[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 264: Vẫn Là Giáng Sinh Năm Đó (1)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:26

Cuộc gặp gỡ với Jerry Hanna làm cô phù thủy rất không vui, Williams và Davis có thể thấy rõ điều đó. Phần lớn thời gian trong ngày cô cứ thừ người ngồi trên sofa thả hồn về đâu chứ không còn chăm chú đọc sách nữa, cô cũng chẳng còn đam mê tranh luận với Williams trong các bữa tối mà im lặng hơn hẳn. Món kem tráng miệng Ben & Jerry's cũng không làm tâm trạng cô tốt lên, và khi Davis bắt đầu đem đến một tờ báo USA Today mỗi sáng Giselle cũng không mấy hứng thú như họ vốn cho rằng.

Chẳng hiểu sao Williams xin được chỉ thị cấp phép gì đó, vào một chiều ngày 16/12, cô gái được hai quân nhân dẫn ra ngoài. Ra ngoài theo đúng nghĩa đen, lần đầu tiên trong tình trạng cô còn tỉnh táo chứ không phải bị tiêm t.h.u.ố.c mê, hai mắt cô vẫn nhìn rõ được hoàn cảnh xung quanh mình.

Lúc này cô mới nhận ra nhà Williams nằm trong một khu dân cư Mỹ điển hình, có thể tính là khá giả và những căn xung quanh đã được trang trí Giáng Sinh lung linh từ trong ra ngoài. 

Không ai để ý gì khi hai nam một nữ xuất hiện, ngồi vào chiếc Jeep Wrangler và bắt đầu chạy ra khỏi khu dân cư. Mãi đến tận đây khi ngồi cạnh thiếu tá Williams ở hàng ghế sau, Giselle mới lên tiếng:

“Chúng ta đang đi đâu vậy?”

“Tôi tưởng cô có thể im lặng đến cuối buổi luôn đấy,” trình độ miệng lưỡi của thiếu tá đã được cải thiện đáng kể.

“...”

“Đi siêu thị cô Gibson ạ.”

“Hai quân nhân và một tù binh dắt díu nhau đi siêu thị? Anh không thấy nó rất buồn cười sao?”

“Cô đâu có xem mình là tù nhân,” cơ hàm thiếu tá giật giật, “Tôi thấy cô còn giống chủ nhà hơn tôi đấy chứ.”

Qua gương chiếu hậu Giselle thấy Davis ngồi sau vô lăng đang cố nén cười, có vẻ như vô cùng sùng bái sự tiến bộ vượt bậc trong khả năng giao tiếp của thủ trưởng mình.

“Anh đang cố đổ trách nhiệm cho việc sở hữu một căn nhà thiếu thẩm mỹ và thiếu hơi ấm cuộc sống lên người khác đấy à?”

Lần này thì Davis không nhịn được nữa, tiếng cười bật ra khỏi miệng, còn Williams cũng chuyển động cơ mặt tạo thành một nụ cười cá c.h.ế.t.

“Đến siêu thị cô có thể tùy ý mua gì để cải thiện thẩm mỹ căn nhà của tôi theo ý thích của cô,” anh ta còn nhấn mạnh hai từ sở hữu.

Cảnh quan bên ngoài thoáng đãng, nhà cửa thấp tầng và nhiều cây xanh, khi chiếc Jeep Wrangler chạy băng băng trên đường lớn, không thấy bóng dáng nhà cao tầng đặc trưng của một thành phố hiện đại đâu cả.

“Tôi có được thắc mắc đây là đâu không?”

“Clairemont, San Diego,” thiếu tá thản nhiên đáp, “California.”

Cô nhìn cảnh quan khoáng đạt với các ngọn đồi nhỏ trập trùng, tầm mắt rộng mở đến phía chân trời xa kia, không khỏi cảm thán đã lâu rồi mình chưa được tận hưởng không gian bao la thế này. 

“Tôi chỉ tò mò thôi chứ không hiểu biết gì về địa lý tiểu bang của nước Mỹ cả.”

Thiếu tá quan sát góc nghiêng gương mặt cô gái khi cô háo hức nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Làn da xanh xao vì trường kỳ thiếu vitamin D, gò má cao hóp lại, chiếc cổ nhỏ thanh tú và một bên tai không đeo bất kỳ trang sức nào. Anh ta chợt nhớ ra cô phù thủy chỉ yêu cầu Davis một chiếc lược gỗ và vài ba chun buộc tóc chứ chẳng đòi hỏi gì thêm. Nói cô tự giác có ý thức của tù nhân cũng đúng, nói cô thích nghi nhanh cũng đúng nốt.

“Có vẻ hơi lạ đấy cô Gibson, cô là phù thủy hiểu biết Muggle nhất mà tôi từng gặp, văn hóa K-pop cô cũng hiểu kia mà?”

Giselle vẫn ngó nghiêng hai bên đường giả vờ như không biết Williams đang quan sát mình nãy giờ. “Chịu thôi, ban đầu tôi không có ý định sống ở Mỹ nên chỉ tìm hiểu qua loa.”

Williams im lặng đ.á.n.h giá thông tin mà cô gái đưa ra, sau đó mới hỏi: “Vậy nếu không có Morgenstern khủng bố thì cô sẽ làm gì? Tốt nghiệp Hogwarts xong cô định làm gì?”

“Có lẽ là đi du lịch vòng quanh thế giới với một người bạn,” tim Giselle thắt lại khi bật thốt lên từ “người bạn”, khi nhớ đến Ryu-chan, khi hồi ức lại gương mặt dịu dàng mỉm cười với mình của anh. “Rồi trở về Anh, làm việc trong Cục Quan hệ Ngoại giao với Muggle.”

Williams tinh ý nghe ra cảm xúc lạ của cô gái khi nhắc đến “người bạn” nhưng anh không hỏi thêm. “Vậy nếu cô được trả tự do thì cô định làm gì?”

Cô gái bất ngờ quay lại nhìn thẳng vào anh, gương mặt sáng bừng thích thú hỏi: “Thật ư? Các vị sẽ thả tôi thật ư?”

Thiếu tá ho nhẹ: “Chỉ là giả định thôi cô Gibson.”

“Well vậy giả định,” cô nói với giọng hứng thú. “Tôi sẽ mua một cây đũa phép mới, nộp đơn xin cư trú dài hạn lên MACUSA và tìm việc làm.” Nhưng lại buồn bã rất nhanh. “Việc làm... không khả quan lắm, tôi chưa hoàn thành N.E.W.T thì khó xin việc lắm.”

Williams tự nhiên nói: “Sao cô không tìm việc làm trong thế giới Muggle?”

Cô gái thật sự nghiêm túc suy nghĩ đề nghị này. “Cũng được, tôi cũng không phải nhất quyết phải làm việc với phù thủy. Nhưng tôi cũng không có bằng đại học, không có chuyên môn thì xin được việc gì chứ?”

Không, thật tâm Giselle đã nghĩ đến viễn cảnh này, nếu cô phải làm việc ở xã hội Muggle, cô sẽ mở một hiệu sách nhỏ dưới nhà, ngủ ở tầng trên, mỗi ngày vừa đọc sách vừa viết review trên blog, hi vọng quảng bá hiệu sách đến với nhiều người hơn. Có lẽ sau vài năm nữa cô sẽ bắt đầu sáng tác, viết truyện phiêu lưu thiếu nhi hoặc như cô J.K.Rowling vẽ ra một thế giới kỳ ảo thú vị cho tụi trẻ con Muggle. 

Nếu rảnh rỗi hơn, cô sẽ quay lại trường đại học, dành nhiều tháng và nhiều năm để học hết những ngành học mà cô hứng thú, những ngành mà kiếp sống trước cô ước ao sang học ở trời Tây nhưng tiền tiết kiệm chỉ đủ để trang trải cuộc sống thất nghiệp 1 2 năm với mức sống trung bình ở một thành phố châu Á.

Lại nhớ đến Thư viện nửa đêm của Matt Haig.

“Vậy thì học đại học, cô còn trẻ mà,” Williams nói.

“Được đó, nhưng đó là giả định thôi.”

Đến khi chiếc Jeep Wrangler được Davis lái vào bãi đổ xe của Costco, Giselle mới tin rằng tổ hợp ba người tréo ngoe này đang đi đến siêu thị. Đã mấy đời rồi cô không bước chân vào nơi chốn tượng trưng nhất của xã hội loài người này, nhất thời lại cảm thấy không thực.

“Việc cô được ra ngoài là nhượng bộ lớn nhất của chúng tôi, hi vọng cô đừng gây ra rắc rối gì đấy cô Gibson.” Thiếu tá mặc thường phục trông to như một ngọn núi đi sát bên cạnh thấp giọng nói.

“Tôi biết lượng sức mình mà thiếu tá, tôi chạy chưa tới 4 bước là bị anh bắt được ngay,” cô thản nhiên đáp, nhìn những kệ quầy hàng và lượt người đông đúc bước vội mua sắm, hơi không biết mình nên làm gì bây giờ.

Davis đã đẩy xe hàng cùng một list mua sắm biến mất ở các kệ quầy, chỉ còn một thiếu tá Williams nhàn tản cũng đẩy một xe hàng đi theo cô phù thủy. 

Giselle khó hiểu nhìn người đàn ông này. “Tôi vẫn không hiểu chúng ta đang làm gì ở đây vậy? Anh có trung sĩ hậu cần mà, đâu cần phải tốn thời gian đi siêu thị. Mà anh cũng đâu có nhu cầu nhiều đến vậy?”

“Đi lối này,” Williams đẩy xe hàng vào dãy quầy thời trang nữ. “Xin cô nhớ cho, tôi cũng là con người và vâng, tôi có phong cách sống. Giáng Sinh là thời điểm mua sắm lớn nhất trong năm của người Mỹ đấy.” 

Bắt đầu dừng lại ở kệ kính mắt nữ.

“Người Anh cũng vậy,” Giselle đáp. “Anh đang định mua cho bạn gái à? Cần tôi lựa giúp?” Nhìn Williams lấy ra khỏi kệ một cái kính mát oval gọng đỏ.

“Không, mua cho cô,” anh quay lại ướm cái kính lên mặt cô gái. “Và tôi không có bạn gái cô Gibson à. Tôi tưởng cô đã quan sát thói quen sinh hoạt của tôi suốt 1 tháng qua rồi chứ.”

Cô phù thủy bực bội né khỏi cái kính ướm thử. “Đừng đùa với tôi, Williams. Còn nếu anh nói thật, thì tôi không cần mua gì cả, Davis đã giúp tôi mua hết rồi.”

Anh ta gác lại cái kính oval đỏ lên kệ, vừa nghĩ lựa loại nào khác vừa đáp: “Tôi không có thói quen nói đùa đâu cô Gibson, tôi đang làm nhiệm vụ của mình.”

“Và nhiệm vụ đó là?”

Chọn một cái kính màu nhạt hơn và gọng nhỏ hơn đưa tới ướm lên mặt cô gái tiếp. “Chúng ta được mời đến dự tiệc Giáng Sinh tại nhà thủ trưởng của tôi, cũng là chồng chưa cưới của cô Hanna. Cô không thể ăn mặc như thế này đến đó phải không?”

Giselle tiếp tục giãy ra khỏi tầm ướm của cái kính, lạnh lùng đáp: “Không ai định nghĩa mời là bắt buộc người khác phải đi không được phản kháng cả. Và tôi nói rồi, tôi không cần mua thêm gì cả anh Williams.”

Mang vẻ mặt bất đắc dĩ, thiếu tá ôn hòa nói với cô gái: “Tổ chức vẫn muốn thuyết phục cô hợp tác, và có lẽ cô đang có ấn tượng không tốt nên thủ trưởng muốn nhân dịp Giáng Sinh này mời cô đến chơi, để cô thấy được phù thủy hợp tác với chúng tôi có cuộc sống như thế nào.”

Đặt cái kính vào rổ xe, lại chọn thêm một cái gọng mắt mèo. “Nhiệm vụ của tôi là giám hộ cho cô, và tôi rất không muốn thủ trưởng đ.á.n.h giá tôi không thể hoàn thành một nhiệm vụ đơn giản thế này. Vậy nên tôi mong cô hợp tác, cô Gibson à.”

Giselle thỏa hiệp, “Thôi được,” cô lấy cái kính màu nhạt mà Williams vừa đặt vào rổ để lại lên kệ. “Anh sẽ tốn kha khá đấy thiếu tá.”

Nhìn cô gái chọn một cái gọng oval màu tím nhạt, Williams cười tươi. “Lương tôi cao lắm.”

Giselle không chắc ai tự nhận mình lương cao có đi mua sắm quần áo thời trang nữ trong Costco không, nhưng thôi cô cũng chẳng có yêu cầu cao về mảng này. Sau khi mua hai cái kính mắt, một cái gọng oval tím do cô chọn và một cái gọng mắt mèo do Williams chọn, họ lại đẩy xe đi ngang khu vực đổ đống những chiếc áo thun đủ kích cỡ với giá $9.99 và $12.99. 

Người mua sắm Giáng Sinh rất đông và tụ tập ở khu quần áo này càng ngày càng nhiều làm Giselle bắt đầu ngợp. Nguyên tố phép thuật ít ỏi khiến Runes khó chịu kêu gào, chúng gửi được quá nhiều mùi Muggle và công nghệ hiện đại làm chủ nhân của chúng cũng bắt đầu nóng nảy lên.

Không muốn ở lâu nên Giselle nhắm mắt một chút, rồi kéo Williams cùng xe hàng “Đi bên này”. Cả hai len qua những quầy kệ chất đống, dừng lại ở một quầy bán áo khoác mùa đông vô cùng đắt hàng, không tốn 2 giây cô đã chọn ra một chiếc áo khoác lông màu kem nhạt rồi lại kéo thiếu tá đi tới quầy bán găng tay.

“Từ từ thôi cô Gibson, không việc gì phải gấp.”

“Nhưng tôi không thể ở lâu trong chốn đông người Muggle thế này.” Giselle chọn lấy cái găng tay đen đầu tiên mà cô nhìn thấy, chẳng cần dừng lại ướm thử xem có vừa không.

“Tại sao vậy?” Williams giữ xe đẩy lại, bước tới chắn trước mặt cô gái, cái bóng cao to của anh ta phủ một bóng đen mờ lên gương mặt cô, làm tối đi hai tròng mắt.

“Tôi gây nguy hiểm cho xã hội, thiếu tá à. Chẳng phải các vị bảo thế sao?”

Williams tưởng rằng cô gái bực dọc châm chọc mình, dù cô thật sự tốt tính trong những tháng qua nhưng không thể phủ nhận nếu là ai rơi vào tình cảnh như cô thì dù tốt tính đến mấy cũng không thể chịu đựng mãi. Nên thiếu tá không đáp trả nữa, để mặc cô muốn làm gì thì làm.

Nhưng không, thực sự Giselle biết mình sẽ gây nguy hại đến xã hội nếu ở quá lâu trong siêu thị này.

Lại qua một dãy quầy hàng, cô phù thủy nhắm mắt lần nữa để Runes Trực giác hoạt động, khi mở mắt ra thì kéo Williams tiếp tục băng ngang những khu bán quần jeans, đồ tập gym để đến khu đầm nữ. Cũng chẳng cần nhìn đã lấy tới ngay một chiếc đầm liền thân màu đỏ chấm bi. 

Đến đây thiếu tá không im lặng nhìn được nữa. “Người Anh thường mua đồ mà không thử thế này à?”

“Không, người nước nào cũng thử cả, chỉ có tôi không cần thử thôi.”

“Cô đang dùng trực giác của mình đấy à?” Williams sáng mắt lên nhìn cô gái.

Giselle nói xạo ngon ơ: “Trực giác là kỹ năng bị động, tôi không thể chủ động dùng.”

Trước đây là thế, nhưng kể từ khi có Runes Trực giác, trên một số phương diện đơn giản như tìm các kệ hàng hay chọn size quần áo thì hoàn toàn chủ động được.

Lời giải thích của cô gái đủ hợp lý để thiếu tá từ bỏ không hỏi nữa. Có lẽ anh ta cũng dần tin rằng trên thế giới này có cái gọi là giác quan thứ sáu, và phù thủy có thể phát triển giác quan thứ sáu mạnh hơn người bình thường chăng.

“Anh có cần mua quà gì không?”

“À không, Davis đã giúp tôi mua rồi.”

“Tốt thôi,” cố gắng thở đều, ở trong này càng lâu càng bực bội. “Giày nữa là được...”

Vậy mà ngay khi họ đẩy xe tới quầy boot đế thấp, bàn tay Williams bỗng kéo mạnh cô gái nép vào lòng mình để giúp cô tránh một anh chàng cũng đẩy xe hàng chất đầy đồ mặc một chiếc áo hoodie đeo kính râm, vì đường giữa hai kệ quầy quá nhỏ không vừa cho hai xe đi cùng lúc.

Tay đeo kính râm quay đầu lại nói: “Xin lỗi nhé anh bạn,” rồi vội đẩy xe tới tranh giành nơi quầy thực phẩm giảm giá.

“Cô có sao không?” Williams vội thả cô gái ra.

“Không sao,” Giselle bực bội đáp.

Cô bực không phải vì Williams chạm vào mình, mà bực vì sơ suất của bản thân.

C.h.ế.t tiệt thật, là ma cà rồng.

Vừa thả Runes ra một tý là đám ma cà rồng đã ngửi tới được ngay.

C.h.ế.t tiệt thật.

Cô phù thủy thở rít qua những kẽ răng, tiện tay lấy một đôi boot đen mà chẳng cần kiểm tra lại size, rồi kéo thiếu tá đi xếp hàng thanh toán.

Chút ít năng lượng Runes táo bạo tỏa ra đến cả một Muggle như Williams cũng nhận thấy, anh cau chặt mày hỏi cô: 

“Cô không vui à? Lúc mới vào cô còn nói đùa vui lắm mà?”

“Tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích chốn đông người.”

“Có lẽ cô mắc chứng Rối loạn lo âu xã hội (*) đấy.”

“Hừm, chắc vậy.”

Mãi đến khi ra khỏi cửa siêu thị cô gái mới hít một hơi thật sâu. Bên ngoài này không gian thoáng đãng, nguyên tố phép thuật dày hơn một chút đã an ủi lại Runes, làm chúng dịu lại, nhưng trong lòng cô vẫn bực bội vì lỡ đ.á.n.h động đám ma cà rồng nên chẳng còn tâm trạng nói đùa với Williams và Davis nữa. Thiếu tá có lẽ đã nhận định cô gái bị chứng SAD nên vô cùng thông cảm, giữ im lặng suốt quãng đường về.

------

(*) Social Anxiety Disorder - SAD

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 272: Chương 264: Vẫn Là Giáng Sinh Năm Đó (1) | MonkeyD