
Hồng Trang Vượt Ngàn Dặm
Đoàn đưa dâu của Lý gia men theo đường xa suốt đủ một tháng, dãi nắng dầm sương, vượt qua không biết bao nhiêu phen gian nan, cuối cùng mới đưa ta bình an đến trước cửa phu gia.
Nào ngờ vừa bước qua ngưỡng cửa nhà họ Đỗ, ta đã hiểu vị mẹ chồng tương lai của mình vốn chẳng phải người dễ chung sống, tính tình vừa cay nghiệt lại vừa ngang ngược.
Người thiếp được Đỗ Dục sủng ái trong phủ từ lâu đã nghiễm nhiên mang dáng vẻ của nửa vị chủ mẫu.
Nàng ta còn sinh cho hắn hai nam hai nữ.
Bốn đứa trẻ, vừa khéo đủ người ngồi thành một bàn mạt chược.
Đêm tân hôn, Đỗ Dục đứng trước mặt ta với vẻ cao ngạo lạnh lùng, vừa mở miệng đã buông lời răn đe: “Nàng đừng tưởng mình là quý nữ của thế gia Lũng Tây thì có thể ở đây tùy ý sai khiến người khác, muốn làm gì thì làm.”
“Từ nay đã làm dâu nhà họ Đỗ, nàng phải kính trọng cha mẹ chồng, tận tâm hầu hạ phu quân, rộng lòng với thiếp thất cùng con cái thứ xuất, như vậy mới không trái luân thường đạo lý.”
“Một khi đã bước qua cửa nhà ta, khi sống nàng là người của ta, đến lúc chết cũng phải làm quỷ nhà họ Đỗ.”
“Dẫu nàng có muốn quay về nhà mẹ đẻ kể lể, bây giờ cũng đã chẳng còn kịp nữa.”












