chợ đen không?"

Dương Thu Cẩn húp một ngụm cháo khoai lang:

“Chị Triệu đã nói với em rồi, ở phía đông thị trấn Thiên Lê."

Trần Thắng Thanh không nói gì, nhai mấy miếng khoai lang mà Trần Thiên Hữu gắp vào bát anh vì không thích ăn nghe sồn sột.

Dương Thu Cẩn sau đó mới phản ứng lại:

“Anh muốn đi chợ đen cùng em à?

Hôm nay anh có thời gian sao?"

“Sáng nay ở doanh trại không có tập huấn tập trung."

Trần Thắng Thanh nói.

Ý của anh đã quá rõ ràng rồi, Dương Thu Cẩn cũng không từ chối ý tốt của anh:

“Được thôi, đúng lúc em đang cần một người giúp xách trứng giống, anh đi giúp em là nhất rồi."

Trần Thiên Hữu nghe thấy bố mẹ sắp đi chợ đen liền giơ cả hai tay lên:

“Mẹ ơi, con cũng muốn đi."

Chợ đen thời này là bị coi là hành vi kinh tế tư bản, nếu bị người ta tố giác thì hậu quả rất nghiêm trọng.

Để một đứa trẻ đi theo, nhỡ nó lỡ miệng tiết lộ ra thì biết làm thế nào!

Dương Thu Cẩn vừa định từ chối thì Trần Thắng Thanh đã nói:

“Con đi cũng được, nhưng phải hứa là chuyện chúng ta cùng đi chợ đen phải giữ bí mật tuyệt đối, không được kể với bất kỳ ai.

Nếu không lần sau bố mẹ đi đâu sẽ không dẫn con theo nữa."

Trần Thiên Hữu không chút do dự gật đầu:

“Vâng ạ."

“Nói suông không tin được."

Dương Thu Cẩn không tin thằng bé có thể giữ mồm giữ miệng.

“Mẹ ơi, con sẽ không nói ra đâu mà."

Trần Thiên Hữu cuống quýt, giơ ngón tay út bên trái ra nói:

“Không tin thì mẹ con mình ngoéo tay đi."

“Được thôi."

Dương Thu Cẩn giơ ngón út tay phải ra ngoéo vào ngón tay nhỏ của con, vừa đưa đẩy tay vừa nói:

“Ngoéo tay, thắt nút, một trăm năm không được lừa dối, nếu ai thay đổi..."

“Thay đổi thì người đó là con cún."

Trần Thiên Hữu dùng ngón tay cái đóng dấu cho cô, vẻ mặt nghiêm túc nói:

“Con không muốn làm con cún đâu."

Ham chơi là thiên tính của trẻ con, Trần Thiên Hữu rất muốn cùng bố mẹ đi chơi khắp nơi.

Vì được đi chơi mà những chuyện bình thường thằng bé không làm được cũng đều làm được, ngoéo tay đóng dấu chính là lời hứa lớn nhất của nó.

Dương Thu Cẩn mỉm cười, cô đương nhiên biết Thiên Hữu có thể giữ mồm giữ miệng.

Sở dĩ làm vậy cũng là để cảnh báo thằng bé, tránh việc khi chơi đùa quá trớn với những đứa trẻ khác mà không suy nghĩ mà nói hớ ra.

Ăn cơm xong, Trần Thắng Thanh đèo Trần Thiên Hữu trên con Truy Phong, Dương Thu Cẩn cầm theo bốn chiếc giỏ lớn mượn của Triệu Nhị Phượng và các chị em khác treo vào hai bên yên ngựa.

Cả hai vợ chồng đều cưỡi ngựa, oai phong lẫm liệt hướng về phía đông thị trấn Thiên Lê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 128: Chương 128 | MonkeyD