Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 47
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:07
“Sau khi Trần Thắng Thanh đi không lâu, Dương Thu Cẩn đã thiếp đi.”
Giấc ngủ này không mấy yên ổn, dư chấn của việc say xe vẫn còn, đầu óc cô choáng váng, luôn cảm giác như mình vẫn còn đang trên tàu hỏa xập xình lắc lư.
Đến khi tỉnh lại, trời bên ngoài vẫn còn sáng, nhưng mặt trời đã chuyển thành ánh hoàng hôn màu hồng tím rực rỡ, tỏa khắp gian nhà lớn trong sân.
Những ngôi nhà ở vùng biên cương đều có hiệu quả lấy ánh sáng rất tốt.
Vì ở nơi đóng quân nên nhà cửa được xây dựng tốt hơn nhà đất của người địa phương.
Căn phòng Dương Thu Cẩn ở, bức tường phía hướng ra sân có một ô cửa sổ kính, ánh hoàng hôn đỏ ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu vào giường kháng, sưởi ấm người ta rất dễ chịu.
Dương Thu Cẩn nằm trên giường một hồi lâu mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Cô bò dậy, nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, đã gần tám giờ rồi vậy mà chân trời vẫn còn mặt trời, biên cương quả thực là một nơi kỳ diệu!
Cô mặc quần áo, chải lại tóc tai rồi bước ra khỏi phòng, thấy Trần Thiên Hữu đang ngồi xổm giữa sân nghịch cát bùn:
“Trần Thiên Hữu, con không ngủ à?
Bố con đâu?”
“Con ngủ rồi, vừa mới dậy không lâu ạ.
Bố con hình như đang ở trong bếp.”
Trần Thiên Hữu bốc một nắm cát ném lên trời.
Một cơn gió thổi qua, nắm cát đó bay ngược lại vào đầu và mặt cậu bé.
Một đứa trẻ trắng trẻo xinh xắn ngay lập tức trở nên nhem nhuốc đầy cát bụi.
“Trần Thiên Hữu!”
Dương Thu Cẩn nhìn thấy mà huyết áp tăng vọt, nghiến răng nghiến lợi, “Mẹ giặt quần áo cho con khó khăn thế nào con có biết không!
Con nhìn quần áo con làm bẩn kìa, bẩn thành từng mảng rồi!
Mau đi rửa tay cho mẹ, nếu không rửa thì quần áo con tự đi mà giặt!”
“Con không rửa đấy.”
Trần Thiên Hữu dụi cát trong mắt, rất ngang bướng làm mặt xấu với cô, “Mẹ không giặt quần áo cho con thì con để bố giặt, dù sao con cũng không rửa tay!
Mẹ cứ thích bày vẽ quan trọng hóa vấn đề, bắt con làm những việc con không muốn.”
“Phản rồi, phản rồi, dám cãi lại mẹ cơ đấy!”
Dương Thu Cẩn xắn tay áo lên, nhìn quanh tìm xem có cái gậy nào để đ-ánh nó không.
Trong sân trọc lóc chẳng có gì, lấy đâu ra gậy cho cô tìm.
“Á —— cứu mạng với!
Hoàng Thế Nhân đang áp bức bóc lột Bạch Mao Hài rồi đây này!”
Trần Thiên Hữu thấy mẹ nổi đóa liền vắt chân lên cổ chạy vào bếp.
Trần Thắng Thanh nghe thấy tiếng động liền cầm một chiếc khăn ướt đang nhỏ nước đi ra:
“Kêu cái gì đấy?”
Trần Thiên Hữu đ-âm sầm vào lưng anh, thò cái đầu nhỏ ra:
“Bố ơi cứu con, mẹ điên rồi!”
“Con tưởng con trốn sau lưng bố con là mẹ không quản được con chắc!”
Dương Thu Cẩn lách qua Trần Thắng Thanh định véo tai nó, “Cái gì gọi là bày vẽ quan trọng hóa vấn đề?
Con không rửa tay, làm mình mẩy bẩn thỉu như thế rất dễ bị bệnh con có biết không!”
“Á, đau đau đau.”
Trần Thiên Hữu ôm tai mình, khóc lóc sau lưng Trần Thắng Thanh:
“Bố ơi, bố có phải bố đẻ con không vậy?
Con đang bị kẻ thù t.r.a t.ấ.n dã man, rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, bố là chiến sĩ cách mạng sao không cứu lấy đứa dân đen khổ mệnh này.”
Trần Thắng Thanh nghe mà vừa buồn cười vừa bất lực, anh đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay Dương Thu Cẩn:
“Đừng véo tai nó, dễ bị đau tai lắm.
Dạy con thì phải dùng lý lẽ thuyết phục, nói từ từ thôi.”
“Anh cứ nuông chiều nó đi!”
Dương Thu Cẩn hừ lạnh một tiếng, buông tay ra, “Được thôi, từ nay về sau quần áo của thằng nhóc nghịch ngợm này anh đi mà giặt, để em xem anh dùng lý lẽ thuyết phục thế nào!”
Trần Thắng Thanh nhìn bộ quần áo màu xanh Trần Thiên Hữu mới mặc chưa được bao lâu, trên đó đã đầy những mảng bùn đất xám xịt bẩn thỉu, khóe mắt anh khẽ giật giật.
Sao anh lại nói ra lời đó để tự rước việc vào thân thế này.
Bữa tối là cơm Trần Thắng Thanh lấy từ nhà ăn của khu gia đình về.
Một hộp cơm trắng, một hộp thịt xương cừu kho, một hộp khoai tây sợi xào, hương vị cũng bình thường.
Ăn xong cơm, Trần Thắng Thanh chủ động đi rửa bát.
Dương Thu Cẩn đun nước nóng cho mình và Trần Thiên Hữu tắm rửa xong xuôi, quay đầu định đem những đồ dùng mới sắm trong nhà cùng với dưa muối, dưa chua, tương đậu mang từ tỉnh Xuyên tới sắp xếp lại một lượt.
Thế nhưng cô phát hiện tất cả mọi thứ đã được bày biện gọn gàng ngăn nắp, ngay cả gian bếp đã lâu không dùng cũng được Trần Thắng Thanh lau dọn sạch bong. hèn chi lúc cô tỉnh dậy lại thấy anh cầm chiếc khăn ướt trên tay.
Người đàn ông này tự giác bao thầu hết mọi việc nhà như vậy làm Dương Thu Cẩn thấy kỳ kỳ trong lòng.
Đã quen nhìn thấy tất cả đàn ông xung quanh mình đều mang tư tưởng trọng nam khinh nữ, mặc định coi việc nhà là của đàn bà, giống như bố cô vậy, chẳng bao giờ thu dọn nhà cửa lấy một lần, càng không bao giờ bước chân vào bếp lau dọn rửa bát.
Nhiều khi chai mắm chai muối trong nhà đổ cũng chẳng buồn dựng dậy.
Một người như Trần Thắng Thanh, không đợi Dương Thu Cẩn sai bảo mà tự mình đi làm việc nhà, đúng là một trường hợp ngoại lệ.
Dương Thu Cẩn đi ra sân, Trần Thắng Thanh đang ngồi xổm ở đó vò giặt bộ quần áo bẩn Trần Thiên Hữu vừa thay ra.
Mặt trời phía tây đã hoàn toàn lặn xuống, lúc này đã là chín giờ tối nhưng trời vẫn còn sáng sủa.
Dưới vòm trời xanh thẳm, người đàn ông vừa tắm xong thay một chiếc áo ba lỗ màu trắng để lộ cánh tay rắn chắc lực lưỡng.
Theo động tác vò quần áo của anh, những khối cơ bắp trên cánh tay cứ cuồn cuộn lên.
Nếu không phải làn da anh trắng như một miếng ngọc, thì chỉ riêng cái bóng lưng tràn đầy hơi thở nam tính này thôi cũng đủ làm bao nhiêu người phụ nữ phải mê mệt rồi.
Dương Thu Cẩn liếc nhìn làn da màu mật ong của mình, có chút tự ti, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Một người đàn ông mà da trắng trẻo thế làm gì không biết, còn trắng hơn cả mình, thật không công bằng.”
“?”
Trần Thắng Thanh nghe thấy lời cô nói liền quay đầu nhìn, trong đôi mắt đen láy lóe lên những tia cảm xúc không rõ rệt.
Dương Thu Cẩn chợt nhớ ra, từ nhỏ Trần Thắng Thanh đã ghét nhất bị ai chê mình trắng, bảo mình trông giống tiểu bạch kiểm, không ra dáng đàn ông.
Cô không khỏi cười gượng gạo:
“Cái đó, việc nhà anh làm hết sạch rồi, lòng em cứ thấy không yên.
Có phải anh làm chuyện gì có lỗi với em nên mới siêng năng thế không?
Anh có chuyện gì cứ nói thẳng với em, chỉ cần không ngoại tình thì chuyện gì cũng có thể thương lượng được.”
“.....”
Trần Thắng Thanh nhìn Dương Thu Cẩn với vẻ mặt đầy cạn lời, cúi đầu vắt khô chiếc quần áo đang giặt dở bỏ vào xô nước:
“Nếu em thấy anh làm việc nhà nhiều quá khiến em không có việc gì làm, thì sau này anh cũng có thể không làm gì cả.”
“Ơ?
Đừng đừng đừng.”
Dương Thu Cẩn nặn ra nụ cười, thái độ cung kính:
“Anh làm được việc nhà thì đương nhiên là tốt nhất rồi.
Chỉ là em chưa từng thấy người đàn ông nào chủ động làm việc nhà như anh nên trong lòng thấy lạ thôi.”
“Chẳng có gì lạ cả, anh cũng chẳng muốn làm đâu.”
Trần Thắng Thanh xách xô nước đi tới sợi dây phơi mới căng ở phía bên trái sân, cầm lấy một chiếc áo rũ nhẹ cho bớt nước, giũ phẳng phiu rồi vắt lên dây, “Em mới chân ướt chân ráo tới đây, sức khỏe lại không tốt, anh không thể để em kéo cái thân thể mệt mỏi đó đi làm việc được.
Anh là doanh trưởng tiểu đoàn kỵ binh biên phòng, một năm có tới hơn nửa thời gian ở trong những dãy núi của Thiên Sơn tuần tra hoặc thực hiện nhiệm vụ bên ngoài, thường xuyên không có nhà.
Một mình em ở nhà phải trông nom đứa trẻ nghịch ngợm như Thiên Hữu, dù là về thể chất hay tinh thần đều mệt mỏi hơn những bà vợ quân nhân khác.
Lúc anh ở nhà mà không làm thêm chút việc nhà để em được thong thả, anh sẽ thấy có lỗi với em.”
