[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 259: Tôi Không Biết (1)
Cập nhật lúc: 17/11/2025 17:31
“1 2 3...”
“Gibson... Gibson...”
Tròng mắt bị ánh đèn chói sáng rất khó chịu, người đối diện cầm đèn pin cứ quơ qua quơ lại trước con ngươi.
“Gibson tỉnh, tỉnh dậy...”
Những giây tác dụng cuối cùng của t.h.u.ố.c gây mê kéo theo cơn đau đầu chóng mặt, ý thức chưa về làm cô gái không thể nào định hình chuyện gì đang xảy ra.
“Đừng rọi nữa, tôi tỉnh rồi.” Cái đèn pin thật làm người ta bực bội.
“Tốt rồi, bắt đầu thôi.” Người đàn ông ngồi xuống đối diện, cầm bút và tệp tài liệu, bắt đầu hỏi. “Họ tên?”
“Giselle Gibson.”
“Tuổi?”
“Tùy thuộc vào bây giờ là năm nào.”
Nhưng không cần người đàn ông cho biết, cô cũng có thể biết được ngày tháng từ cái đồng hồ điện t.ử ở trên tủ bàn. Thành thật mà nói, cô không nghĩ lần này tỉnh lại lại ở trong một căn phòng trông giống như phòng ngủ dành cho người-bình-thường thế này.
Một căn phòng quá bình thường so với trường hợp bối cảnh của nhân vật.
Đối diện bắt được ánh mắt cô nhìn cái đồng hồ nhưng vẫn đáp: “Hôm nay là ngày 17.11.2023.”
“Vậy tôi 24 tuổi.”
“Quê quán?”
“Anh Quốc.”
“Trong hồ sơ công dân của Anh không có người nào tên Giselle Gibson như cô cả.”
Có cần mỗi lần đều phải làm thế không, Giselle thở dài. “Tôi là phù thủy, không có danh tính Muggle.”
Và vẫn như mọi lần, người đối diện lại đặt câu hỏi. “Cô lấy gì chứng minh mình là phù thủy?”
“Không thể chứng minh,” cô đảo mắt, dựa vào lưng ghế cho thoải mái hơn, t.h.u.ố.c gây mê vẫn làm uể oải quá.
“Đũa phép của cô đâu rồi Giselle Gibson?”
“Mất rồi.”
“Mất ở đâu?”
“Không rõ.”
“Tại sao mất?”
“Không rõ.”
“Vậy cô nhớ được gì?”
“Đã bị giam trong căn cứ nghiên cứu của các người 5 tháng rồi.”
“Trước đó, tôi hỏi là trước đó.”
“Tôi đang đi du lịch ở New Zealand, tìm chim Toutou. Rồi mọi thứ tối đen. Rồi khi tôi tỉnh lại đã thấy mình bị đặt vào một cái hộp thí nghiệm phi nhân tính.”
Giselle không nhớ mình đã trả lời thế này đến lần thứ mấy rồi, thực tế cô cũng không nhớ việc hỏi cung như thế này đã diễn ra bao nhiêu lần. Nhưng có một điều chắc chắn là đây là lần đầu cuộc hỏi cung diễn ra ở một phòng ngủ bình thường thế này, với một Giselle Gibson được ngồi thoải mái trên ghế mà tay chân không bị trói và người đối diện mặc quần áo bình thường chứ không phải đồng phục quân đội.
“Và cô nghĩ chúng tôi tin những lời khai này của cô sao?” Câu hỏi này cũng đặt ra bao nhiêu lần rồi.
“Các vị đã xác minh bằng tra tấn, đ.á.n.h đập, chích điện, sốc điện và máy phát hiện nói dối rồi đấy thôi.”
Giselle nhìn quanh, không thấy có gì khác thường trong căn phòng này, nhưng cô cũng không được lơ là, có lẽ khắp nơi đều có camera giấu kín theo dõi mọi hành động của mình.
Người đàn ông thả cây bút và tệp hồ sơ lên bàn, lại nhìn cô nghiêm túc. Cô gái cũng thờ ơ nhìn lại. Một gương mặt quân nhân lạnh tanh, từ đuôi mắt dáng mày hay khóe môi mỏng cùng mái tóc cắt gọt đến không thể ngắn hơn. Đã quá quen nhìn anh ta trong bộ đồ quân đội rằn ri cùng dáng đứng chuẩn quân nhân, Giselle không thể liên hệ hình ảnh đó với người mặc quần jeans thoải mái và áo len cashmere đang ngồi đối diện.
“Vậy cô có thể giải thích cho tôi về hình xăm trên tay và lưng cô không? Kể cả màu mắt hai màu của cô?”
“Tôi không nhớ. Không phải do các người làm sao? Tôi đang đi du lịch ở New Zealand, tìm chim Toutou. Rồi mọi thứ tối đen...”
Cái đồng hồ điện t.ử bỗng tick tick kêu 3 tiếng khi con số chuyển sang 15:00. Âm thanh lạ đột ngột cắt ngang cuộc tra hỏi không bao giờ có kết quả. Người đàn ông rốt cuộc từ bỏ.
“Thôi được rồi, hôm nay đến đây thôi.” Anh ta đứng dậy, từ chiều cao 1m9 lực lưỡng của mình nhìn xuống cô gái. “Cô được quyền tự do hoạt động trong phạm vi căn phòng này, cùng phòng vệ sinh ở đối diện. Và tốt nhất là đừng nên tìm cách bỏ trốn.” Rồi xoay lưng mở cửa phòng, khi chuẩn bị bước ra tiếng cô gái mới chậm rãi vang đến:
“Tôi chưa bao giờ bỏ trốn, các vị biết mà.”
Cạch một tiếng đóng cửa.
Căn phòng không có cửa sổ, không ống thông khí, Giselle không biết làm cách nào mà căn phòng có thể duy trì nhiệt độ vừa vặn với thân nhiệt cô như thế này. Có lẽ là nhờ vào hệ thống điều khiển nhà thông minh smarthome gì đó của Muggle.
Chỉ có một cái bàn và hai cái ghế là nơi vừa diễn ra cuộc tra hỏi, cái giường một người, một gối một chăn. Đồng hồ điện t.ử trên tủ đầu bàn hiển thị 15:06, một bóng đèn led nhỏ chiếu sáng và thế thôi. Mọi thứ trống trơn, đơn độc, lạnh lẽo. Nói là căn phòng dành cho người bình thường ở nhưng ai bình thường mà chịu ở đây mới lạ.
Dẫu vậy Giselle vẫn thấy đây là một sự nâng cấp đáng ngạc nhiên từ cái hộp kính mà cô bị đặt vào như thú vật để những người khác đứng ngoài quan sát 24/7 kể cả lúc đi vệ sinh. Ít nhất ở nơi này còn có cái gọi là không gian riêng tư, dù cô biết có lẽ người vừa mới rời khỏi căn phòng đang ngồi ở một phòng khác quan sát cô 360 độ toàn cảnh, full góc quay không góc c.h.ế.t từ hệ thống camera giấu kín đâu đó.
Cô gái nhấc người khỏi ghế, bắt đầu đi bộ ngang phòng. Đây là thói quen hình thành từ những ngày cô bị giam cầm ở những cái hộp cá mòi thế này, không có việc gì làm ngoài suy nghĩ vẩn vơ. Nhưng suy nghĩ miên man không tốt cho não bộ và tâm trạng, nó chỉ làm con người ta càng thêm hoang mang lo sợ vào những điều không biết mà thôi. Thế là cô gái quyết định phải tìm gì đó để giúp não tập trung.
Đếm số Pi hoặc tính dãy Fibonacci. Lần trước cô đã tính đến Fibonacci thứ 89 rồi, lần này đếm số Pi tiếp vậy.
“3,1415926535-”
“897932384-”
“6264338327-”
Không biết đến khi nào cô gái đã nằm lên giường, mảnh chăn mỏng đắp hờ trên người và chìm dần vào giấc ngủ. Cái tiếng tick tick của đồng hồ cũng trở nên quen thuộc, ánh sáng đèn led tự động dịu xuống khi xác nhận con người ngủ say.
Đúng như cô phù thủy dự đoán, căn phòng trông đơn giản này kết nối với hệ thống smarthome đời mới nhất hiện nay, có khả năng tự động quét thân nhiệt của người và môi trường để điều chỉnh nhiệt độ ánh sáng trong phòng.
Chẳng biết qua bao lâu... cửa phòng bật tung...
Giselle bị túm tóc lôi xềnh xệch dậy, cô chưa kịp nhìn rõ thì đã bị một thiết bị điện dúi vào hông trái... Cả người giật điện đau đến kinh hoàng...
“AHHHHH!”
Cô gái nhắm mắt cong gập người vì đau, không còn biết đây là đâu và cô là ai nữa.
“Đũa phép của cô đâu rồi Giselle Gibson?”
“Mất rồi...” Lại bị dúi vào hông, sét đ.á.n.h lan khắp toàn thân, cô choáng váng quay mòng mòng. “AHHHHH!”
“Tại sao cô bị quăng xuống biển?”
“...Tôi không biết.” Từng bó cơ tê giật, co giật không tự chủ, cô gái bắt đầu khóc thút thít. Tóc vẫn bị nắm chặt, sau đó cô cảm giác như đầu mình bị dúi xuống cái gì đó hay thứ gì đó
Ùm... là dúi đầu cô vào một thau nước.
Nước tràn vào mắt mũi miệng, chiếm lấy hơi thở ít ỏi của cô gái, mọi thứ mơ màng giữa không gian xám ngoắt. Cô lại ở bên bờ vực sinh t.ử một lần nữa.
“Hình xăm trên tay và lưng cô có nghĩa là gì?”
Cô hớp lấy hớp để không khí vừa được ban phát. “Tôi-tôi không biết... Tôi cũng không biết gì hơn các vị đâu...”
“Hogwarts ở đâu?”
“Tôi không... biết, tôi đến trường bằng xe lửa...”
“AHHHH!” Lại thứ gì đó chích điện vào hông, mọi thứ xám trắng và cơ thể cô gái không thể phản ứng lại nữa. Suy nghĩ tan rã, chỉ còn bản năng cong người lại vì đau thấu trời xanh.
“Tại sao cô không thể làm phép không đũa phép?”
“Tôi-tôi không thể... Phép thuật không đũa là kỹ năng cấp cao, tôi... không thể...”
“AHHHH!”
“Làm ơn... làm ơn...”
Tiếng van lơn yếu ớt của thân thể nhỏ bé không gợi được chút lòng thương xót nào của hai người mặc quân phục, nhưng biết không thể tra hỏi được gì nữa cuối cùng họ cũng buông cô gái ra, để mặc cô thút thít dưới sàn nhà ướt đẫm, lùi ra khỏi cửa và biến mất.
“Tôi không biết gì hết... Làm ơn... Không biết...”
Con thú nhỏ bị thương rên rỉ, lời sám hối trước khi c.h.ế.t hay cầu khẩn lòng thương hại của đồng loại. Có thật chúng là đồng loại không, sao nỡ nhẫn tâm hành hạ lẫn nhau thế này? Cùng là nhân loại hai tay hai chân, nói chung một ngôn ngữ nhưng sao một người lại bị cầm tù bởi những người có vũ trang?
Chẳng biết qua bao lâu, cửa phòng lại bật mở, người đàn ông cao 1m9 bước vào, quẳng xuống bên cạnh cô gái đang cuộn tròn tư thế em bé một đống quần áo và ra lệnh: “Thay quần áo. 7 giờ ăn tối.”
Lần này cửa vẫn để mở, phải 5 phút sau cô gái mới từ từ quỳ dậy, dùng hai đầu gối đỡ tựa thân người, vừa run rẩy vừa cầm lấy mấy thứ được quăng cho. Mắt vẫn trắng xám, cô chỉ có thể cảm nhận bằng xúc giác từng thớ vải cọ xát vào lòng bàn tay.
Sau đó Giselle đứng dậy lê thân xác vào nhà vệ sinh đối diện cửa phòng.
Nhà vệ sinh vô cùng bình thường, có hệ thống khóa thường thấy, cô khóa trái cửa dù biết làm vậy cũng vô ích thôi. Nhưng điều đó tạo thêm chút cảm giác an toàn hư ảo, như khi cô bắt đầu cởi quần áo thay đồ, ít ra vẫn có một chút cảm giác riêng tư dù cô biết rõ chắc chắn cả thân người trần truồng của mình đang được quay hình full hd không che.
Vậy là tốt hơn rất nhiều rồi. Chứ thuở còn ở căn cứ thí nghiệm, cô phải sống ăn uống vệ sinh tất tần tật trong một cái lồng kính để những người khác quan sát không sót một giây nào. Cũng là một thân thể người chứ có phải ba đầu sáu tay gì đâu nhưng lại bị xem như thú vật trong thảo cầm viên để mặc cho người đời dòm ngó chỉ trỏ.
Giselle xả nước, nhìn mình trong gương, mái tóc dài tới eo rối tung xơ xác, cô không nhớ kể từ khi rời Hogwarts mình đã cắt tóc bao giờ chưa. Những ngón tay thon dài luồn vào tóc là vuốt ra được một mớ tóc rụng, cô nhìn những sợi tóc nâu khô gãy trên lòng bàn tay mà xót xa. Giờ còn ai sẽ xót xa cho chúng ngoài chính cô cơ chứ.
Trong gương là gương mặt cô gái trẻ độ ngoài 20, nét đẹp mỹ miều đã bị sụt giảm đi nhiều vì làn da trắng bệch yếu ớt, đôi môi nhợt nhạt như người bệnh lâu ngày và quầng thâm mắt lộ rõ.
Giselle không soi gương lâu, cô không thích trông như con dở người trước camera ẩn sau tấm kính dù thực tế cô đã hệt như một con dở người rồi. Mở vòi sen nước ấm, cô thô bạo xối qua toàn thân. Đau đến rã rời, cơ căng cứng, những vết bầm tím xanh phủ đầy cơ thể là minh chứng cho sự hành hạ tàn bạo phi nhân tính mà cô đã phải chịu đựng. Vết dùi cui điện dúi vào hông hằn đỏ rõ rệt, thậm chí là da thịt xung quanh eo hông không chỗ nào không có vết tích thương tổn.
Nước ấm xối rát qua những vết xước, nhiệt độ ấm áo kéo lại thân nhiệt, hơi ấm bốc lên làm cô nhận rõ mình còn tồn tại trên đời.
Khăn bông trắng tinh như mới, lại chà xát từng vết thương, sau đó là quần áo lót màu đen cơ bản, cô gái đã chán ói với màu đen rồi nhưng thân phận tù nhân của mình thì đòi hỏi gì được cơ chứ. Quần jeans tag lưng Levi’s, áo thun len màu xanh lam trơn size XX không biết của hãng nào. Lại nghĩ người nhân viên phụ trách mua quần áo có lẽ là phụ nữ, đàn ông chắc hẳn không thể suy nghĩ chu đáo thế này.
Gấp lại quần áo dơ, Giselle mở cửa nhà vệ sinh sau 10 phút, chuẩn bị bước sang phòng ngủ bên kia thì thấy trước cửa đã đặt sẵn một cái sọt gỗ, suy nghĩ đúng 3 giây rồi đặt quần áo đã thay ra vào sọt.
Nếu là cô của kiếp trước sẽ đề nghị tự giặt quần áo của chính mình, nhưng kiếp này dĩ nhiên là không.
À đâu kiếp trước sẽ chẳng bao giờ cô rơi vào tình cảnh này ấy chứ.
“Cô Gibson, đến đây.”
Tiếng người đàn ông vang lên từ phòng khách hủy bỏ đi dự định trở về phòng ngủ của cô gái. Giselle lẳng lặng xoay người bước tới phòng khách nơi vốn không cho phép cô đặt chân tới.
Phong cách bày trí cho thấy đây là một căn dân cư đơn điệu. Đồ nội thất hơi hiện đại hơn nhà Gibson đôi chút nhưng cũng không phải quá hợp thời với xu thế công nghệ đã phát triển tới mức độ thực tế ảo như hiện giờ của Muggle.
Người đàn ông ngồi trên chiếc sofa màu nâu đơn giản, đối diện là một chiếc tivi màn hình phẳng, xa hơn là phòng bếp thông phòng khách, xa hơn nữa có lẽ là phòng ngủ chính.
Chủ nhà thản nhiên cho phép Giselle quan sát một vòng căn nhà của mình, thầm đ.á.n.h giá biểu tình của cô. Nhưng cô gái tỏ vẻ không mấy hứng thú, nhanh chân ngồi xuống đối diện.
“Cô không có gì muốn hỏi sao?” Người đàn ông rốt cuộc lên tiếng, giọng lành lạnh đều đều không nghe ra hỉ nộ ái ố.
“Tôi được phép đặt câu hỏi sao?”
Giselle nhìn người đối diện, chỉ biết người ở căn cứ nghiên cứu gọi anh ta là Thiếu tá Williams. Anh ta có vẻ như là người phụ trách chính ở nơi đó.
“Cô có thể thử hỏi.”
“Anh sẽ trả lời thật chứ?”
“Tôi sẽ cố gắng.”
“Đây là đâu?”
“Nhà tôi,” thiếu tá đáp. “Mỹ.”
