[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 265: Vẫn Là Giáng Sinh Năm Đó (2)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:26

Tâm trạng của Giselle cải thiện hơn vào buổi tối, đủ sức cãi với thiếu tá một hồi lâu về chủ nghĩa tiêu dùng. Trái ngược với biểu hiện không thoải mái ở Costco, cô gái hiểu rằng mua sắm là một liệu pháp therapy đối với nhiều con người hiện đại, từ ngoại tuyến đến online, người ta còng lưng đi làm để kiếm tiền và rồi tiêu pha hết vào những thứ có khi chẳng bao giờ dùng đến. Nhưng shopping mang đến cảm giác hạnh phúc dù là nhất thời nhưng cũng đủ gây nghiện, không thể nào dứt ra được.

Và cô cũng rất rõ ràng rằng rất nhiều doanh nghiệp và người lao động sống dựa vào cơn cuồng mua sắm của người tiêu dùng, nếu xã hội không mua sắm, không sản xuất thì kinh tế chỉ bước vào thời kỳ suy thoái. Hơn hết, một số ngành nghề vẫn còn làm ăn được trong thời kỳ lockdown cũng nhờ người dân ngồi nhà mua sắm online, tiêu dùng tiêu tiền, chứ nếu không mọi chuyện còn bi đát hơn nữa.

Thiếu tá cãi không lại, trực tiếp knock-out.

Mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng khi cô phù thủy say ngủ, khi các máy camera vẫn hoạt động quét mọi thứ trong căn nhà nhưng vẫn như cũ không phát hiện ra điều gì bất thường. Nhưng cái đồng hồ điện t.ử 02:00 không kêu tick tick lên nữa, giữa màn đêm thăm thẳm, trong phòng chỉ còn cái giường đơn và cô gái đang nằm trên đó đắp chiếc chăn dày màu cánh gián...

Rồi cô bỗng nhiên mở mắt, nhìn thấy ngay cửa phòng mình có một người đàn ông đang đứng. Gã ta diện nguyên cây đen từ quần âu, áo sơ mi đến áo khoác dài bên ngoài. Mái tóc người này cũng đen nốt, nhưng bên dưới là một khuôn mặt trắng bệch thiếu máu, trắng hơn cả Giselle khi trước cùng một đôi mắt đỏ máu.

Thấy cô nhìn lại mình, gã làm động tác cúi người. “Cassian thay mặt chủ nhân gửi lời chào đến cô, thưa Cô.”

“Đứng lên đi.”

Khi Cassian đứng thẳng dậy đã thấy chiếc giường đơn biến thành một chiếc ghế vua đen tuyền, lưng tựa cao và cô phù thủy thì uy nghiêm ngự trên ngai.

Cassian không dám nhìn thẳng vào cô gái, lễ nghi phải giữ đúng mực. “Chủ nhân có lời nhắn đến cô: 

Chuyện năm xưa vẫn nhớ, 

nay gửi quà đáp lễ, 

chúc nhiệm vụ thành công.”

“Gửi lời cảm ơn đến chủ của anh!” Giselle rít lên, con rắn Veles màu trắng bạc lóng lánh từ hư không hiện ra phóng đến Cassian nhưng không kịp, gã ma cà rồng biến mất qua làn khói.

Ảo ảnh ác mộng cũng tan mất...

Tick tick, đồng hồ điện t.ử hiện 02:00 kêu lên giữa đêm khuya thanh vắng. Nơi chiếc giường đơn cô gái mở mắt ra, nhìn trần phòng quen thuộc, cảm nhận chiếc chăn ấm trên người nhưng trong lòng thì bực bội cáu bẳn.

Chỉ vì nóng vội thả Runes ra hơi nhiều làm ma cà rồng đ.á.n.h hơi tới, Lucien Rosenvolt dĩ nhiên biết cô đang làm gì và hắn ta rất vui vẻ đạp phá một cước. 

Dù gì thì lúc hắn làm nhiệm vụ cũng là cô phá đám.

Giờ cô lại không có đũa phép ở đây, làm gì cũng không tiện, không biết Lucien Rosenvolt sẽ phá bĩnh thế nào mà đề phòng.

Lại nghĩ, ma cà rồng cũng quá nhiều đi, ở nơi gần khu quân sự lớn của chính phủ Muggle mà bọn chúng cũng dám bén mảng tới. Hoặc chăng chúng cũng đang định làm gì đó ở đây...

----

Ngôi nhà của đại tá Miller cách nhà Williams 45 phút lái xe, thuộc một khu dân cư thượng lưu yên tĩnh. À đâu, phải gọi là biệt thự mới đúng.

Nhìn từ bên ngoài đã thấy rộng rãi xa hoa, Giselle phải kiềm chế lắm mới không mở miệng chế nhạo quân đội Mỹ có đãi ngộ tốt đến vậy sao. Nhưng xét thấy kế hoạch nghiên cứu phù thủy là một dự án đặc biệt, có lẽ những quân nhân được chọn ra cũng phải có đãi ngộ tương xứng.

Khi chiếc Jeep Wrangler của Williams được lái vào garage, trong đó đã đậu hai chiếc xe đen nhám giống hệt nhau, dẫu Giselle không biết của hãng nào nhưng chúng trông rất ngầu làm cô cứ nhìn mãi.

“Đó là Cadillac Escalade, đại tá và thiếu tướng đều đi cùng một loại.”

Với người mù tịt về xe cộ thì tên các hãng xe chỉ làm đau đầu thêm thôi. Giselle cười lắc đầu, “Tôi chỉ thấy bề ngoài nhìn rất ngầu thôi,” rồi theo thiếu tá bước vào trong nhà.

Jerry Hanna đứng ngay cửa đón khách, mỉm cười rất tươi. “Chào thiếu tá Williams, chào em Giselle Gibson.”

“Chào chị Hanna.”

Chị ta tối nay mặc một chiếc đầm đen sang trọng tuy không cầu kỳ nhưng đủ làm nổi bật đôi bông tai và sợi dây chuyền ngọc trai trắng. Tóc chải chuốt, trang điểm phù hợp làm cả người toát ra phong thái lịch thiệp phú quý. Cùng tiếng nhạc Giáng Sinh và cây thông noel lấp lánh cao gần 2m giữa căn phòng khách sang trọng, Jerry Hanna đúng là có cuộc sống rất tốt.

Chỉ bằng cách này thôi tổ chức của Williams đã cho thấy ấn tượng rất tốt.

Đó là với phù thủy nào khác thôi.

Giselle trong lòng lạnh nhạt như ngoài mặt thì mỉm cười nhẹ, để yên cho Jerry Hanna ôm hờ lấy mình, rồi dẫn họ vào trong nhà. Bên trong đã có ba người, hai người đàn ông lớn hơn Williams có vẻ ngoài 40 nhưng vô cùng săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo thường phục. Còn lại là một phụ nữ ngoài 30, trẻ trung xinh đẹp, không mặc đầm tiệc như Jerry Hanna mà chọn một chiếc đầm thoải mái hơn vì bụng bầu lộ rõ. Và người phụ nữ hiển nhiên là phù thủy. 

Hai quân nhân dĩ nhiên nhận biết Giselle, họ bắt tay chào lịch thiệp, giới thiệu cô với người vợ Sarah Gonzalez đang m.a.n.g t.h.a.i 5 tháng của thiếu tướng Hernandez. Sau đó đám quân nhân kéo nhau vào phòng làm việc để lại không gian sảnh bếp cho đám phù thủy.

Mang tiếng là phù thủy nhưng Giselle thì không có đũa phép, còn hai người kia thì chẳng cần dùng bùa phép gì chi cho mệt, vì thức ăn đã được giúp việc nhà đại tá chuẩn bị sẵn, Jerry Hanna chỉ bày biện ra dĩa thôi.

Sarah Gonzalez là phù thủy gốc Muggle, thuộc nhà Pukwudgie khi còn học ở Ilvermorny. Còn tại sao hợp tác với tổ chức quân đội này, thì cô ta ban đầu giấu giếm thân phận phù thủy mà yêu đương với thiếu tướng khi họ gặp nhau trong một quán bar, Hernandez giúp Gonzalez thoát khỏi một đám côn đồ say xỉn.

Đến khi tính đến chuyện lâu dài, Sarah Gonzalez thừa nhận mình là phù thủy và bất ngờ là Hernandez chẳng bất ngờ gì. Anh ta vốn biết có phù thủy tồn tại và biết cô là ai ngay khi thấy cây đũa phép.

Thế Sarah Gonzalez có bao giờ tự hỏi Hernandez vì biết cô là phù thủy mới tiếp cận hay không thì chắc chỉ có hai người họ và Merlin mới biết câu trả lời mà thôi. Giselle không việc gì phải can dự vào đời sống hôn nhân của người khác, mà lại là người đang m.a.n.g t.h.a.i nữa.

Nhưng có những điều thắc mắc không thể giữ trong lòng.

“Theo em được biết MACUSA rất gắt gao trong việc kết hôn giữa phù thủy và Muggle mà?”

Thật ra thế kỷ trước khi đạo luật Rappaport còn hiệu lực thôi, đến thời hiện đại thì việc ngăn cản hôn nhân ở một nước Mỹ tự do dân chủ là chẳng thể nào rồi. Dẫu vậy luật đã hủy bỏ nhưng tư tưởng vẫn còn đó.

Quả đúng vậy, Sarah Gonzalez thản nhiên đáp: “Luật Rappaport thì hết rồi nhưng tư tưởng thấm sâu vào m.á.u cũng như tư tưởng thuần huyết cực đoan ở châu Âu vậy. Nên khi kết hôn với Hernandez chị đã không còn được phép làm việc trong thế giới phù thủy nữa.”

Giselle giật mình: “Đến vậy cơ á?”

“Yeah, cho nên chị chẳng có tình cảm gì nhiều với thế giới phù thủy cả. Chị nên giúp chồng mình thăng tiến trong sự nghiệp mới đúng, phải không?”

“Nhưng nếu bị MACUSA phát hiện ra chị vi phạm Quy chế Bí mật...”

“Làm sao họ phát hiện được! Lúc chị kết hôn đến cả lý lịch Hernandez họ cũng chẳng thèm điều tra, chỉ biết anh ấy làm trong quân đội rồi thôi, đám phù thủy đó cho rằng chị sẽ vì sợ hãi Quy chế Bí mật mà im miệng lẳng lặng trong cả cuộc đời. Còn bây giờ á, đến khi MACUSA phát hiện ra thì họ sẽ biết người Muggle có thể đối kháng phép thuật rồi.”

Đến giờ Jerry Hanna mới lên tiếng. “Tổ chức sẽ không để các phù thủy hợp tác với mình bị nguy hiểm đâu em Gibson. Và chúng ta cũng không cần bùa phép phù thủy mới sống được, chúng ta hoàn toàn có thể sống trong xã hội Muggle đầy đủ tiện nghi kia mà. Như em đang thấy đây, bọn chị sống rất tốt không phải sao.”

Điểm này thì Giselle đồng ý. Đúng là cuộc sống của họ tiện nghi đầy đủ, không cần vẫy đũa rửa chén thì cũng có máy rửa bát, không cần dùng bùa dọn dẹp Scourgify thì cũng có robot hút bụi thông minh hoặc dư giả hơn thì thuê giúp việc. Phù thủy có phép thuật thì Muggle cũng có công nghệ, và thứ công nghệ này không cần phải được nguyên tố pháp thuật chấp nhận cũng có thể sử dụng.

“Em không có vấn đề gì với lựa chọn cuộc sống Muggle của hai người cả. Cái em quan tâm là có rất nhiều phù thủy khác đã bị tổ chức quân đội này giam giữ tra tấn trái phép, và họ thực hiện thí nghiệm mà không được những người có thẩm quyền phía phù thủy hay biết...”

Jerry Hanna lạnh nhạt ngắt lời. “Em nói như thể mình quan tâm đến quyền lợi của giống loài lắm vậy. Hồi chị còn ở Hogwarts em cũng đâu để tâm đến các hoạt động của Ban liên lạc học sinh gốc Muggle mà chỉ đeo bám với mấy đứa bạn trai thuần chủng kia mà.” 

Khác với lần trước trong phòng thẩm vấn phải thất bại ra về, Jerry Hanna lần này đã chuẩn bị kỹ lưỡng, miệng lưỡi sắc bén. 

“Đến giờ khi thấy không thể đú đởn với đám thuần huyết cực đoan đang lên ở châu Âu nữa thì em lại chuyển sang bảo vệ quyền lợi cho phù thủy gốc Muggle sao? Em đâu có cao thượng đến vậy?”

Thấy Giselle căng mặt chuẩn bị đáp trả, Sarah Gonzalez vội giảng hòa. “Nào, thôi nào, hôm nay là đêm Giáng Sinh mà. Đừng tranh cãi mấy chuyện đau đầu làm gì.”

Nếu đối thoại hòa bình có thể giải quyết vấn đề thì chiến tranh đã chẳng bao giờ xảy ra. Giselle ích kỷ, tư lợi, vị kỷ, nhưng cô đã trải qua đủ nhiều để nhận ra mình cần bảo vệ điều gì. Đó cũng là lý do cô chấp nhận đón Giáng Sinh lần thứ 24 của kiếp này với 5 con người xa lạ, ở một căn biệt thự đầy đủ tiện nghi Muggle nhưng gần như không có tý nguyên tố pháp thuật nào đây.

Cô đã từng nhiều lần tự hứa với bản thân phải sống thật với cảm xúc của mình, không dấu diếm không ẩn nấp nữa nhưng chưa bao giờ thực sự làm được. Như lúc này đây cô chỉ muốn nguyền rủa những người này, xóa trí nhớ về thế giới pháp thuật của họ đi cho rồi, nhưng bề ngoài lại phải giả vờ vừa đề phòng vừa cân nhắc về lời đề nghị hợp tác.

“Cô Gibson, cô thấy thiếu tá Williams của chúng tôi thế nào?” Đại tá Miller thủ trưởng của Williams đầy hứng thú hỏi cô. 

Chè chén đã quá nửa, các câu chuyện trên bàn ăn trải rộng từ kinh tế tài chính đến công nghệ y sinh, dù tránh nói đến chủ đề nhạy cảm nhưng ba quân nhân Muggle vẫn có cảm giác ưu việt ngầm trước sự lạc hậu của thế giới phù thủy. Về điều này thì Giselle không hề phản bác, nhưng việc cô có thể giao tiếp về đủ mọi chủ đề kiến thức Muggle làm đại tá và thiếu tướng có vẻ rất ấn tượng, liên tục hỏi tại sao cô hiểu biết Muggle vậy.

Miller và Hernandez chênh lệch tuổi tác không nhiều nhưng tính cách khá trái ngược. Hernandez giống Williams hơn, mang vẻ nghiêm túc trầm tĩnh đáng tin cậy của một người quân nhân phụng sự hết mình cho tổ quốc. Trái lại đại tá Miller lại trông giống mấy tay playboy giàu có, thường hay buông lời trêu chọc và thậm chí nói đến cả chủ đề mấy cô người mẫu nổi tiếng trong khi vợ sắp cưới của mình còn ngồi bên cạnh.

Giselle đang phải kìm nén lắm mới không nguyền Miller đây.

“Là một người quân nhân,” cô giả vờ ngây ngô đáp.

Ngây ngô là một từ để hình dung phù thủy trong mắt đám Muggle này. Vũ khí nóng và công nghệ người-dùng-đũa không hiểu, đời sống hiện đại họ cũng không hiểu nốt, dùng bồn cầu sấy tự động hay hẹn giờ robot hút bụi trên ứng dụng điện thoại cũng chẳng rành, dĩ nhiên là ngây ngô rồi. 

Song Miller và Hernandez có phản ứng khác nhau với sự ngây ngô đó từ người phụ nữ của mình. Hernandez kiên nhẫn giải đáp hướng dẫn Sarah Gonzalez, còn Miller dù cũng chỉ cho Jerry Hanna nhưng thường trêu chọc chị ta ngây thơ ngờ nghệch. Vậy mà ả phù thủy cũng không phật ý, vô cùng vui vẻ đón nhận tính từ ngây ngô dành cho mình.

“Tôi muốn hỏi nhận xét của cô về Williams ấy,” Miller cười mỉm, hơi nheo mắt lại nhìn Giselle cho rõ. Cả bữa tiệc này hắn ta đ.á.n.h giá cô đến mấy lần, thực sự rất phiền phức.

“Nghiêm túc, trầm ổn, cứng nhắc,” cô gái đáp làm cả bàn cười lớn. 

Hernandez cũng cười, vỗ vỗ bàn tay to bự lên vai Williams. “Đấy, tôi nói cậu cứng nhắc quá mà.”

Williams hơi mỉm cười, nhìn Giselle với những tầng ý nghĩa mà có lẽ vài năm trước khi còn ngây thơ cô sẽ không hiểu, nhưng đến hiện tại thì khác rồi. “Tôi sẽ cố gắng thay đổi,” anh đáp.

“Cậu ấy chưa có mối tình vắt vai nào cả, từ khi nhập ngũ đến giờ vẫn luôn độc thân.” Hernandez cười ôn hòa giới thiệu. “Trong quân chúng tôi mọi người còn trêu Williams là người đàn ông tốt duy nhất còn độc thân đó cô Gibson.”

Người đàn ông tốt duy nhất còn độc thân...

Ừ vui đó.

Giselle giả vờ ngượng ngùng: “Thiếu tá rất săn sóc tôi.”

Ước gì mình có chiếc đồng hồ cát của giáo sư Magnus ở đây nhỉ, chắc hẳn nó sẽ chạy rất nhanh vì Giselle đang chán muốn c.h.ế.t, cô không muốn tiếp tục màn trò chuyện vô vị tán tỉnh ghép đôi thế này nữa. Mấy cuốn tiểu thuyết hư cấu còn thú vị hơn nhiều việc ngồi cùng bàn với ba tay quân nhân và hai ả phù thủy đã lâu không dùng bùa Flipendo này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.