Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 48
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:08
“Dương Thu Cẩn ngẩn ngơ nhìn anh phơi quần áo.
Từ nhỏ đến lớn, môi trường cô tiếp xúc, giáo d.ụ.c cô nhận được đều bảo cô rằng phụ nữ sinh con đẻ cái, làm việc đồng áng việc nhà, dù có khổ có mệt đến đâu thì đó cũng là việc người phụ nữ nên làm.”
Chưa từng có ai như Trần Thắng Thanh, biết thấu hiểu cho nỗi vất vả của người phụ nữ khi sinh con nuôi con, thấy vợ mệt và sẵn sàng chi-a s-ẻ việc nhà để vợ được thảnh thơi.
Trong lòng Dương Thu Cẩn dường như có một thứ gì đó đang nảy mầm.
Cô nhìn bóng hình cao lớn đang bận rộn trong sân, sự cảm động trong lòng chưa kéo dài được mấy giây đã vội dập tắt khi thấy đôi bàn tay to lớn của Trần Thắng Thanh đang cầm một chiếc áo lót trông rất quen mắt.
Cô lập tức lao tới giật lấy:
“Áo lót của em, sao anh cũng giặt luôn vậy?”
“Tiện tay thôi mà.”
Trần Thắng Thanh lấy lại chiếc áo lót từ tay cô, thản nhiên vắt lên dây phơi, “Chúng ta là vợ chồng, những gì cần thấy anh đều đã thấy, những gì cần làm cũng đã làm rồi, không việc gì phải khách sáo.”
“Anh!”
Dương Thu Cẩn nhìn anh lại cầm chiếc quần lót của mình lên phơi, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng như sắp nhỏ m-áu.
Cô định mắng Trần Thắng Thanh vài câu, nhưng người ta nói cũng chẳng sai, hai người là vợ chồng, chuyện gì cũng đã làm qua rồi, cô cũng không còn là cô thiếu nữ mười tám tuổi chẳng biết gì nữa mà cứ phải e thẹn chuyện này.
Nếu cứ thế thì cuộc sống sau này của họ biết tính sao.
Trần Thắng Thanh phơi xong toàn bộ quần áo liền nghiêng đầu nhìn cô.
Thấy cô đỏ mặt tía tai, dáng vẻ có chút vừa tức vừa cuống không biết làm sao, khóe môi anh không tự chủ được mà nhếch lên.
Anh cố ý dời tầm mắt xuống bộ ng-ực căng tròn ẩn sau lớp áo sạch sẽ vẫn còn vương chút hơi nước sau khi tắm của cô, “Nếu em không thích anh giặt đồ lót cho em, thì lần sau ——”
Nói đến đây anh dừng lại một chút, đầy ẩn ý nói:
“Em tự mình giặt đi.”
Ánh mắt trực diện và nóng bỏng như vậy khiến làn da Dương Thu Cẩn từng tấc từng tấc nóng ran lên, giống như quay trở lại bảy năm trước, anh cũng đã từng dùng ánh mắt hừng hực như thế nhìn khắp thân thể cô.
“Em không thèm nói đùa với anh nữa, thời tiết ở đây khô quá, em phải vào phòng dưỡng da đây.”
Dương Thu Cẩn tim đ-ập loạn nhịp, trốn chạy về phòng.
Cô cầm một chiếc gương nhỏ, vừa bôi các loại kem làm trắng, kem dưỡng ẩm mua ở quê, vừa lắng nghe nhịp tim thình thịch của mình, thầm cười bản thân không có tiền đồ.
Đã là vợ chồng già rồi, chẳng phải chỉ là giặt bộ đồ lót thôi sao, sao cô vẫn còn giống như gái mới lớn mà làm bộ làm tịch thế này, thật chẳng giống tính cách của cô chút nào.
“Ồ, Doanh trưởng Trần, có nhà không đấy.”
Bên ngoài truyền đến giọng nói sảng khoái của một người phụ nữ.
“Chị dâu Triệu, đã lâu không gặp, chị vẫn khỏe chứ.”
“Khỏe, khỏe, ha ha ha, hèn chi người ta bảo Doanh trưởng Trần chú là người có học, nói năng cứ văn vẻ thế chị chẳng hiểu gì cả.
Chị nghe bảo chú đưa người nhà đến theo quân rồi, chị đặc biệt qua xem thử vợ chú đã ngủ dậy chưa?”
Dương Thu Cẩn nghe thấy có khách đến liền vội buông đồ dưỡng da xuống, bước ra phòng khách.
Cô thấy bên ngoài có một người phụ nữ trung niên khoảng ba mươi lăm tuổi đang đứng đó.
Chị ta có dáng người tầm trung, làn da khá đen, khuôn mặt g-ầy đen, đôi mắt một mí, mặc bộ đồ vải thô kiểu cũ quê mùa, nhìn qua là biết một phụ nữ nông thôn.
“Vị này là?”
Dương Thu Cẩn dùng ánh mắt hỏi Trần Thắng Thanh.
“Tôi tên là Triệu Nhị Phụng.”
Người phụ nữ tự nhiên giới thiệu, “Chồng tôi là phó đoàn trưởng trung đoàn biên phòng 2 của chúng ta.
Tôi là vợ ông ấy, nhà tôi ở dãy đối diện, căn ở giữa.
Tôi nghe nói Doanh trưởng Trần đưa người nhà đến theo quân, nghĩ chắc nhà cô chú còn thiếu đủ thứ nên tôi có rán mấy cái bánh mang qua, mong hai người đừng chê.”
“Chị dâu Triệu thật có lòng, chúng em sao dám chê ạ, chị đừng đứng ngoài sân nữa, vào nhà ngồi đi chị.”
Đối phương là vợ cấp trên trực tiếp của chồng mình, Dương Thu Cẩn không dám chậm trễ, nhiệt tình chào mời Triệu Nhị Phụng vào nhà ngồi, “Em tên là Dương Thu Cẩn, nhà quả thực vẫn còn thiếu nhiều thứ lắm, em đang định mai đi cửa hàng bách hóa mua thêm đây ạ.”
Cô vừa nói vừa định đi rót nước cho Triệu Nhị Phụng thì bị chị ta ngăn lại, “Đừng bận rộn nữa, chị ngồi một lát rồi về ngay đây.”
Triệu Nhị Phụng đặt mấy cái bánh rán trong giỏ lên bàn phòng khách, nhìn quanh một lượt.
Thấy bộ bàn ghế mới mua, chị ta cười nói:
“Em gái này, Doanh trưởng Trần đối xử với em tốt thật đấy, đồ dùng trong nhà toàn mua mới cả, chẳng bù cho chị hồi đó.
Hồi chị mới theo anh nhà chị đến đây theo quân, điều kiện khổ lắm, nhà thì ở nhà đất, đồ dùng thì phải tự c.h.ặ.t gỗ mà đóng lấy.
Mặc dù bây giờ nhà chị đã đổi sang nhà to hơn nhưng đồ đạc vẫn dùng đồ cũ từ hồi đó, nhiều khi ngồi lên ghế mà cái ghế nó lắc lư như sắp bay cả não ra ngoài ấy.”
Dương Thu Cẩn bị những lời nói phóng đại của chị ta làm cho buồn cười, “Chị dâu Triệu chỉ nhìn thấy bề ngoài thôi, theo em thì đồ dùng cứ phải dùng đồ cũ mới tốt, chắc chắn lại bền, đồ mới chưa biết chừng còn có lỗi gì ấy chứ.”
“Anh Lý nhà chị cũng nói y như thế đấy.”
Câu này nói trúng tim đen của Triệu Nhị Phụng, chị ta nhìn Dương Thu Cẩn với ánh mắt ngày càng thuận mắt và hiền hòa hơn, “Em gái à, chị vừa thấy em đã thấy hợp duyên rồi.
Em mới tới đây chắc chưa quen đường xá, nếu em muốn đi đâu mà không biết đường, hay gặp chuyện gì thì cứ tới tìm chị, chị ở nhà rảnh rang lắm.”
Triệu Nhị Phụng là người nông thôn phương Bắc, một chữ bẻ đôi không biết, không có học thức, tính tình hào sảng to mồm, cũng khá đanh đ-á.
Vợ của các sĩ quan nơi đóng quân phần lớn đều có chút học thức nên thường coi thường hạng người nông thôn ồn ào như chị ta.
Nhiều bà vợ quân nhân ngoài mặt thì hùa theo chị ta nhưng thực tế sau lưng không biết thêu dệt bao nhiêu chuyện về chị ta.
Vì thế chị ta chẳng ít lần cãi nhau với những hạng người trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu đó, dần dần cũng chẳng mấy đi lại với họ nữa.
Giờ vừa mới tiếp xúc với Dương Thu Cẩn, cảm thấy cô nói năng không giống những bà vợ khác cứ thích châm chọc hay mỉa mai, mà nói chuyện rất thẳng thắn cởi mở.
Triệu Nhị Phụng thấy vô cùng phấn khởi, có cảm giác như cuối cùng cũng tìm thấy đồng minh.
Dương Thu Cẩn cảm thấy Triệu Nhị Phụng là người thật thà không mấy tâm cơ.
Chẳng có ai vừa mới gặp đã tằng tằng kể hết chuyện nhà mình ra như thế cả, thường thì hạng người này đều là ruột để ngoài da, không có mưu mô.
Cô thích kết bạn với những người như thế, không phải lo bị đ-âm sau lưng.
Cô cười đáp lại:
“Dạ vâng ạ, nhà em vẫn còn thiếu dầu muối mắm muối trà, cả vài đồ dùng sinh hoạt nữa, em cũng chẳng biết đường ra cửa hàng bách hóa, sáng mai em qua tìm chị được không ạ?”
“Được chứ, cơ mà em gái này, ở doanh trại chúng ta có cửa hàng dịch vụ quân nhân, không cần phải ra cửa hàng bách hóa bên ngoài mua đâu.
Lúc đó em cứ qua nhà tìm chị là được, lúc nào chị cũng rảnh cả.”
