Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 330

Cập nhật lúc: 25/03/2026 19:09

“Cô thích và tận hưởng cuộc sống như vậy.”

Tuy nhiên thời gian dài, cô một nữ t.ử trẻ tuổi sống một mình, lại thêm thỉnh thoảng có xe ngựa tới đưa đồ, nên đã bị lũ cướp nhắm tới.

Chẳng phải đêm đó sấm sét vang trời.

Cô chỉ biết chút chút công phu mèo cào, căn bản không phải là đối thủ của mười mấy tên cướp đó, ngay lúc cô sống không bằng ch-ết muốn c.ắ.n lưỡi tự tận thì...

Ngôn Triệt xách trường kiếm từ trên trời rơi xuống.

Cảnh tượng đó đã khắc sâu vào trí óc cô.

Sau đó Ngôn Triệt đã cứu cô, tiện đường đưa cô về tới cửa phủ Hàn tướng quân, cứ thế một tới hai lui, hai người họ ngày càng quen thân hơn.

“Hàn cô nương."

“Hàn cô nương."

Bên tai vang lên tiếng gọi của Ngôn Triệt, Hàn Hạo Tư vội vàng hồi thần, mỉm cười áy náy với Ngôn Triệt:

“Xin lỗi, em vừa mới thất thần rồi, Ngôn đại ca, anh muốn nói gì?"

Khuôn mặt Ngôn Triệt thẹn đỏ, lấy hết can đảm nói:

“Hàn cô nương, em nhìn xem, anh hiện giờ đã không còn nhỏ nữa rồi, vất vả lắm mới gặp được em, anh không muốn kéo dài thêm nữa, cho nên, em có thể sớm cho anh câu trả lời không?"

“Còn nữa, cái kim thoa này là do anh tỉ mỉ lựa chọn đó, vẫn mong em đừng chê, có thể nhận lấy tấm lòng của anh."

Hàn Hạo Tư tức khắc cười đến mức mắt cong cong như trăng khuyết.

Cô cảm thấy Ngôn Triệt lúc thẹn thùng so với Ngôn Triệt đêm đó đại sát tứ phương trông đáng yêu lại ngốc nghếch lạ lùng.

Cô thực sự... rất thích.

“Được, kim thoa em nhận rồi."

Hàn Hạo Tư không nghĩ nhiều, đưa tay nhận lấy kim thoa.

Cô vốn dĩ là dự định cả đời không thành thân nhưng thực tế không cho phép, nếu thật sự phải gả chồng cô chỉ muốn gả cho người đàn ông trước mặt này thôi.

Anh ta tuy không có gia thế bối cảnh nhưng võ công cao cường, làm người hào sảng, đối xử với cô chân thành, tướng mạo anh tuấn khôi ngô.

Ừm... ngoại trừ có chút keo kiệt ra thì cũng chẳng có nhược điểm gì, hơn nữa anh ta chưa bao giờ keo kiệt với cô, hận không thể dốc hết ruột gan cho cô.

Nghĩ tới đây, Hàn Hạo Tư không do dự nữa, ngẩng đầu lên, ánh mắt mỉm cười nhìn thẳng vào Ngôn Triệt:

“Ngôn đại ca, em suy nghĩ kỹ rồi, em bằng lòng gả cho anh!"

“Thật thật thật thật sự sao?"

Ngôn Triệt vui mừng khôn xiết, muốn hét lên muốn điên cuồng ăn mừng, nhưng trước mặt cô nương trong lòng, anh vẫn cần phải giữ thể diện.

Lạc Nhiễm Nhiễm nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, dùng tâm thanh hối thúc.

【 Chú Ngôn, còn đợi cái gì nữa, mau ôm chị Hàn đi chứ~ 】 Tốt nhất là hôn cho một cái, hì hì~

Ngôn Triệt:

“..."

Quận chúa, thế này có tốt không?

Có tốt hay không thì chưa nói tới, tay anh còn nhanh hơn não, đợi tới lúc anh phản ứng lại thì anh đã ôm cô nương trong lòng vào lòng rồi.

Hàn Hạo Tư thẹn thùng khôn xiết, cả khuôn mặt đều đỏ rực.

Cứ thế hai người xích lại gần nhau, hai trái tim đ-ập thình thịch, xung quanh tỏa ra hơi thở hồng phấn nồng đậm.

Lạc Nhiễm Nhiễm cười từ ái.

Đúng lúc này, phía sau Hàn Hạo Tư đột nhiên vang lên một tiếng gầm phẫn nộ thô kệch.

“Đồ đê tiện!!!

Dám ức h.i.ế.p con gái lão phu!

Lão phu nhất định phải đ-ánh cho ngươi tè ra quần mới thôi!"

Hàn lão tướng quân tức ch-ết mất, chỉ trong chớp mắt đã không thấy con gái nhà mình đâu, lại không ngờ con gái lại ôm một người đàn ông thân mật như vậy.

Lão... thực sự sắp tức nổ phổi rồi.

Ngôn Triệt và Hàn Hạo Tư giật mình một cái, vội vàng tách ra, đôi bên vừa ngượng ngùng vừa lúng túng.

“A a a a, đồ đê tiện, nộp mạng đi."

Hàn lão tướng quân lửa giận ngút trời, giơ nắm đ-ấm lao nhanh tới tấn công Ngôn Triệt, Ngôn Triệt theo phản xạ định phòng ngự nhưng bị Lạc Nhiễm Nhiễm ngăn lại.

【 Chú Ngôn, chú vạn lần đừng có đ-ánh trả nha, hãy để Hàn lão tướng quân trút cho bằng hết cơn giận này đi thì chú mới có thể sớm rước được chị Hàn vào cửa đó. 】

Ngôn Triệt lẳng lặng hạ tay xuống.

Cái gì cũng không nói, để nắm đ-ấm của Hàn lão tướng quân vô tình nện xuống người anh.

“Cha, cha đừng đ-ánh nữa, con gái xin cha đừng đ-ánh nữa, Ngôn đại ca anh ấy không hề ức h.i.ế.p con gái, tất cả đều là con gái cam tâm tình nguyện mà!"

Hàn Hạo Tư đứng bên cạnh cuống tới mức giậm chân.

Cô vừa xót xa Ngôn Triệt lại vừa sợ lão phụ thân càng thêm tức giận, căn bản không dám ra tay ngăn cản.

Ái chà, cái này phải làm sao đây?

Nếu mà tiểu quận chúa ở đây thì tốt rồi.

“Bịch bịch bịch bịch..."

“Đ-ánh ch-ết cái đồ đê tiện nhà ngươi, con gái lão phu há để ngươi ức h.i.ế.p, nói cho lão t.ử biết, ngươi là người nhà ai, sao lại to gan lớn mật như vậy, rốt cuộc là ai cho ngươi cái lá gan đó?"

“Suýt..."

Trong thời gian ngắn ngủi, Ngôn Triệt bị đ-ánh thành cái đầu heo, từ trên xuống dưới đều là vết thương.

Đau nha, thực sự là đau quá đi!

Quận chúa cứu mạng với, ngài mà không lên tiếng ngăn cản là con chắc sắp bị đ-ánh ch-ết mất thôi, hu hu, tội nghiệp con cả một đời người vất vả lắm mới tìm được cô nương mình thích vậy mà sắp phải ch-ết trẻ rồi.

X﹏X...

“Hàn lão tướng quân xin hãy nương tay!"

Lạc Nhiễm Nhiễm thấy đ-ánh cũng hòm hòm rồi, lúc này mới kéo Liên Cẩm, sau lưng dẫn theo một đám ảnh vệ xách đồ ăn xuất hiện.

“Tiểu quận chúa?"

Hàn lão tướng quân vẻ mặt ngỡ ngàng, nhìn cái đầu heo bị lão đ-ánh tới mức không nhìn ra hình người nữa, lại nhìn Lạc Nhiễm Nhiễm, lẳng lặng thu nắm đ-ấm lại.

Sau đó hướng Lạc Nhiễm Nhiễm chắp tay hành lễ.

“Tiểu quận chúa, người đàn ông này chẳng lẽ là người phủ ngài?"

Lời này không phải hỏi mà là khẳng định, lão lúc này mới nhớ ra lão đã từng gặp Ngôn Triệt ở phủ Công chúa Khánh Dương nhưng ấn tượng không sâu sắc lắm.

Lạc Nhiễm Nhiễm mỉm cười gật đầu:

“Đúng thế nha~ Chú Ngôn chính là người của bản quận chúa đó, chú ấy là con trai của đệ nhất cao thủ giang hồ Nam Bá Thiên."

Lúc trước Lục Sa Mạc tuy đ-ánh thắng được Nam Bá Thiên nhưng nếu thật sự luận thực lực thì ông ấy đ-ánh không lại Nam Bá Thiên, vì thế Nam Bá Thiên cho tới tận bây giờ vẫn là đệ nhất cao thủ giang hồ.

Mấy năm nay dưới sự dạy bảo của ông ấy.

Tam ca ca, tứ ca ca, ngũ ca ca, Nhuận Lãng biểu ca, Ích biểu ca cùng hai vị biểu tỷ đều đã học hành thành tài.

Tuy không thể lấy một chọi mười nhưng lấy một chọi năm thì vẫn được, Nam Bá Thiên vị võ thuật sư phụ này xem như rất tận tâm tận trách rồi.

Đương nhiên nàng cũng sẽ không bạc đãi ông ấy.

Lý do nhắc tới Nam Bá Thiên chẳng qua là muốn nâng cao giá trị của Ngôn Triệt, Hàn lão tướng quân đối xử với Hàn gia tỷ tỷ như trân như bảo, lão sẽ không dễ dàng để gã đàn ông nào dắt con gái nhà mình đi đâu.

Nhưng võ tướng mà, hầu hết đều là người hâm mộ kẻ mạnh.

“Cái gì?

Gã đàn...

ông này là con trai của đệ nhất cao thủ giang hồ Nam Bá Thiên sao?"

Hàn lão tướng quân sắc mặt vừa kinh vừa mừng lại vừa khó tin, thôi được rồi, lão lúc này trong lòng ngũ vị tạp trần, không biết là vui hay buồn nữa?

Nam Bá Thiên!

Lão từ lâu đã muốn gặp ông ấy rồi.

Lão muốn đích thân kiểm chứng xem võ công của ông ấy liệu có xứng với danh hiệu đệ nhất cao thủ giang hồ hay không.

Nhưng vạn vạn không ngờ tới, bản thân ông ấy còn chưa gặp được đã đem con trai ông ấy đ-ánh cho một trận, ừm...

đ-ánh cũng khá t.h.ả.m nữa.

Hàn Hạo Tư hướng Lạc Nhiễm Nhiễm hành lễ, vội vã đỡ Ngôn Triệt dậy, vẻ mặt xót xa nhìn anh ta:

“Ngôn đại ca, anh không sao chứ!"

Chương 443 Ngôn Triệt Hàn Hạo Tư thành hôn

“Hàn cô nương, anh không sao."

Ngôn Triệt trưng cái mặt đầu heo ra, nhe răng cười với Hàn Hạo Tư, cái nụ cười đáng sợ đó thực sự là trông chẳng đẹp đẽ gì cho cam.

Có lẽ là trong mắt người tình hóa Tây Thi chăng.

Hàn Hạo Tư không hề thấy xấu xí, ngược lại thấy Ngôn Triệt cực kỳ có khí phái nam nhi, chỉ là nhìn những vết thương xanh tím đỏ hỏn trên mặt anh ta mà xót xa tới mức rơi nước mắt.

“Cha, Ngôn đại ca anh ấy là ân nhân cứu mạng của con đó, cha đ-ánh anh ấy thì thôi đi sao lại ra tay nặng như vậy chứ?"

Hàn lão tướng quân vừa giận vừa kinh hãi.

“Ân nhân cứu mạng?"

Lão trố mắt nhìn Ngôn Triệt, ngữ khí tràn đầy vẻ khó tin:

“Tư Tư, chẳng lẽ gã đàn...

ông này chính là người đã cứu con ở trang viên nhà mình một năm trước sao?"

“Vâng, chính là anh ấy."

Hàn Hạo Tư trịnh trọng gật đầu.

Lúc trước Ngôn Triệt đưa cô về tới cổng phủ Hàn tướng quân liền rời đi, vì thế cha mẹ cùng đại ca chị dâu nhà mình không biết chính anh ta là người đã cứu cô.

Mắt Ngôn Triệt lóe lên, hướng Hàn lão tướng quân chắp tay hành lễ:

“Ngôn Triệt bái kiến Hàn lão tướng quân, lúc trước cứu Hàn cô nương chẳng qua chỉ là giữa đường thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ thôi ạ, mọi người không cần để tâm đâu."

Anh ta làm việc xưa nay luôn tùy tâm.

Ngoài yêu tiền keo kiệt ra, công danh lợi lộc xưa nay anh ta không màng tới, mới không thèm bấu víu vào cái ơn cứu mạng này để bắt người ta phải báo ơn.

Nói thật lòng thì đời này anh ta đã cứu không ít người rồi.

Lời này của Ngôn Triệt ngược lại khiến Hàn lão tướng quân phải nhìn anh ta bằng con mắt khác, nhìn nhìn Lạc Nhiễm Nhiễm lại nhìn nhìn con gái nhà mình, suy nghĩ hồi lâu lão thở dài một tiếng đầy bất lực.

Thôi xong, người đàn ông này trước có ơn cứu mạng sau có quận chúa bảo vệ, lại thêm một người cha là đệ nhất cao thủ giang hồ, lão cho dù có giận anh ta khinh nhờn Tư Tư thì lúc nãy cũng đã tẩn cho anh ta một trận rồi, giờ cũng không thể làm gì anh ta được nữa.

Cái này...

Hàn lão tướng quân trong thời gian ngắn ngủi tâm tư phức tạp cực kỳ.

Đặc biệt là nhìn con gái nhà mình đối với Ngôn Triệt quan tâm như vậy, lão thực sự là một hơi nghẹn ở cổ họng không lên không xuống được.

Cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.

Hầy, con gái lớn không giữ được mà!

Hàn lão tướng quân hướng Lạc Nhiễm Nhiễm cười bất lực:

“Quận chúa, hai người trẻ tuổi ôm ôm ấp ấp vào nhau chắc hẳn ngài cũng thấy rồi, may mà không có người ngoài nhìn thấy nếu không thì không biết sẽ đồn thổi thế nào nữa."

Thực ra lão còn muốn nói:

“ôm ôm ấp ấp còn ra thể thống gì nữa?”

Hàn lão tướng quân thở dài lần nữa:

“Quận chúa, chuyện đã tới nước này rồi chúng ta hãy nói thẳng ra đi, tiếp theo đây ngài cùng lão phu thương lượng một chút về hôn sự của hai đứa nó nhé?"

Người của quận chúa lão vẫn là tin tưởng được.

Nếu mà đổi lại là người đàn ông khác lão sẽ không dễ dàng gả Tư Tư cho đâu.

Lạc Nhiễm Nhiễm gật đầu:

“Ừm, đúng là lý đó, Hàn lão tướng quân, ông có yêu cầu gì cứ việc đề đạt ra, bản quận chúa hễ làm được sẽ cố gắng thực hiện."

“Tốt!"

Hàn lão tướng quân cười sảng khoái, lão chính là thích nói chuyện với tiểu quận chúa, không có vòng vo tam quốc gì cả, thẳng thắn dứt khoát:

“Quận chúa, đây không phải nơi đàm thoại, mời ngài vào phủ ngồi chơi."

“Ừm, đi thôi~" Lạc Nhiễm Nhiễm gật đầu, bảo Ảnh Nhất dẫn Nam Bá Thiên tới, hai nhà bàn hôn sự thì người làm cha như ông ấy không thể vắng mặt được.

Tiện đường để Nam Bá Thiên cùng Hàn lão tướng quân so tài võ công một phen để bồi dưỡng tình cảm cho nhau.

Hàn Hạo Tư và Ngôn Triệt nghe vậy vừa thẹn thùng vừa vui mừng, cái gì cũng không dám nói nhiều, ngoan ngoãn đi sau lưng hai người lớn và một đứa nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hóng Biến Nhờ Đọc Tâm: Dàn Pháo Hôi Làm Phản Cả Rồi! - Chương 330: Chương 330 | MonkeyD