Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 46
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:07
“Ở ban quân nhu hậu cần, bàn ghế tủ giường gì cũng có, tuy nhiên đều không phải đồ mới.
Người nhà quân nhân chỉ cần trả hai đồng tiền thuê mỗi tháng là có thể mang về dùng cả bộ đồ gỗ.”
“Được, để em thử xem.”
Dương Thu Cẩn chưa từng ngủ giường kháng bao giờ, nhìn chiếc giường xây bằng gạch và bùn đất cũng thấy có chút hiếu kỳ.
Cô nằm xuống kháng, không thấy có gì khó chịu cả.
Ngược lại, vì Trần Thắng Thanh đã lót một lớp t.h.ả.m lông cừu dày dặn bên dưới nên cả chiếc giường kháng rất mềm mại, lại còn mang theo mùi cỏ thanh thanh, không biết có phải trước đó Hướng Ngọc Hương đã đặc biệt hun qua không.
Dương Thu Cẩn nằm xuống chưa được bao lâu thì hai mí mắt đã bắt đầu đ-ánh nh-au.
Cơn buồn ngủ ập đến, cô cũng không quên dặn dò:
“Đi tìm Thiên Hữu về đi, để nó cũng ngủ một lát.
Thằng bé này ham chơi, ăn nói không biết nặng nhẹ, đừng để ngày đầu tiên đến đã đ-ánh nh-au với con cái nhà quân nhân khác, ầm ĩ lên không hay, lúc đó người ta lại bảo em không biết dạy con.”
“Anh biết rồi, em cứ yên tâm ngủ đi.”
Trần Thắng Thanh lui ra khỏi phòng, sang nhà bên cạnh tìm Trần Thiên Hữu.
Cậu bé đang chơi đùa rôm rả với hai đứa con của cộng sự của anh, Chính trị viên Vương.
Thấy anh đi tới, vợ của Vương Kiến Quân – một người phụ nữ khoảng hai mươi lăm tuổi tên là Lương Tuyết Tình, dáng người thướt tha, diện mạo xinh đẹp rạng ngời – bắt chuyện với anh:
“Doanh trưởng Trần, vợ anh đến rồi à, cô ấy có bị không hợp khí hậu, c-ơ th-ể có chỗ nào không khỏe không?”
“Hình như không sao.”
Trần Thắng Thanh suy nghĩ kỹ một chút, “Cô ấy hơi say xe, lúc này đang nghỉ ngơi trong nhà.”
“Không sao là tốt rồi.”
Lương Tuyết Tình gật đầu, “Tôi còn định chuẩn bị một đơn thu-ốc dân gian cho vợ anh uống thử, sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều đấy.”
Lương Tuyết Tình theo Vương Kiến Quân đến biên cương theo quân từ năm ngoái.
Khi đó thân phận tiểu thư tư bản của cô luôn bị những người tiểu hồng binh lôi ra nói ra nói vào gây rắc rối, Vương Kiến Quân không đành lòng để cô chịu khổ ở Thượng Hải nên đã đưa cô và các con đến đây theo quân.
Vì vấn đề thân phận của cô, cả khu gia đình hầu như không có bà vợ quân nhân nào muốn kết giao với cô.
Cô vừa bị say xe vừa bị không hợp khí hậu trầm trọng, may mà Vương Kiến Quân tìm được một người dân địa phương lấy cho một đơn thu-ốc trị không hợp khí hậu, sau khi uống xong cô mới thấy dễ chịu hơn nhiều.
Doanh trưởng Trần cuối cùng cũng đưa người nhà đến theo quân, hai nhà chỉ cách nhau một bức tường, Lương Tuyết Tình muốn bày tỏ thiện chí với người vợ quân nhân mới đến này, để sau này có chuyện gì xảy ra cũng không đến mức bị cô lập không người giúp đỡ.
Sau khi Trần Thắng Thanh dắt con đi không lâu, Vương Kiến Quân – người có vóc dáng hơi lùn, da rất đen, khi cười để lộ hàm răng trắng bóng – đã trở về:
“Vợ của Doanh trưởng Trần ở vách bên cạnh đã đến rồi à?”
“Đến rồi, nghe nói bị say xe nên đang nằm nghỉ ở nhà.”
Lương Tuyết Tình lần lượt mở những hộp cơm anh mang về, gọi hai đứa trẻ đi rửa tay ăn cơm.
Trước khi gả cho Vương Kiến Quân, cô sống cuộc đời tiểu thư cơm bưng nước rót, hoàn toàn không biết nấu ăn hay làm việc nhà.
Sau khi gả cho Vương Kiến Quân, hầu như mọi việc nhà đều do anh làm, cơm nước cũng là do anh lấy từ nhà ăn về, cô chưa từng phải động tay vào bếp lửa.
Vương Kiến Quân lau khô tay cho hai đứa trẻ vừa rửa tay xong, chia cơm hộp cho chúng và Lương Tuyết Tình, bản thân mình ăn một miếng rồi nói:
“Em đã thấy vợ cậu ấy chưa?
Cảm thấy tính tình thế nào?”
“Chưa thấy mặt, nhưng mà...”
Gương mặt Lương Tuyết Tình thoáng hiện nụ cười nhạt:
“Ở trong phòng em có nghe thoáng qua được một câu, cô ấy vừa đến đã mắng Hướng Ngọc Hương đi mất rồi, nghe giọng điệu thì có vẻ tính tình không được tốt lắm.
Nhưng hai vợ chồng họ không hề cãi nhau, con của cô ấy trông khôi ngô tuấn tú như một bé gái vậy, trông rất có giáo d.ụ.c.
Em cho thằng bé kẹo, nó biết nói cảm ơn, hoàn toàn không giống như một đứa trẻ thô lỗ do một người phụ nữ nông thôn không có văn hóa dạy dỗ ra.
Em cảm thấy vợ của Doanh trưởng Trần chắc hẳn là một người không tệ, đợi lúc nào rảnh em nhất định phải chủ động trò chuyện với cô ấy.”
“Thế thì tốt quá, nếu em và cô ấy nói chuyện hợp nhau, hai người đi lại gần gũi một chút thì sau này khu gia đình có hoạt động gì, em cũng không cần phải chịu sự soi mói của các bà vợ quân nhân khác.”
Vương Kiến Quân biết cô Hướng Ngọc Hương này, cô ta là em vợ của Chủ nhiệm Lý ở phòng chính trị, ngoại hình cũng khá nhưng tâm cao hơn trời.
Nghe nói thấy chị gái mình gả được vào quân đội, hằng ngày được ăn ngon mặc đẹp nên vô cùng ngưỡng mộ, lập chí phải gả cho sĩ quan quân đội.
Vì thế cô ta mới xúi giục anh rể và chị gái làm báo cáo để cô ta đến quân đội thăm thân, thực chất là để nhắm vào các sĩ quan.
Nơi đóng quân của họ chỉ có một trung đoàn, ba tiểu đoàn đóng quân ở đây, số lượng sĩ quan có hạn.
Bao gồm cả anh, không ít sĩ quan đều từng bị cô ta vô tình hay hữu ý thả thính.
Chỉ có điều từ lâu trong lòng anh chỉ có mỗi Lương Tuyết Tình nên hoàn toàn không để ý đến Hướng Ngọc Hương.
Anh và Trần Thắng Thanh làm cộng sự đã lâu, khá hiểu về Trần Thắng Thanh, biết rằng người này nhìn bề ngoài có vẻ vô hại, dễ gần, nhưng thực tế lại là một người tâm cơ và rất lạnh nhạt với mọi người.
Muốn thả thính được cậu ta thì khó hơn lên trời.
Năm đó Trần Thắng Thanh được phái sang nước Liên Xô làm gián điệp, bao nhiêu mỹ nhân ngoại quốc dùng đủ mọi thủ đoạn quyến rũ mà cậu ta vẫn không hề lay chuyển.
Cô Hướng Ngọc Hương này cũng là không biết tự lượng sức mình, tự chuốc lấy nhục nhã.
“Hy vọng vợ cậu ấy dễ gần.”
Lương Tuyết Tình nhai một miếng hành tây, nhớ tới một chuyện:
“Chỉ cần đừng giống như vợ của Bác sĩ quân y Kỷ là được.
Nhìn bề ngoài thì hiền lành lương thiện, nhưng thực chất lại hoàn toàn coi thường em, quay đầu một cái là đem đồ em tặng vứt đi luôn.”
“Sau này đừng để ý đến cô ta nữa, cô ta coi thường em thì chúng ta cũng chẳng cần cô ta!”
Nhắc đến chuyện này Vương Kiến Quân lại thấy bực mình.
Bác sĩ quân y Kỷ rất được mọi người yêu mến và kính trọng trong quân đội, chủ yếu là vì y thuật của anh ta cao siêu.
Các chiến sĩ bị gãy xương hay bị thương nặng đến đâu anh ta cũng chữa khỏi, không biết đã cứu sống được bao nhiêu tính mạng chiến sĩ.
Bản thân anh ta tính tình cũng tốt, hiếm khi nổi nóng nên mọi người đều rất quý mến.
Không ngờ lần này anh ta nghỉ phép về quê thăm thân lại đưa vợ đến theo, trông rất xinh đẹp, ăn nói dịu dàng phóng khoáng.
Lương Tuyết Tình chủ động đến làm quen, cô ta ngoài mặt cười nói vui vẻ nhưng quay lưng lại đã vứt gói trà Lương Tuyết Tình tặng vào thùng r-ác, tình cờ bị con nhà anh trông thấy.
Vương Kiến Quân tức giận đến mức chạy đến trước mặt Bác sĩ quân y Kỷ mắng cho một trận, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy tức:
“Nếu vợ của Doanh trưởng Trần cũng giống như Thạch Phương Phương đó, nhìn người bằng nửa con mắt, chỉ nhìn thành phần mà không nhìn con người thì chúng ta sẽ tuyệt giao với gia đình Doanh trưởng Trần luôn!”
“Là em đã liên lụy anh rồi...”
Lương Tuyết Tình cảm động đến rưng rưng nước mắt, “Nếu không phải ban đầu anh bất chấp tất cả để cưới em, em nếu không bị ép ch-ết thì bây giờ cũng bị đấu tố ch-ết rồi.”
“Nói gì mà liên lụy, không có em thì làm sao anh có được hai đứa con đáng yêu thế này.”
Vương Kiến Quân cười gắp một miếng thịt bò kho lớn vào bát cô:
“Ăn nhanh đi, ăn cơm xong chúng ta đi tản bộ bên ngoài.”
