[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 278: Nước Mắt (2)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:28
“Vậy anh có tốt nghiệp Ilvermorny không?”
Những chiếc hôn của anh tạm dừng, hai tay bưng lấy mặt cô. “Không, anh bỏ năm 7 trở về Anh.”
Ánh sáng trong mắt cả hai vụt tắt, chúng lại lặng lẽ nhìn nhau, hơi thở sát gần suy nghĩ đan xen. Dẫu không nói cả hai đều rõ đối phương đang nghĩ gì. Có đôi khi cõi u minh huyền bí không thể xâm phạm, dẫu thốt lên bằng lời nói hay bằng chữ viết cũng sẽ tạo ra nhân quả, để lại dấu vết. Đến cả một ý niệm thành hình trong não bộ thôi cũng có thể bị lột trần bằng bí thuật tâm trí, đến cả người lão luyện Bế quan như Seth Montgomery cũng không thoát khỏi số phận, anh và cô lại càng phải cẩn thận hơn.
Nhưng chủ đề đã nhắc đến thì không thể làm lơ nữa. Giọng Von trầm nặng, “Anh được giao sang Mỹ mở rộng mạng lưới, cũng là để liên lạc với ma cà rồng. Nào ngờ chính em lại bị bắt liên hôn với đám ma cà rồng đó.”
Cô vuốt ve mặt anh đáp, “Chuyện đã qua rồi. Bây giờ em không thể kết minh với Rosenvolt nữa đâu.”
“Thật ư?”
“Chẳng phải anh đoán được từ lúc Lucien Rosenvolt báo cho anh tung tích của em rồi à?”
Giselle đã suy nghĩ mấy hôm nay, chỉ có mỗi kết luận là Von được đám ma cà rồng báo tin mới kéo cả đoàn tới San Diego để giải cứu kịch tính như vậy.
Còn tại sao cách chúng phá đám lại là báo tin cho Von thì... Não bộ của Lucien Rosenvolt đôi khi cũng không hoạt động theo cách bình thường lắm.
“Ban đầu anh luôn nghĩ ông-ấy bắt em giao cho Rosenvolt nên không lúc nào không theo dõi động tĩnh của chúng. Vậy mà 7 năm qua vẫn chẳng thấy em đâu.”
“Anh theo dõi sai chỗ rồi,” cô lặng lẽ nói. “Là ở Ý, không phải ở Mỹ. Suýt nữa em phải cưới tên hút m.á.u đấy.”
Năng lượng ma thuật trong người Von bỗng tràn cả ra bên ngoài, nổ lép bép như khi anh đối mặt với Matt 3 hôm trước, hệ thống đèn trong căn penthouse chớp tắt liên tục. Von Montgomery sát bên người cô hóa thành con thú khát máu.
“Selly...” Von gầm gừ trong cổ họng, cô biết anh không phải gầm gừ với mình mà là với sự bất lực của chính anh. “Anh đã suýt mất em rồi...” Giọng anh khàn đặc, thở phì phò còn đèn vẫn liên tục nhấp nháy.
Rồi Von Montgomery lao vào hôn cô, c.ắ.n lấy môi cô đến bật máu, cả thân người 1m8 ấy ép sát xuống vừa hôn vừa c.ắ.n nơi cằm cổ, tay anh x.é to.ạc chiếc áo trên người cô. Anh hôn mạnh bạo đến mức làm cô choáng váng, mùi m.á.u tứa ra từ miệng cô càng làm con thú hung tợn hơn, anh hôn c.ắ.n khắp nơi trên da thịt và rồi khi khóa áo lót bật ra, người đàn ông nửa gầm gừ nửa nức nở vùi đầu vào nơi mềm mại ấy.
“Selly... làm ơn hãy nói là em đã trở về đi...”
“Em đây Von Montgomery.”
Giselle để mặc cho người đàn ông cuồng loạn trên n.g.ự.c mình, chỉ nhẹ nhàng mát xa đầu anh rồi nhìn những bóng đèn dần yên ổn trên trần căn penthouse. Không còn tiếng nổ lép bép nữa mà thay thế bằng những tiếng hôn mút đỏ hết cả mặt. Khi anh ngẩng đầu lên mặt dây chuyền từ cổ áo rơi xuống, không phải là cái locket xưa kia như cô đoán mà chỉ là chiếc nhẫn M cô từng đeo giữa n.g.ự.c như vậy.
Von ôm lấy cả thân trên để trần của cô gái, vùi mặt vào đôi gò bồng đảo hít hà lấy mùi hương tự nhiên của cô, để tay cô nhẹ xoa lấy tóc mình.
“Selly đừng rời bỏ anh nữa nha em. Đừng trả lại quà anh tặng nữa. Anh sẽ không chịu nổi, không thể nào chịu nổi nữa...” Giọng Von khàn đặc đi vì nức nở nỉ non. Và cũng đột ngột như thế, cô cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi lăn trên da thịt mình. “Selly anh đã suýt mất em rồi...”
Nỗi bi thương bất lực hóa thành lệ nóng tuôn trào, bao lo lắng áp lực những năm qua rốt cuộc cũng bùng nổ. Von Montgomery lặng lẽ khóc trên da thịt cô, nước mắt anh rơi trên đầu nhũ hoa cô run run mang đến cảnh tượng vừa hoang đàn xác thịt vừa thành kính tôn thờ. Chúng trần trụi đối mặt với nhau, chứng kiến lấy những nỗi bất an xáo động cùng với d.ụ.c vọng ham muốn của đối phương, lặng lẽ chấp nhận lấy những khiếm khuyết của nhau mà vun vén bù đắp.
Cơn xúc động của Von chóng kết thúc, Giselle nghĩ có lẽ cả đời này cô cũng chỉ chứng kiến được một lần anh khóc thế này thôi. Đến khi anh ngước lên nhìn cô, đôi mắt chỉ hơi hoe đỏ còn những sắc tố trong con ngươi đã tụ lại thăm thẳm, anh lại trở về là một người đàn ông cực đoan đáng sợ.
“Anh xin lỗi Selly,” giọng anh hơi khàn, bàn tay nâng niu lấy đôi n.g.ự.c cô với vẻ thành kính tham luyến tột cùng. “Anh có làm em đau không?” Von nhìn những vết hôn c.ắ.n khắp nửa thân trên của cô gái, khẽ vuốt ve lấy nốt ruồi son dưới chân n.g.ự.c trái vẫn luôn ám ảnh lấy những giấc mơ ướt át của anh.
Cô lắc đầu, Von biến mất vào phòng, khi hiện ra đã cầm khăn ướt và quần áo mới. Cầm khăn lau người cho Giselle, hơi thở anh lại từ từ nóng rực. Hoảng hốt Von tăng tốc rồi mặc lại áo cho cô ngay, như thể nếu để thêm vài giây nữa anh lại không thể kiềm chế nổi mình.
“Em quyến rũ anh quá đấy darling.” Mặc áo xong xuôi tóc bạch kim mới dám vùi đầu vào hõm cổ cô gái.
Cô cười khẽ vừa xoa tóc vừa ôm cổ anh. “Xem ai nói kìa. Cũng là anh hết giờ lại đổ tại em.”
Bình tâm trở lại Von mới đưa tới cái hộp điện thoại nhìn cô bóc seal.
“Anh phải đổi với Lucien Rosenvolt cái gì để có tung tích em vậy?” Cô hỏi.
“Không gì nhiều cả, đừng quan tâm Selly.”
“Von!” Cô thở dài, “Chuyện này là Lucien Rosenvolt lợi dụng chúng ta đấy. Gã vừa phá chuyện của em vừa trục lợi từ anh.”
Giselle không hứng thú với điện thoại mới lắm, thời cô đam mê điện t.ử công nghệ đã qua nhiều năm rồi.
“Phá chuyện của em? Rosenvolt phá chuyện gì chứ?” Lại chuyển giọng lạnh lùng.
“Chỉ khi nào anh cho em biết anh đã phải đ.á.n.h đổi gì với chúng.”
Von trừng mắt nhìn cô, Giselle cũng lạnh nhạt đáp lại anh. Chốc lát chàng trai đành chấp nhận chịu thua. “Giúp chúng bắt phù thủy trong 5 năm.”
“VON!” Giselle xô mạnh anh khỏi người, Von chẳng đề phòng gì cứ thế ngã ra. Mắt cô không trợn trừng thường thấy như mỗi khi cô tức giận mà mang một nét sắc lạnh đáng sợ đến độ lông tơ anh cũng dựng đứng lên.
Von không thể tin được nhìn cô gái tại sao lại có ảnh hưởng như thế lên bản năng của mình. Trong một thoáng anh tin rằng cô sẽ làm anh bị thương, thật sự làm anh bị thương để trừng phạt cho điều anh vừa nói.
“Von, anh có hiểu điều đó có nghĩa là gì không?” Runes sau lưng Giselle bắt đầu táo bạo kêu gào ngứa ngáy. “Anh không chỉ vi phạm quy tắc không xâm phạm giữa phù thủy và ma cà rồng, ICW hay bất kỳ cơ quan phù thủy nào biết được cũng sẽ tống anh vào tù mọt gông ngay lập tức, mà anh... anh còn có thể bị khép tội phản bội giống loài nữa đấy.”
Tóc bạch kim chỉ nhàn nhạt đáp lời như thể cô vừa bảo ngày mai có tuyết lớn vậy. “Nếu không có chuyện này thì bất kỳ cơ quan công quyền nào bắt được tội trạng của anh cũng sẽ tống anh vào tù ngay lập tức thôi. Selly, tay anh đã dính m.á.u rất nhiều trước đó rồi, thêm một chuyện này cũng chẳng là gì. Nhưng anh lại tìm về được em, deal này anh thấy mình còn hời đó chứ. Chỉ 5 năm thôi mà, loáng cái là qua.”
C.h.ế.t tiệt thật!
Giselle nhắm mắt không nhìn anh nữa, cố gắng hít thở sâu để an ủi Runes. Bàn tính của Lucien Rosenvolt tính đến thật đẹp, vừa phá vỡ kế hoạch của cô vừa lôi thêm Von Montgomery xuống nước, chắc chắn gã ta đã tra xét cẩn thận quan hệ giữa bọn họ hết rồi. Biết rõ đằng nào Giselle cũng hoàn thành nhiệm vụ thôi, thế là hắn ta tóm lấy một sơ hở lớn từ Von.
“Selly làm ơn hãy nói rõ mọi chuyện với anh, anh không thể nào cân nhắc lợi hại được nếu anh không rõ đầu cua tai nheo thế nào.”
“Không được đâu Von,” cô lắc đầu, mở mắt ra đã trở lại bình thường, nhẹ nhàng nói với tóc bạch kim vừa sáp lại gần mình. “Anh đừng cố tìm hiểu nữa.”
Von Montgomery nào dễ dàng buông tha như vậy. Anh mặt lạnh đáp, “Vậy để anh đặt câu hỏi, em chỉ cần trả lời Đúng hoặc Không hoặc gật đầu thôi cũng được.”
Cô mím môi nhẹ gật đầu.
“Em bị đưa đến một nơi nào đó bắt trở thành thành viên của một băng đảng giống như Sứ giả Thần c.h.ế.t?”
Giselle bật cười, “Anh nói làm như có nhiều tên điên như đám Sứ giả Thần c.h.ế.t lắm vậy.” Một Morgenstern khủng bố là quá đủ với thế giới vừa điên cuồng vừa yếu ớt này rồi.
“Vậy là đúng,” môi mỏng anh khẽ mấp máy tiếp. “Băng này gồm cả phù thủy lẫn ma cà rồng?”
Im lặng thay cho đồng ý.
“Em và Lucien Rosenvolt đối địch về mặt lợi ích, có thể là cạnh tranh chức vị?”
“...”
“Em đang làm nhiệm vụ, Lucien Rosenvolt phá hoại bằng cách báo cho anh biết để anh đến tìm em. Đồng thời lấy lợi ích từ anh, một mũi tên trúng hai đích?”
Thở dài gật đầu.
Von khoanh tay nhếch môi, “Vậy Lucien Rosenvolt tính sai một nước rồi,” Giselle nhướn mày, “Có anh, anh sẽ giúp em chứ không phải quấn lấy em.”
“Không, gã biết anh là trợ lực của em nên mới bắt anh cái deal đấy đấy.”
“Tại sao chứ? Mor-” Von ngắc ngứ trong cổ họng, “Ông-ta bắt tay với ma cà rồng đấy có sao đâu? Ông-ta cũng từng dùng tính mạng phù thủy ra tráo đổi với đám ma cà rồng đó đấy.”
Lần này Giselle quát anh. “VON! Không phải Morgenstern làm gì là chúng ta có thể làm theo! Anh định noi gương tốt của Chủ nhân mình đấy à?”
“Selly! Em đang bàn đúng sai với anh đấy à?” Von lạnh lùng đáp. “Đạo đức Gryffindor với anh chẳng có nghĩa lý gì đâu. Tại sao người khác có thể thẳng tay làm mọi việc bất kể pháp luật luân lý trong khi anh thì không được?”
“Von,” cô khẽ ngân tên anh. “Việc gì cũng có hậu quả cả, nhân quả phép thuật luôn tồn tại ở đó. Có những hành động rốt cuộc sẽ phải trả giá, chỉ là cái giá đó chưa đến mà thôi.”
“Trả giá?” Ánh mắt anh lẫm liệt nhìn cô. “Anh đã trả giá bằng linh hồn mình từ rất lâu trước đó rồi Selly. Anh sẵn sàng xuống địa ngục không thể siêu thoát để trả giá cho bàn tay đầy m.á.u trong kiếp này. Anh bán linh hồn cho Satan để đổi lấy cơ hội được bên em,” tay anh âu yếm vuốt má cô. “Không gì anh không thể làm nữa...”
Ngón tay cô đưa lên môi anh chặn lại những lời nói ngông cuồng đó. Vậy mà môi Von hé mở, từ từ l.i.ế.m lấy ngón tay bé xinh. Đã ai nói chiếc lưỡi của Von Montgomery còn uyển chuyển hơn rắn chưa, khi lưỡi anh vươn ra khiêu lấy từng sợi dây xúc cảm tơ mềm trên đầu ngón tay cô. Mắt Giselle không thể rời khỏi bờ môi mê hoặc ấy nữa, cô vô thức l.i.ế.m môi khi nước bọt tứa ra từ miệng Von thấm loáng đầu ngón tay cô, “Von...” cô rên rỉ, cơn tê dại từ đầu ngón tay từ từ lan hết cánh tay, rồi đến toàn thân.
Fuck cái miệng này! Giselle đút ngón giữa vào miệng anh, cả hai ngón tay ma sát với nhú lưỡi cùng nước bọt tạo ra những tiếng chậc chậc vang khắp gian phòng khách. Cô chuyển động tay ra vào nhẹ nhàng nhưng người đàn ông không đồng ý với tiết tấu đó, anh di chuyển cả đầu lẫn cổ họng để nuốt trọn những xúc giác của cô gái. Tầm mắt Giselle mờ đi, bờ môi phát ra những tiếng nức nở không thành lời, cơn giật điện lan khắp toàn thân làm da cô ửng đỏ lên.
Tóc bạch kim bắt đúng khoảnh khắc ấy, thòng tay vào áo cởi cúc áo lót lần nữa và nhéo vào đầu v.ú bắt đầu cương cứng của Giselle. Khác với lần cởi trần đầu tiên, lần này những vết chai của anh chạm tới đâu là nóng bỏng tới đó, “Von...” cô ưỡn n.g.ự.c nỉ non, miệng lưỡi khô khốc còn toàn thân thì tê dại, chẳng thể làm gì ngoài dựa sát vào anh tìm kiếm an ủi.
“Selly... Nói với anh, đã có ai khác ngoài anh từng làm thế này với em chưa?”
Lửa d.ụ.c trong đôi mắt xám khói như hóa thành thực chất, nhưng ẩn sâu bên dưới, ở nơi cô gái không chú ý tới là ngọn lửa ghen tuông cũng tối đen nồng đậm. Con rắn quỷ quyệt trong lòng Von Montgomery đang rủ rỉ bên tai anh rằng trong 100 phần thất thần suy nghĩ của cô vẫn có 1 phần ánh lên chút dịu dàng mà chính cô không hề hay biết để ẩn giấu.
Mẹ kiếp cô đang suy nghĩ về ai chứ.
“Selly... hãy cho biết... nói với anh...”
Von l.i.ế.m vòng tai Giselle trong khi bàn tay liên tục vân vê đôi bồng đảo, anh cố tình khơi lên nhưng đến cuối không gãi ngứa, cố tình để cả người cô nóng hầm hập vì cơn sóng rền rĩ chờ đợi cái vỗ về từ anh.
“Von... mẹ kiếp nhà anh!” Tiếng c.h.ử.i hóa thành cái mắng yêu mang tý chua ngoa, Von càng ép không tha, cứ vân vê như thế trên n.g.ự.c nhưng không chạm vào nhũ hoa nữa.
“Nói với anh đi Selly, em có từng nằm dưới thân ai như thế này chưa?”
Lưỡi rắn luồng vào vành tai cô, Giselle lại run rẩy thêm một trận nữa, cả người bấu chặt lấy Von miệng nức nở không thôi. “Von...”
Đáng lý ra Giselle không mẫn cảm đến thế, trước đây khi ở bên nhau chúng đã hiểu rõ rồi, nhưng Runes sau lưng kêu gào hòa cùng tra tấn điêu luyện sau 7 năm của Von, cô chẳng thể nào phân rõ được nữa. Runes ngửi được mùi d.ụ.c vọng và tham lam nồng nặc từ người Von Montgomery, anh càng kéo cô xuống địa ngục càng trở thành món ngon cho Runes, cũng hóa thành sự tê dại thèm khát nơi cô.
“Von...”
Thấy cô chỉ rên rỉ cầu xin chứ không trả lời mình, mắt cô cũng nhắm chặt không cho anh có cơ hội dò xét tâm tình cô nữa, ghen tuông rốt cuộc chiếm mất lý trí Von Montgomery, anh bỏ quên mất lời hứa không làm đau cô, không làm tổn thương hay hứa sẽ chờ cô ưng thuận vừa nãy. Chút ít lý trí còn sót lại của một bạn trai tốt chỉ đủ để Von ẵm Giselle lên bế thẳng vào phòng ngủ.
-------
P/s: Sau đoạn này còn một khúc H nữa mà vì kiểm duyệt không thể đăng thêm:
Von vì ghen tuông và bị Runes tác động nên điên cuồng mất lý trí, dẫn đến t.ì.n.h d.ụ.c vô cùng bạo lực suốt cả ngày hôm đó. Giselle bất tỉnh ở cao trào lần ba nhưng Von vẫn còn tiếp tục...
