[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 270: Gryffindor Vs. Slytherin (2)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:27
“Selly cậu thấy đó, Montgomery không phải lựa chọn thích hợp đâu-”
Matt chưa nói xong thì lại một lần nữa Von xông tới, phá khiên Protego nện một đ.ấ.m lên mặt Matt vì họ đang đứng quá gần nhau. “Selly chọn ai không phải quyền mày lên tiếng Burrows! Fuck!”
Bên kia Nol với Steffensen nãy giờ trừng mắt hằn học nhìn nhau cũng bắt đầu lao vào đ.ấ.m đá túi bụi. Lần này chẳng ai dùng phép thuật nữa mà lại như mấy gã trai Muggle dùng nắm đ.ấ.m để giải quyết. Nhưng có phải trai tráng bình thường đâu, một bên là thần sáng quốc tế, một bên là mafia phù thủy lại mang thù từ tận thời đi học, giờ chỉ nói một câu không hợp là động thủ ngay.
Hai cô gái còn lại trong phòng choáng váng, thấy Ive cuống cuồng lôi chiếc vòng cổ trong áo ra chuẩn bị niệm phép gì đó, “Đừng Ive,” cô xua tay, “Để tớ.”
Nói rồi Giselle giơ hai tay ra trước mặt, các hình xăm Runes trên tay bắt đầu sáng lên, kết hợp cùng những tia sáng từ Runes sau lưng kéo dài đến cánh tay, đôi mắt xanh lá và tím của cô gái rực rỡ, nguyên tố phép thuật tụ lại tí tách nơi bàn tay ấy.
Cô chuyển động tay cùng miệng lẩm bẩm: “Cryo Marionette!”
Bốn người hai tụ đang vật nhau đều đông cứng ngắc.
“Selly! Selly!” Ive vội chạy tới đỡ lấy Giselle loạng choạng không vững, “Cậu không sao chứ?”
“Không sao, hơi choáng thôi.” Không có đũa phép bùa phép của cô yếu đi rất nhiều.
“Matt Nol hai cậu về đi, cần gì thì gửi cú cho tớ nhé,” Giselle giơ tay vẫy nhẹ, hai cái thân tóc đen và tóc nâu đang bất động đột ngột đứng dậy, như bị bùa phép đẩy lùi nhanh ra khỏi phòng, lùi ra hành lang rồi quẹo ra sảnh dinh thự. “Cậu cũng đi theo hai cậu ấy đi Ive, không tý nữa lại chạy vào đây nữa đấy.”
“À ừ,” Ive muốn nói lại thôi, gom đồ đạc tạm biệt. “Hẹn gặp lại Selly, có gì gửi cú cho bọn tớ nhé.”
“Ừ,” cô mỉm cười nhìn cô bạn đi theo hai cái thân bị đẩy lùi của hai thằng bạn.
Đợi đoàn IAL biến mất cô phù thủy mới phẩy nhẹ tay triệt tiêu bùa phép bất động đi, tựa vào cạnh bàn vì chóng mặt. “Von, anh nóng nảy quá.”
Von Montgomery phủi người đứng dậy, quay đầu ra hiệu cho Steffensen ra ngoài rồi đóng cửa phòng làm việc lại. Sau đó mới tiến lại gần cô, giọng anh trầm thấp nặng nề:
“Selly anh sẽ không để ai cướp em khỏi anh nữa. Một lần là quá đủ rồi.”
Giselle day day trán, cả người run rẩy, Von ngay lập tức đỡ lấy cô. “Em sao vậy? Bị thương ở đâu à? Mis-”
“Đừng Von!” Cô cắt ngang, tựa hẳn cả người vào lòng anh. “Nghỉ một chút là được.”
“Được rồi,” anh lập tức độn thổ đưa cô lên lại phòng ngủ master của mình, nhấc bổng cô đặt lên giường. Động tác anh nhanh đến độ khi cô chớp mắt vài cái là nhận ra mình đã nằm lại trên chiếc giường khuya qua.
Von cũng ngồi cả thân mình lên chiếc giường king-size, kéo gối tựa cho cô nằm thoải mái rồi bắt đầu... bắt đầu... cởi váy của cô...
Giselle trợn mắt, bắt lấy tay anh đang loay hoay với chiếc váy liền thân của mình. “Này anh làm gì vậy?”
Phản ứng của cô không phải như đối với người từng thương của mình mà đề phòng cảnh giác như với một gã đàn ông xa lạ. Trong lòng Von lạnh lẽo, đôi mắt không còn hung bạo như khi đối đầu với thần sáng Gryffindor mà tối tăm nặng nề, gằn từng chữ: “Thay quần áo thoải mái hơn.”
“Thì để tự em làm,” Giselle vẫn nắm chặt lấy bàn tay đang định tiến thêm một bước trên người mình. “Em cần nghỉ ngơi rồi, phiền anh ra ngoài cho.”
“Thôi được,” người đàn ông không nhìn cô nữa, lùi xuống khỏi giường đóng cửa lại.
Đúng là chiếc váy cô đang mặc không thích hợp cho việc nghỉ ngơi, khuya qua mặc luôn vì lười thay và cũng nhờ thế mà sáng nay vừa thấy dinh thự bị động cô chạy vụt xuống luôn được. Nhưng giờ vẫn còn mệt quá, Giselle không muốn rời giường nữa, từ từ chìm vào giấc ngủ.
-----
Nói ngủ là ngủ một mạch liền tù tì đến khi bụng réo cô gái mới tỉnh. Cô cuộn lấy chăn mềm lăn qua lăn lại định ngủ tiếp nhưng đói quá, tiêu tốn năng lượng pháp thuật cũng cần bổ sung bằng thức ăn mà từ bữa tiệc khuya qua đến giờ cô còn chưa bỏ gì vào bụng.
Vừa nghĩ tới đồ ăn là mùi đồ ăn xộc vào mũi, Giselle đến giờ mới chịu mở mắt, nhìn thấy mũi mình đặt sát dĩa bánh ngay tủ đầu giường, mùi bánh táo thơm ngon càng làm bụng cô réo hơn.
Cô gái chẳng chú ý hình tượng gì vồ lấy một miếng bánh bỏ ngay vào miệng, ngon thật, c.ắ.n liền ba phát là hết, lại lấy thêm miếng khác. Thế là cô cứ ngồi trên giường mà ăn hết một dĩa bánh táo to được gia tinh cắt nhỏ ra thành sáu miếng, xong thì uống sữa bò.
Đương lúc định chui vào chăn ngủ tiếp mặc kệ sự khó chịu mà chiếc váy mang lại thì bụp một tiếng Missy xuất hiện.
Nhìn thấy Missy Giselle mới chợt nhớ ra. “Ấy c.h.ế.t, cháu quên nói với Von! Cậu ấy có trách phạt Missy không?” Quan sát con tinh cũng không thấy có thêm vết thương nào ngoài chỗ u đầu khuya qua.
“Cậu chủ không trách mắng gì Missy cả, thưa cô.”
“Thật không?” Giselle không tin lắm, Crucio cũng đâu để lại vết thương nào.
“Là sự thật thưa cô, chúng gia tinh không dám dối gạt cô đâu.”
“Thôi thôi Missy, cháu chỉ hỏi vậy thôi.”
“Nếu cô đã tỉnh, cậu chủ hỏi cô có muốn ăn tối cùng cậu chủ không?”
“Cái gì! Tối rồi cơ á? Mấy giờ rồi?”
Căn master suite này lúc nào cũng kéo kín rèm không biết ngày đêm, hai lần cô tỉnh dậy đều thấy thời giờ như nhau.
“Đã 6 giờ tối rồi thưa cô.”
“Ôi...” Giselle chán nản ngả lăn xuống nệm giường.
“Về bữa tối, thưa cô...” Con tinh không nhịn được nhắc lại, giọng hàm chứa hi vọng, “Cô có thể dùng bữa tối với cậu chủ không?”
“À được, cậu ấy là chủ nhà mà.”
“Missy sẽ đi báo với cậu chủ ngay! Cảm ơn cô!” Lại bụp biến mất.
Tại sao nệm giường của tên Slytherin êm ái dễ ngủ thế này cơ chứ, làm cô gái Gryffindor ngủ say đến giờ. Thế là cả ngày lại chẳng làm được gì, dù thực tế cô cũng không phải là người quá gắt gao lên kế hoạch mỗi ngày, nhưng cũng không thể bỏ bê hoang phế thế được.
Tất cả là tại cái giường của tên Von Montgomery đáng ghét!
Giselle cuối cùng cũng có đủ động lực để cởi chiếc váy mặc từ khuya qua, gia tinh nhà Montgomery chu đáo đến nỗi đã chuẩn bị sẵn bồn tắm cho cô, còn rải đủ thứ hoa và xà phòng thơm phức, nhưng có vẻ quá nhiều mùi thơm nồng đi, Giselle vừa ngâm mình vừa nghĩ.
Nước ấm vừa đủ, có lẽ pha thêm cả vài hương liệu độc d.ư.ợ.c để giải tỏa căng thẳng nữa, thoải mái đến độ cô suýt chút nữa ngủ quên luôn trong bồn.
Merlin ơi sao thứ gì ở nhà của tên rắn Slytherin này cũng làm người ta thoải mái đến vậy. Gã quý tộc thuần huyết thật biết cách hưởng thụ mà!
Lúc lấy khăn bông lau người cô lại suýt ngủ một lần nữa vì khăn tắm thôi mà sao mềm mại đến vậy, từng thớ bông xoa nhẹ lên những vết thương chưa lành, phớt lên làn da đã trải qua quá nhiều thương tổn. Nhưng rồi cô nghe Runes của mình thì thầm:
“Là ta xứng đáng...”
Tiếng thì thầm kéo cô nhìn vào gương, tự soi lấy chính mình, thấy một Giselle Morgenstern trong gương với đôi mắt hai màu ma mị lóe lên những năng lượng pháp thuật huyễn hoặc, đối mặt với chính cô mà thì thầm...
“Nhận lấy những gì thuộc về ta...”
“Của ta...”
Giselle lắc mạnh đầu thở dốc, khăn tắm đã rơi xuống sàn, chính mình trần trụi với chính mình...
Mất một lúc lâu cơ thể đã bình ổn, cô gái mới bước tới kệ quần áo mà gia tinh để sẵn. Đồ lót lụa màu nude mịn màng, chân váy lụa màu kem và áo satin màu nâu đỏ, cả bộ quần áo ôm sát người tôn lên những đường cong mềm mại của cô gái trẻ.
Missy ơi là Missy.
Nhưng có phải Missy chọn không hay chính gã rắn xảo quyệt kia chọn nhỉ.
Giselle chải lại tóc bằng một chiếc lược gỗ ma thuật, nó có thể tự động chải, gỡ rối để người dùng rảnh tay. Hừm, tiện nhỉ, phép thuật cũng đâu kém công nghệ Muggle. Rồi cô thoa chút son chọn ra từ những cái kệ để sẵn cả một lô son và đồ trang điểm mỹ phẩm, mớ kệ đồ này chiếm hết chỗ trên bồn rửa mặt và tủ kính vốn trống không của Von Montgomery khuya qua. Giờ đây nhìn cái nhà vệ sinh này người ta chỉ nghĩ chủ nhân của nó chắc hẳn phải là một quý cô sành điệu với đủ thứ đồ trang điểm chăm sóc da tóc từ các hãng mỹ phẩm của Muggle đến của phù thủy.
Khi Giselle bước ra khỏi nhà vệ sinh thì Missy đã đứng chờ sẵn. “Quần áo hợp với cô không, thưa cô?”
“Bộ váy này là ai chọn vậy Missy?”
“Là cậu chủ, thưa cô.”
C.h.ế.t tiệt chọn cả đồ lót cho tôi à.
Con tinh không hiểu gì, vẫn nói như thường, “Bên cạnh là phòng quần áo của cô nhưng không có thông với phòng master này, cậu chủ đang định sửa lại.”
“Anh ấy còn định sửa gì nữa không?”
“Sửa lại một phòng làm việc riêng cho cô, một thư viện phụ cho cô, phòng thí nghiệm, một số phòng khác cậu còn đợi để hỏi ý kiến cô.”
Anh ta sửa hết theo ý mình luôn đi hỏi ý kiến tôi làm chi!
“Missy cháu nhờ bà một việc nhé,” cô cắt ngang con tinh.
“Missy là gia tinh của cô thưa cô, Missy sẵn sàng phục vụ cô,” con tinh nức nở cúi đầu run rẩy như thể cô gái vừa nói gì đó khá xúc phạm.
“Không không, cháu không có ý x.úc p.hạ.m bà.”
“Missy đáng c.h.ế.t!” Ấy vậy mà con tinh lại chạy đ.â.m đầu vào chân giường, u thêm một cục nữa và m.á.u bắt đầu nhễu xuống.
“Missy dừng lại!”
“Missy đáng c.h.ế.t! Lại làm cô chủ tưởng là cô x.úc p.hạ.m mình!” Con tinh dừng hành động đập đầu nhưng vẫn nói liên tù tì. “Missy là gia tinh xấu! Missy lại làm cô chủ xin lỗi mình!”
Giselle choáng váng.
Bụp!
“Chuyện gì vậy? Anh nghe tiếng loảng xoảng,” Von Montgomery độn thổ xuất hiện bên cạnh, lo lắng cầm lấy tay cô.
“Chẳng có chuyện gì cả,” Giselle bực bội giật tay ra, tại sao mình ở một mình thì yên chuyện mà gặp tên tóc bạch kim này thì đủ thứ chuyện rắc rối. Đến cả gia tinh cũng là vấn đề nữa.
“Missy thuật lại đầu đuôi!” Von quát con tinh be bét m.á.u và vẫn đang láp dáp.
“Missy xin lỗi cậu chủ, xin lỗi cô chủ... Missy xấu!” Cái thân hình ốm o đó lại chuẩn bị đập đầu vào chân giường tiếp, Giselle mệt mỏi giơ tay ra, quấn một cái bong bóng khí quanh con tinh.
“Không có gì cả, em định nhờ Missy một việc-”
Von lạnh lùng cắt ngang: “Gia tinh không phải để nhờ mà để ra lệnh. Em nhờ và nó sẽ lo sợ hoang mang rối loạn.”
“Em không có quyền ra lệnh-”
“Em có mọi quyền!” Von quát lên. “Selly! Anh đã nói em là chủ nhân của chúng! Em ra lệnh chứ không nhờ vả!”
Nếu là người khác quát vào mặt cô như thế, Runes chắc chắn sẽ đáp trả. Còn khi Von Montgomery quát cô, cô chỉ cảm thấy mệt mỏi. Một nỗi bất lực trào dâng nghẹn ứ trong cổ họng, chúng chỉ mới gặp lại gần 24 tiếng thôi mà đã cãi nhau đến mấy bận vì những vấn đề cỏn con.
“Anh xin lỗi, anh xin lỗi Selly,” Von vồ tới định ôm lấy cô nhưng cô đã nhắm mắt né ra. “Anh không nên quát em, anh rất xin lỗi Selly.”
“Em không muốn ăn tối với anh,” Giselle thở ra, vẫn không cho bàn tay Von chạm vào mình. “Em muốn ở một mình.”
Von mím môi nhìn cô, bàn tay giơ ra bóp chặt lại thành nắm đ.ấ.m nhưng rồi cũng kìm nén đáp. “Được rồi, anh sẽ gọi Lolly dọn bữa tối vào phòng cho em. Anh vô cùng xin lỗi vì đã quát em.”
Thấy cô không muốn nói gì với mình nữa, Von lưu luyến nhìn cô gái trong bộ váy mà anh đã chọn ban chiều, nhìn cô đứng sát gần anh đến thế, ngủ cả ở trong phòng anh nhưng lại như xa cách không thể với tới. Rồi anh quay người ra khỏi phòng, bảo con tinh Missy đi theo, sợ rằng nếu tiếp tục nhìn cô chỉ thêm một giây nữa thôi anh sẽ không kiềm chế nổi nữa.
Khi cánh cửa đóng lại, cô phù thủy cũng ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi bất lực trào dâng trong lòng và trái tim như bị bóp nghẹn. 7 năm 5 tháng 16 ngày, 2721 ngày đằng đẵng rốt cuộc cô quay lại đây làm gì cơ chứ. Thấy Von Montgomery vẫn sống tốt là được rồi, chẳng phải cô từng tự nhủ với mình thế sao, hai đứa sống sót là được, rồi mỗi người mỗi ngả. Một mình cô tự lo lấy thân mình chẳng phải tốt hơn khi có Von dính líu sao. Hợp lại làm chi chỉ mang thêm mệt mỏi.
Nhưng Von Montgomery có chịu buông tay cô ra không? Khi cô đã xuất hiện trong tầm mắt anh đây, khi anh rốt cuộc biết cô đã trở lại. Anh có chịu để yên cho cô rời đi không. Sáng nay anh đã đ.á.n.h đ.ấ.m túi bụi như chiến đấu mất mạng với bạn cô chỉ vì họ bảo anh không phải là lựa chọn thích hợp với cô.
Giờ biết cô đã ở đây, Von Montgomery có chịu cho cô rời đi không? Hay anh sẽ mãi dây dưa như cái cách anh đã dây dưa với cô suốt thời đi học.
Giselle lặng người ngồi mãi nơi đó, không để ý gì khi một con gia tinh cô chưa gặp lần nào dọn lên bữa tối. Đến khi nó lần thứ hai hiện lên nhắc cô cần ăn cho đúng giờ, cơn bần thần của cô gái mới chấm dứt.
“Lolly từ nay sẽ là gia tinh riêng của cô, thưa cô.”
Con tinh cái này trông trẻ hơn Missy thật, “Missy sao rồi Lolly?”
“Cậu chủ không phạt gì Missy cả, còn dặn gia tinh khác chữa thương cho Missy đi. Rồi cậu chủ bảo Lolly thích hợp hơn nên để Lolly đến phục vụ cô.”
Giselle vừa ăn vừa nói với con tinh dù chẳng biết mình đang ăn cái gì. “Tôi chỉ có một yêu cầu thôi, đừng tự ý trừng phạt mình, đừng đ.â.m đầu vào tường vào chân giường gì cả.”
“Vâng thưa cô.”
“Nếu tôi nói nhờ hay làm phiền gì đó... thì đừng phản ứng quá khích nhé.”
Đôi tai Lolly giật giật, đôi mắt run run nhìn Giselle. “Cậu chủ đã dạy lại chúng gia tinh rồi, cậu nói cô lịch sự thái quá với gia tinh và không chịu được cảnh gia tinh tự hành hạ.”
Lại còn lịch sự thái quá...
“Được rồi, khi nào Lolly rảnh giúp tôi dọn dẹp đống trang sức mỹ phẩm trong nhà vệ sinh nha, tôi không xài nhiều thế đâu, cũng chẳng biết công dụng của chúng là gì.”
Tưởng đâu là yêu cầu đơn giản nhưng Lolly vân vê góc áo, ấp úng nói: “Sắp xếp lại thì được thưa cô, còn bỏ bớt thì không được. Cậu chủ đã dặn phải... phải...”
“Phải cái gì?”
“Muggle với phù thủy có các loại mỹ phẩm nào đều phải mua về hết cho cô.”
Merlin ơi! Giselle chán nản, quá mệt mỏi để tranh cãi nên cô ăn một ít đồ ăn không có vị gì rồi thay quần áo ngủ. Ngủ luôn là cách tốt để hồi phục và tránh né vấn đề, và cô phù thủy thì thiếu ngủ vô cùng.
