Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 329
Cập nhật lúc: 25/03/2026 19:09
“Nếu có ai gặp khó khăn cầu tới chỗ nàng, nàng cũng sẽ tùy tình hình mà giúp đỡ.”
Cứ thế người tới ta đi, mọi người ngày càng quen thuộc hơn.
Các ảnh vệ ẩn nấp trong bóng tối dưới sự dẫn dắt của Ảnh Nhất nhanh ch.óng nhận lấy đồ ăn, thanh toán tiền bạc.
Lạc Nhiễm Nhiễm ngon lành ăn bánh nướng, giơ ngón tay cái với đại thúc bán bánh nướng:
“Đại thúc, bánh nướng ông làm ngày càng ngon rồi đó."
“Hì hì."
Đại thúc bán bánh nướng cười chất phác:
“Nhờ có đề nghị của quận chúa cả đó ạ, nếu không việc làm ăn của lão sớm đã sập tiệm rồi."
Tiểu quận chúa chính là quý nhân lớn nhất đời lão, lão cảm kích khôn cùng.
Lạc Nhiễm Nhiễm hì hì cười, vừa đi vừa tán gẫu với các thương lái, con phố này vì sự xuất hiện của nàng mà náo nhiệt vô cùng.
“Ơ?"
Đúng lúc này, Lạc Nhiễm Nhiễm cau mày, đột nhiên nhìn về phía một cửa tiệm bán châu báu trang sức.
“Tiểu ca ca, huynh nhìn người kia xem có thấy quen không?"
Liên Cẩm ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy một người đàn ông dáng người cao lớn đang đỏ mặt đem cái kim thoa vừa mua được dùng một mảnh khăn tay cẩn thận bọc lại nhét vào trong lòng.
Lúc ra khỏi cửa tiệm thì liếc trái ngó phải, cứ như sợ người khác nhìn thấy vậy, nói thế nào nhỉ, cái động tác đó có chút lén lút như ăn trộm vậy.
Liên Cẩm cười:
“Muội muội, trùng hợp thật đó, chúng ta gặp Ngôn Triệt rồi, nhìn cái điệu bộ đó của anh ta chắc chắn là trong lòng có quỷ, có muốn bám theo xem thử không?"
Liên Cẩm tương đối hiểu Lạc Nhiễm Nhiễm, không cần cái đồ nhỏ nói nhiều, cậu đã chủ động đề nghị để tránh cái đồ nhỏ lãng phí lời nói.
“Được thôi được thôi~"
Mắt Lạc Nhiễm Nhiễm sáng rực, khuôn mặt nhỏ phấn khích cực kỳ, hì hì, nàng đã ngửi thấy mùi vị của bát quái rồi, lập tức kéo Liên Cẩm lén lút bám theo.
Ảnh Nhất dẫn theo các ảnh vệ bám theo không xa không gần.
Ẩn thân là không thể nào ẩn thân được, hết cách rồi, họ cũng yêu xem dưa mà.
Chương 441 Ngôn Triệt sắt mọc hoa
Khóe môi Ngôn Triệt không ngừng nhếch lên, hệt như thiếu niên lang mới biết yêu lần đầu, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn cái kim thoa vàng giấu trong ng-ực, bước chân vội vã đi về phía trước.
Anh ta hoàn toàn không để ý tới Lạc Nhiễm Nhiễm và mọi người đang lén lút bám theo sau lưng.
“Tiểu ca ca, tình hình của Ngôn Triệt rất không ổn nha, cái tính yêu tiền lại keo kiệt của anh ta mà đột nhiên hào phóng mua một cái kim thoa vàng của nhi nữ, chẳng lẽ là định tặng cho cô nương nào sao?"
Lạc Nhiễm Nhiễm khẳng định chắc nịch.
Không cần nghĩ nhiều, kim thoa vàng nhất định là tặng cho người khác rồi.
Thực ra nàng muốn biết bí mật của Ngôn Triệt thì chỉ cần bảo Quả Quả tra khảo một phen là được, nhưng nàng không muốn.
Lão sư trong thư viện đã dạy các nàng rồi, phải học cách tôn trọng quyền riêng tư của người khác, vì thế trừ những trường hợp phi thường cần thiết hoặc là gặp phải kẻ đáng ghét, nếu không nàng bình thường sẽ không dễ dàng đi tra khảo quyền riêng tư của người khác.
Các lão sư Hoàng gia Thư viện:
“Đa tạ quận chúa tha mạng.”
Lạc Nhiễm Nhiễm:
“Hầy!”
Hết cách rồi, ai bảo nàng quá lương thiện chứ.
Liên Cẩm điềm nhiên mỉm cười, nam đại đương hôn nữ đại đương giá, Ngôn Triệt lần này chẳng qua chỉ là sắt mọc hoa, gặp được chính duyên mà thôi.
“Muội muội, con đường Ngôn Triệt đang đi này em thấy có quen không?"
“Quen, đương nhiên là quen rồi, đây chẳng phải là đường tới phủ Hàn lão tướng quân sao."
Mắt Lạc Nhiễm Nhiễm sáng rực, như phát hiện ra chuyện gì đó kinh thiên động địa:
“Tiểu ca ca, chẳng lẽ cô nương mà Ngôn Triệt thích đang ở phủ Hàn lão tướng quân sao?"
Còn vị cô nương đó là ai?
Nàng tạm thời chưa được biết.
Nhưng sắp rồi, nàng sẽ sớm biết thôi.
Ha ha ha ha, Ngôn Triệt đã ba mươi ba tuổi rốt cuộc cũng xuân tâm nảy mầm, sắt mọc hoa rồi, tiền bối Nam Bá Thiên có biết không?
Chắc là vẫn chưa biết đâu.
Nếu mà biết rồi thì với cái tâm tư của người làm cha như ông ấy chắc chắn đã sớm đồn thổi chuyện tốt của Ngôn Triệt vang trời dậy đất rồi.
Quả nhiên, đích đến của Ngôn Triệt là phủ Hàn lão tướng quân.
Có điều anh ta không đi vào từ cổng chính mà đi vòng tới cửa sau, vội vã gõ cửa sau.
Chỉ trong chốc lát cửa sau đã mở.
Bên trong bước ra một vị cô nương có dáng vẻ anh khí, người này không phải ai khác chính là Hàn Hạo Tư, khiến Lạc Nhiễm Nhiễm và đám ảnh vệ kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống đất luôn rồi.
Hàn Hạo Tư!
Vạn vạn không ngờ tới, thế mà lại là Hàn Hạo Tư!
Tính toán tuổi tác thì Hàn Hạo Tư hiện giờ chắc là hai mươi sáu tuổi rồi, cô nhỏ hơn Ngôn Triệt bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác cũng không tính là lớn.
Cô ấy không phải ghét đàn ông sao?
Chẳng lẽ đã khỏi rồi?
“Hàn cô nương, em tới rồi."
Nhìn thấy vị cô nương trong lòng, mắt Ngôn Triệt sáng rực rỡ, khuôn mặt già nua thẹn đỏ một mảnh.
Hàn Hạo Tư gật đầu, mỉm cười hào phóng với Ngôn Triệt, sau đó đưa bọc bánh điểm tâm gói bằng giấy dầu trong tay cho anh:
“Ngôn đại ca, đây là bánh phù dung do em tự tay làm, anh nếm thử xem."
Ngôn Triệt tức khắc tâm hoa nộ phóng, vui mừng khôn xiết, nhanh ch.óng nhận lấy bánh điểm tâm, khen ngợi từ tận đáy lòng:
“Được, cảm ơn Hàn cô nương, bánh điểm tâm em làm là ngon nhất."
Cũng là cái ngọt nhất trong tất cả các loại bánh điểm tâm mà anh từng ăn.
Ừm, ngọt tới tận tâm khảm luôn rồi.
Hàn Hạo Tư nghe vậy, gò má hơi hồng lên.
“Ngôn đại ca, anh thật là khéo nói lời hay, tay nghề của em em rõ, hoàn toàn không so được với bánh ngọt tinh xảo ngon miệng của phủ Công chúa đâu, anh thực sự không cần phải khen em trái với lòng mình như vậy."
Tự biết mình biết ta, cô vẫn có.
Ngôn Triệt cuống lên:
“Không, anh không hề khen trái với lòng mình, mà là nói thật lòng, người khác nói thế nào anh không biết, dù sao anh thích ăn nhất là bánh điểm tâm do em làm."
Hàn Hạo Tư:
(〃?〃)
Lời này nói ra mới ngại ngùng làm sao.
“Đúng rồi Hàn cô nương."
Ngôn Triệt lập tức lôi cái kim thoa vàng vừa mới mua ra, căng thẳng lại mong chờ đưa cho Hàn Hạo Tư:
“Cái kim thoa này anh thấy rất hợp với Hàn cô nương, mong Hàn cô nương đừng chê."
Đây chính là cái kim thoa vàng mà anh đã tỉ mỉ lựa chọn suốt một canh giờ đồng hồ, ông chủ tiệm thấy anh mãi không mua suýt chút nữa đã tưởng anh tới gây sự rồi.
May mà cuối cùng anh đã ưng cái kim thoa này.
Hàn Hạo Tư nhìn cái kim thoa vừa thô vừa là vàng ròng, khóe môi không nhịn được mà giật giật mấy cái.
Chưa nói tới con mắt thẩm mỹ, chỉ riêng trọng lượng của kim thoa thôi đã thực sự là rất “đầm tay" rồi.
【 Ha ha ha ha... 】
Lạc Nhiễm Nhiễm ẩn nấp trong góc xem dưa sắp cười ch-ết mất rồi.
【 Ha ha ha ha, tiểu ca ca, con mắt thẩm mỹ của đại thẳng nam Ngôn Triệt đúng là chẳng giống ai mà. 】
Liên Cẩm cũng im lặng cười theo.
Loại kiểu dáng kim thoa vàng này chỉ có những phụ nhân có tuổi mới thích đeo, không vì cái gì khác chỉ vì trông nó phú quý.
Ngôn Triệt nhận ra sự khác lạ của Hàn Hạo Tư, trong lòng bỗng chốc hẫng một cái:
“Hàn cô nương, em... không thích sao?"
Hàn Hạo Tư vừa gật đầu vừa lắc đầu, cô từ nhỏ đã trải qua đủ loại khó khăn mài giũa, sớm đã mất đi vẻ thẹn thùng và uỷ mị vốn có của một nhi nữ bình thường.
Càng thích sự trực diện, dù sao tuổi tác của cô cũng lớn rồi, lập tức nói thẳng:
“Ngôn đại ca, anh có biết đàn ông tặng phụ nữ trâm cài đại diện cho cái gì không?"
“Đại diện cho cái gì?"
Ngôn Triệt vẻ mặt ngơ ngác, anh chưa bao giờ nghe qua cách nói này, không, không phải chưa nghe qua mà là không có ai nói cho anh biết.
Cứ với cái tính của cha anh thì không tiêu tiền của anh đã là tốt lắm rồi, mong chờ ông ấy dạy anh chắc là mặt trời mọc đằng tây mất.
Hàn Hạo Tư c.ắ.n c.ắ.n môi, trên mặt hiện lên một rặng mây đỏ, nói thật lòng:
“Đàn ông tặng phụ nữ trâm cài thường là dùng để bày tỏ tình ái đó, nếu anh chỉ đơn thuần là cảm ơn em đã làm mấy lần bánh ngọt tặng anh thì xin hãy thu hồi trâm cài của anh lại đi, em không nhận nổi đâu."
Ngôn Triệt nghe xong lời này thì sững sờ một lúc, sau đó lộ ra biểu cảm vui mừng khôn xiết.
“Hóa ra là vậy!
Hàn cô nương, anh anh anh..."
Ngôn Triệt vừa cuống vừa hoảng, anh rõ ràng có ngàn lời vạn chữ muốn nói nhưng cứ tới lúc mấu chốt là lại “tịt ngòi", cuống tới mức mồ hôi lạnh trên trán cứ vã ra từng hạt lớn rơi xuống.
Lạc Nhiễm Nhiễm hận sắt không thành thép, dùng tâm thanh nhắc nhở.
【 Chú Ngôn, chú đúng là đồ vô dụng, thích thì hãy lớn tiếng biểu bạch đi chứ!
Còn đợi cái gì nữa, đợi nữa là rau muống cũng nguội ngắt rồi đó. 】
Ngôn Triệt:
“Σ(?
д?|||)??”
Quận chúa sao lại tới đây?
Ngôn Triệt tuy ngạc nhiên nhưng nghe tiếng lòng quen thuộc của Lạc Nhiễm Nhiễm, trong khoảnh khắc dường như đã tìm thấy trụ cột tinh thần vậy, mạnh mẽ hít sâu một hơi, ánh mắt rực cháy nhìn Hàn Hạo Tư.
“Hàn cô nương, anh thích em!"
Lời biểu bạch thốt ra, Ngôn Triệt càng nói càng dũng mãnh.
“Nói thật lòng, Hàn cô nương, em là vị cô nương duy nhất mà anh thích trong đời này, vì em, anh có thể tiêu hết tất cả tiền bạc của anh, giao nộp kho báu nhỏ của anh, chỉ cần em vui vẻ là được."
Biểu bạch kiểu thẳng nam.
Từ ngữ thông tục nhưng tình ý chân thành.
Dù sao Ngôn Triệt cái gã keo kiệt này điều quan tâm nhất chính là tiền bạc của anh ta.
Hàn Hạo Tư ngược lại thấy ngại ngùng, cô cúi đầu xuống nghịch gấu áo:
“Ngôn đại ca, anh là muốn cưới em sao?"
Ngôn Triệt gật đầu như bổ củi, sợ chậm một bước là rau muống nguội ngắt mất:
“Đúng đúng đúng, Hàn cô nương, anh muốn cưới em làm vợ, em chỉ phụ trách tiêu tiền, anh phụ trách kiếm tiền nuôi em nuôi tổ ấm nhỏ của chúng ta, có được không?"
Lạc Nhiễm Nhiễm:
【 Chú Ngôn, biểu hiện không tệ!
Cho chú một l-ike!
Cố gắng phát huy nha, phấn đấu hạ gục chị Hàn. 】
“Ngôn đại ca, chuyện này hệ trọng, anh hãy để em suy nghĩ một chút."
Hàn Hạo Tư mím mím môi, trái tim đ-ập thình thịch không ngừng, cô đối với Ngôn Triệt không phải là không động tâm, chính vì có hảo cảm nên mới năm lần bảy lượt tiếp xúc với anh.
Hơn nữa, một năm trước cô một mình sống ở trang viên ngoại thành hoàng thành, nếu không phải Ngôn Triệt tình cờ đi ngang qua thì cô có lẽ sớm đã bị lũ cướp cướp của lại cướp sắc rồi.
Chương 442 Đồ đê tiện!!! Dám ức h.i.ế.p con gái lão phu!
Hàn Hạo Tư rũ mắt xuống, đáy mắt tràn đầy sự bi thương và chán ghét.
Cái thế đạo này, đối với loại nữ t.ử không có khả năng tự bảo vệ mình như cô mà nói, thực sự là một loại mài giũa.
Chính vì tuổi tác càng lớn mà cô mãi vẫn không gả đi, khiến người đời bàn ra tán vào về phủ Hàn tướng quân, cô không muốn thấy cha mẹ cùng các ca ca chị dâu phải khó xử và phẫn nộ.
Nên mới nghĩ tới việc đi tới trang viên ngoại thành hoàng thành cư ngụ.
Ai cũng không muốn dắt theo, chỉ một mình cô thôi.
Cha mẹ vốn dĩ là không đồng ý nhưng cô một mực khăng khăng, cha mẹ không còn cách nào khác đành phải đồng ý, thỉnh thoảng lại phái người tới đưa chút đồ dùng hằng ngày và đồ ăn.
Mới đầu cô đã có một khoảng thời gian sống tự do tự tại, khoảng thời gian đó không cần phải nhìn sắc mặt bất cứ ai, cũng không cần phải đối mặt với các loại lời đồn đại, càng không cần vì cuộc sống mà bôn ba.
