[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 271: Xác Định (1)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:27
Vì ngủ được khá nhiều nên sáng hôm sau cô dậy sớm, vệ sinh xong thì chọn một bộ quần áo bình thường nhất trên sào đồ để mặc. Trong lúc cô gái ngủ gia tinh dường như làm việc hết công suất thì phải, dời thêm hàng mấy sào quần áo đặt trong phòng thay đồ mà ban đầu vốn chỉ có quần áo nam của Von, lại chất thêm những chai lọ mỹ phẩm đủ thứ trần đời, và bồn tắm thì sáng ra đã được chuẩn bị sẵn. Thảm trải sàn cũng được thay mới, ấm và càng êm hơn, còn cái tủ đặt dưới bức tranh to tổ bố của hai đứa đã có một bình hoa Iris màu tím tỏa hương thơm dịu.
Khi Giselle đi từ nhà vệ sinh ra, cô tiến lại gần ngửi hoa mới phát hiện thấy góc dưới phải của khung tranh có chữ viết gì đó, nhìn kỹ thì là:
“I love her, and that’s the beginning and end of everything.” (*)
Dưới nữa lại có một dòng nhỏ hơn:
07:07 07.07.1999
Phù thủy thuần huyết mà cũng trích dẫn The Great Gatsby nữa ư.
Thế là một sáng nọ, cô gái ngẩn ngơ ngửi hương hoa diên vĩ mới hái, nhìn ngắm bức ảnh thời thanh xuân vườn trường của mình cùng lời trích dẫn đầy tình tứ của gã tình si.
Rồi Giselle suy nghĩ một lát, quay lại nhà vệ sinh thử tìm một mùi nước hoa Iris. Trước giờ cô ít khi dùng nước hoa, lúc học ở Hogwarts đã không, đến Ysmerith lại càng không, có lẽ giờ là lúc nên tạo thói quen mới. Cuối cùng cô gái xịt một ít Serge Lutens Iris Silver Mist lên cổ tay và sau gáy, tự đỏ mặt với mình rồi mới mở cửa ra khỏi phòng.
Dinh thự vắng lặng lạnh lẽo, những tác phẩm điêu khắc và tranh ảnh nghệ thuật Muggle hiện diện khắp nơi, Giselle đồ rằng Von mua căn nhà này chắc cũng mua luôn bộ sưu tập của chủ cũ, vì cô không nghĩ anh lại có thời gian sưu tầm nghệ thuật Muggle. Dinh thự là tổ hợp của những vật phẩm phép thuật và phi phép thuật, nửa gothic u ám nửa cổ điển sang trọng, đối với Giselle mà nói là một sự kết hợp rối rắm không theo một quy chuẩn nào. Nhưng có lẽ nó sẽ gây ấn tượng với những vị khách Muggle nếu đến thăm, hoặc cả những vị khách phù thủy không quá bài xích văn hóa Muggle.
Cơn tan hoang vì vụ đột kích của thần sáng hôm qua đã được sửa sang lại hoàn hảo. Thật ra vài bùa Reparo với các tổn thất phi phép thuật thôi, còn tổn thất vì bùa chú và lời nguyền không nhiều đến vậy, dù gì cũng là thần sáng chứ có phải đám Sứ giả Thần c.h.ế.t phóng nguyền như cơm bữa đâu.
Giselle vừa đi vừa thơ thẩn ngắm mấy bức tranh mà hôm qua chưa kịp xem, cô chẳng hiểu gì về nghệ thuật cả nhưng ngắm chúng cũng có một niềm vui thú nhất định. Mải ngó một bức tranh vẽ một chấm xanh lá xa xa trên nền đen mà nếu chưa đọc thấy trích dẫn trên bức hình trong phòng ngủ thì Giselle sẽ chỉ nghĩ đây là bức ảnh tôn vinh Slytherin nào đó mà thôi.
Đến khi cô giật mình ngó lại đã thấy Von Montgomery đứng tựa vào tường say sưa nhìn mình, ánh mắt mê đắm không kiêng dè gì dán chặt vào đôi mắt bờ môi làn tóc cô.
I love her, and that’s the beginning and end of everything.
Thấy cô nhìn lại, Von nói bằng giọng trầm nghe thật dịu dàng. “Em dậy sớm vậy.”
“Hai hôm nay em ngủ nhiều lắm rồi,” cô đáp.
Thấy cô gái không tràn ngập phòng thủ như tối qua nữa, Von thử tiến tới gần nắm lấy tay cô. Giselle để yên cho anh nắm, bàn tay anh to lớn với những vết chai sạn cà ngứa lòng bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của cô. Rồi từ từ anh đưa tay lên, khẽ hôn xuống mu bàn tay xăm kín những ký tượng Runes của cô.
“Je t’aime… ma princesse, mon seul rayon de lumière. Je t’aime à en mourir, même si ton cœur reste fermé pour l’instant.” (**)
“Von,” cô nũng nịu. “Em không biết tiếng Pháp mà.”
Trái tim Von rơi tuột xuống địa ngục khi cô rốt cuộc cũng dùng chất giọng nũng nịu dỗi hờn đó ngân tên anh, anh ngẩng lên cùng lúc ngửi thấy mùi nước hoa trên người cô. Bàn tay nắm lấy tay cô càng siết chặt, ánh mắt say sưa nhìn cô.
“Ăn sáng cùng anh nhé?”
Cô đồng ý, để yên cho anh nắm tay mình dắt đến phòng ăn. “Anh mua dinh thự này khi nào vậy?”
Sở dĩ Giselle không nghĩ đây là tài sản truyền từ đời ông cha Montgomery vì nơi này trang trí quá pha tạp lại có quá nhiều đồ vật tượng trưng của Muggle.
“Cuối 2020, từ một tay triệu phú chủ công ty tổ chức sự kiện bị phá sản vì lockdown.”
Ngay khi Von nói xong từ lockdown, anh tinh ý nhận ra Giselle hơi lặng người một chút.
Nhưng cô lên tiếng trêu ghẹo làm anh tự nghi ngờ không biết phút giây đó có thật không hay chỉ do anh tưởng tượng ra.
“Anh nói chuyện không khác gì người Muggle cả.”
“Phải update thôi, làm ăn với họ mà.”
Cô cười thích thú với cách dùng từ của anh, tiếng cười như chuông gió cùng mùi nước hoa Iris mà anh biết cô vì mình mới thoa lên, cơn táo bạo trong lòng anh rốt cuộc cũng dịu lại đôi ba phần.
Khi hai người bước vào phòng ăn đã thấy cả đám gia tinh lăn xăn tới lui, đếm thấy có bao nhiêu con gia tinh Giselle trừng mắt. “Anh có tới 5 con gia tinh cơ á?”
“Là bên Anh điều qua,” Von kéo ghế cho cô. “Anh đang định điều thêm. Bên kia gia tinh rảnh rỗi nhiều lắm.”
“Còn điều qua thêm nữa á?” Cô lầm bầm. “Đúng là tư bản bóc lột mà!”
Anh ngồi xuống chủ vị, còn cô thì ngồi bên phải anh, khuỷu tay duỗi thẳng là có thể nắm lấy bàn tay cô.
“Anh trả lương gia tinh đầy đủ không thiếu xu nào, nộp báo cáo hàng năm với S.P.E.W đấy.”
S.P.E.W là Hiệp hội thúc đẩy quyền lợi gia tinh, khi Giselle lần đầu tiên nghe tới cô đã ngớ người một chốc. Đến khi hồi thần lại tự hỏi mình có nên báo cho họ biết giữa Đại Tây Dương có một nơi có đến 23 gia tinh đang làm việc không nhỉ.
Sợ là báo xong mai S.P.E.W dẹp tiệm luôn ấy chứ.
“Thế tại sao gia tinh vẫn chịu làm việc cho anh?”
Von nói với giọng đương nhiên. “Đó là đặc tính của giống loài, gia tinh sống để làm việc cho gia chủ, phù thủy chúng ta không nên tước đoạt lẽ sống của họ.”
Giselle trợn mắt: “Lý lẽ thuần huyết!”
Gương mặt cô gái tinh nghịch đáng yêu, nét kiều diễm không cách nào che giấu, Von ngẩn ngơ ngắm cô đến tận khi cô ngại ngùng hơi quay mặt đi anh mới hồi thần.
Merlin ơi cô đẹp như một nữ thần.
Gia tinh dọn lên trước mặt Giselle dĩa trứng Benedict còn bốc khói, một dĩa bánh pancake cao ngất chảy syrup vàng óng rồi nào là bánh mì bơ Pháp, thịt xông khói, trứng ốp la. Cái bàn ăn dài để đầy các món ăn sáng kiểu Mỹ trong khi chỉ có hai người ăn.
Thấy vẻ mặt của Giselle Von biết ngay cô đang nghĩ gì. “Em không thể kén ăn nữa đâu, từ giờ anh sẽ giám sát ăn uống của em.”
“Gia trưởng!”
“Cái gì cơ?”
“Anh gia trưởng!”
Rất chậm rãi Von Montgomery bật cười, anh nheo mắt lại như một con thú săn mồi nguy hiểm, vừa cười vừa nhìn cô đầy tham lam. “Darling à, anh có thể cho em thấy ngay có thứ càng gia trưởng hơn...”
Cô gái thấy tai mình nóng bừng, không dám nói nữa bắt đầu chiến đấu với đồ ăn. Nhưng sao tên Slytherin này ăn mà cứ nhìn mãi vào cô như thể thứ anh ta đang nhai nuốt chính là bờ mi khuôn miệng cô chứ không phải miếng trứng ốp nào cả.
Thế là Giselle tính bài chuồn, bao nhiêu dũng khí ban sáng đã tiêu hết sạch, cô ăn nhanh lẹ uống hết cốc cacao sữa rồi chuẩn bị chui vào lại phòng mình, nhưng hình như cô quên nơi đó vốn là ổ của tên rắn xảo quyệt kia mà. Cô chuồn đi đâu được cơ chứ.
“Selly anh biết em đang bàn tính cái gì.”
“Gì là gì chứ?” Mắt cô lúng liếng.
Von nhàn tản lau miệng rồi vụt nắm lấy bàn tay cô, nửa như nỉ non nửa như đe dọa. “Em không thể trốn anh nữa đâu.”
“Em đâu có trốn... em muốn về phòng mình.”
Tiếng cười xảo quyệt vô cùng. “Tốt thôi, anh đưa em về.”
Anh bạn à từ phòng ăn đến phòng ngủ không cách tới mấy dặm trường đâu mà cần đưa với đón.
Giselle chỉ dám kháng nghị trong lòng thế thôi, tay cô vẫn bị bàn tay anh nắm chặt không rời đây nè. “Anh bận việc của anh đi chớ, em có thể tự đi mà.”
“Việc của anh là em, Selly, không có việc gì quan trọng hơn em cả.”
Cô gái bĩu môi, mấy câu cưa cẩm sến sẩm này trên truyền hình chiếu đầy, đang muốn phản bác thì cũng rất đột ngột, Von Montgomery đứng dậy bước tới bên ghế cô đang ngồi, ngồi quỳ trên chân để miệng anh ngang tầm với bàn tay cô buông thõng, anh lại hôn lên mu bàn tay rồi lòng bàn tay, sau đó ngước lên nhìn cô đầy khát khao.
“Selly chúng ta bắt đầu lại nhé. Hãy cho anh một cơ hội để được yêu em, được không em?”
Cả người Giselle run rẩy, cô muốn từ chối, cuộc đời cô là một đống hỗn loạn không thể đèo bồng thêm chuyện tình ái gì nữa, nhất là với Von Montgomery. Nhưng chút ý chí tỉnh táo ít ỏi không thắng nổi những Runes đang kêu gào trên lưng cô, Trực giác và Dục vọng bảo rằng anh sẽ là một món mỹ vị hấp dẫn trong cuộc đời cô, Sức mạnh và Quyền lực gào rằng Montgomery sẽ hiến dâng cả thế giới đến dưới chân cô, còn Tri thức và Trí tuệ dù bình tĩnh thì cũng bình tĩnh mà nói rằng linh hồn liên kết còn những khía cạnh chưa được khám phá.
Và thế đấy, cô nghe thấy môi mình bật thốt lên: “Được.”
Chỉ một từ thôi, người quỳ dưới chân ôm chặt lấy cô đang ngồi trên ghế, mang theo chút nức nở run rẩy mà khẽ thì thầm: “Cảm ơn em Selly. Anh yêu em, anh sẽ dùng cả đời này để yêu em.”
Thuở 14 ngây thơ anh cũng nói chuyện cả đời, 14, 24, 34... Nhưng rồi thế sự vô thường, chúng xa nhau năm 17 tuổi, đến bây giờ đã 7 năm 5 tháng 16 ngày biền biệt cô mới có thể trở về, 24 tuổi rồi, lời hẹn ước 10 năm trước hóa ra cũng chỉ là trò đùa trẻ con. Vậy 10 năm tiếp theo thì thế nào? Chúng có thể bên nhau trọn vẹn được không.
Giselle không muốn nghĩ tiếp nữa, từ khi cô lựa chọn khắc Runes-báng-bổ lên người, chọn đi theo con đường này thì đã không thể quay đầu lại nữa. Lẽ dĩ nhiên chọn một người đồng hành đủ khả năng mới mang đến càng nhiều lợi thế hơn, bản thân cô cũng rõ điều đó.
Thế thôi, chung quy lại cũng chỉ một đáp án đấy thôi.
Niềm vui lấp lánh trong mắt Von khi anh đứng dậy rồi kéo cô đứng dậy luôn, anh thử ôm lấy cô khẽ khàng. Thấy Giselle không đẩy ra, anh vòng tay ôm chặt nuốt chửng cô vào vòm n.g.ự.c rộng rãi của anh, để mái tóc bắt đầu dày lại của cô buông lơi trên chiếc áo sơ mi màu trắng bạc, ngửi thấy mùi Iris là hương nước hoa hay chính mùi hương của cô thoang thoảng.
Giselle lắng nghe trái tim Von Montgomery gọi lên từng nhịp, hòa cùng tiếng anh thì thầm tên cô trên tóc, bỗng thấy những năm qua bôn ba thử thách rốt cuộc cũng tìm được kết điểm, cô lại trở về nép vào vòng tay anh.
Giữa lúc tình cảm thắm thiết mùi mẫn như thế, một con cú bỗng nhiên từ ngoài bay vào, thả xuống trên bàn ăn một phong thư màu đỏ sẫm. Von chẳng quan tâm vẫn ôm chặt lấy cô nhưng Giselle ngó thấy lá thư đã giãy ra khỏi vòng tay anh.
“Kệ nó-”
“Là thư sấm đó Von.”
“Kệ mẹ nó!”
Cô gái cầm thư lên, ngay lập tức nó biến thành một cái miệng đỏ lòm bay lên hét vào mặt cô mà cũng là hét vào mặt Von.
“Cậu mà không trả lời cú của tớ nữa là tớ sẽ Floo tới dinh thự c.h.ế.t tiệt của thằng Montgomery đấy Selly!”
Đó là giọng của Matt đã được chỉnh âm to hết cỡ, đinh tai nhức óc vang khắp phòng ăn. Nhìn cái miệng-thư tự c.ắ.n xé lấy mình, Giselle bỗng buồn cười không chịu được. Cô bật cười khanh khách, ngả vào lòng Von cười lớn. Còn anh thì lầm bầm trên tóc cô cái gì mà: “Đám Gryffindor phiền phức thích chõ mũi vào việc của người khác.”
Tiếng cười của cô gái vẫn như trong ký ức ám ảnh anh mỗi đêm, Von Montgomery siết chặt lấy thân người cô, cảm nhận bả vai cô run rẩy vì cười, nghe mùi hương vương trên làn tóc mây vẫn dịu dàng như trước, anh bỗng thấy cuộc đời vẫn đối tốt với mình biết bao.
Cô vẫn còn đây, cô đã trở về bên vòng tay anh, vẫn cho anh cơ hội để được yêu cô một lần nữa.
Lần này, anh sẽ không để cô rời khỏi mình nữa.
Không bao giờ.
---------
(*) “Anh yêu em, và đó là khởi đầu cũng là kết thúc của mọi thứ trong đời anh.”
Trích trong chương 6, The Great Gatsby (1925), F. Scott Fitzgerald
(**) “Anh yêu em… công chúa của anh, tia sáng duy nhất của cuộc đời anh. Anh yêu em đến mức có thể c.h.ế.t vì em, dù ngay lúc này đây cửa sổ trái tim em vẫn còn đóng kín.”
(***) Iris là hoa diên vĩ. Mình thấy cả hai từ đều đẹp nên sẽ dùng đan xen trong truyện.
SPEW trong bộ truyện gốc do Hermione thành lập. Sang truyện mình vì không có nhân vật này nên mình không để là ai thành lập cả, xem như một tổ chức phi chính phủ đã có từ trước.
