[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 277: Nước Mắt (1)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:28

NYC 28.12.2023

Vì bị Von khuya qua quấn lấy đòi ngủ chung, mãi đến 1 giờ sáng mới tống cổ tên nhóc nhây được. Nên sáng nay cô dậy muộn, lại tốn thêm nửa tiếng trong nhà vệ sinh của phòng ngủ rồi mới ra khỏi phòng. Vừa ra đã thấy hai con gia tinh, Lolly bày biện thức ăn còn Missy thì đang dọn dẹp dù căn penthouse này chẳng có tý bày bừa nào để mà phải dọn. Gia tinh định lên tiếng chào nhưng Giselle ngăn lại, hơi lặng người nhìn Von đang đeo tai nghe call video với ai đó trong phòng làm việc trong suốt với vách tường kính.

Anh mặc áo sơ mi màu vàng rượu vang lấp lánh ánh kim, cởi hai cúc áo để lộ sợi dây chuyền bạc trên cổ, mặt dây chuyền thì ẩn dưới lớp áo nên không thấy rõ. Cổ tay xắn lên một nấc che khuất hết các hình xăm trên tay, những ngón tay thon dài vậy mà cũng thoăn thoắt gõ trên bàn phím của chiếc laptop hiệu quả táo c.ắ.n dở. Chiếc nhẫn mang gia huy gia tộc Montgomery màu đen tuyền ở ngón út tay trái, đó không phải là chiếc nhẫn thừa kế cô mang năm xưa và đã trả lại mà là nhẫn gia chủ Montgomery. Thêm một chiếc nhẫn vàng khá to ở ngón trỏ trái mà cô chưa quan sát kỹ đó là nhẫn gì.

Ánh sáng hắt qua cửa kính chiếu lên người Von, ôm lấy cái dáng ngồi đĩnh đạc có phần tự phụ trên ghế da đắt tiền, tô lên xương hàm góc cạnh đang mở ra khép vào của anh. Quý tộc thuần huyết cũng là anh mà tổng tài Muggle cũng là anh, dường như Von Montgomery sinh ra đã chẳng thể nào đứng ở vị trí bình thường được thì phải. 

Giselle bỗng hơi cảm thán về chủ nghĩa tinh hoa, nhận lấy cốc cacao sữa từ Lolly rồi ngồi vào bàn ăn thẩn thờ vẩn vơ. Chắc không người nào thuộc tầng lớp bần nông vô sản có cảm tình với chủ nghĩa tinh hoa, Giselle trước nay đều vậy. Nhưng cô buộc phải thừa nhận rằng rốt cuộc mình cũng là “tinh hoa” ở kiếp này, một vai chính nhận được mọi tài nguyên và đặc quyền gần như là duy nhất. Von Montgomery cũng thế, không chỉ ngậm thìa vàng lại càng được trời phú cho năng lực mạnh mẽ cùng bộ não xuất chúng, dù nửa đường gặp trắc trở nhưng cũng đang lấy lại hào quang. Cả hai đang sở hữu những thứ là mục tiêu phấn đấu của cả đời người, hoặc thậm chí mấy đời...

Chụt!

Giselle giật mình quay mặt lại, thế là môi cô chạm lấy môi anh kề sát. Chụt. Von lại hôn lên môi cô, hí hửng như một cậu bé trộm được viên kẹo ngọt.

“Von!”

“Ai bảo em tập trung thế chứ! Không thèm để ý đến bạn trai mình tý nào.”

“Em tưởng anh còn đang call.”

“Không thể để baby của anh đợi được.”

Von ngồi xuống ghế bên cạnh, trong khi Lolly đem một chồng báo sáng và cafe đến, anh vẫn say sưa nhìn cô không rời.

“Đang kỳ nghỉ mà anh cũng phải làm việc nữa hở?”

“Một ít việc phát sinh thôi, không chuyện gì to tát cả. Người Muggle nói sao nhỉ, If you live for the weekends and vacations, your life is broken.” (*)

“Anh tiêu thụ văn hóa phẩm Muggle nhiều quá đấy,” Giselle cười khúc khích.

“Biết sao giờ, đồng đô la giờ đổi được nhiều Galleon lắm.”

Tóc bạch kim tự nhiên phết bánh mì bơ và trứng đặt lên dĩa cho Giselle, nhìn cô ăn như trông em bé vậy. “Em có thể tự ăn mà, em không phải con nít.”

“Em là baby của anh, dĩ nhiên anh phải chăm sóc em rồi,” anh nói như chuyện đương nhiên.

“Đám yêu tinh đổi lấy đô la nhiều như vậy làm gì?”

Anh cũng bắt đầu ăn sáng. “Không phải Gringotts mà là Runeswiz cùng mấy ngân hàng phù thủy khác. Họ dần lưu hành song song Galleon và đô la luôn rồi. Còn dùng đô la để làm gì,” anh nhún vai, “Darling phải thừa nhận một điều là kinh tế Muggle phát triển bỏ xa chúng ta rất lâu rồi.”

“Đến giờ mới nhận ra ư,” cô bĩu môi. “Nhưng càng nhiều phù thủy làm ăn với Muggle thì rủi ro vi phạm Quy chế Bí mật càng cao. ICW không ngăn chặn sao?”

“Có chứ, nên chỉ ai khôn ngoan như bạn trai em đây mới kiếm được nhiều tiền đến thế thôi.”

Giselle bật cười khanh khách, nhích sát gần nựng lấy mặt Von. “Bạn trai em là nhất! Von Montgomery là nhất!” Chợt cô nói, “Nhưng sau này video call anh không được mặc áo này nữa,” Von nhướng mày. “Chỉ được mặc sơ mi trắng đen thôi và phải cài hết cúc áo lại!”

Nói xong cô gái giả vờ như không có việc gì tiếp tục bữa sáng của mình, nhưng chàng trai bật cười, đuôi mắt nheo lại đầy ý muốn chiếm hữu nhìn cô. “Darling à em có muốn anh đuổi thư ký nữ luôn không?”

“Anh có thư ký nữ á?” Giselle cao giọng ngạc nhiên, chợt thấy ánh mắt trêu chọc của Von. “Anh đùa em đấy à!”

Đùa giỡn xong anh mới nói. “Anh có thư ký nhưng là nam. Chứ nếu là nữ em không thích anh cũng sa thải thôi.” Rồi lại vẫy đuôi cún con. “Em thấy bạn trai em ngoan ghê chưa, em có nên thưởng gì cho anh không?”

“Anh muốn thưởng gì chứ?”

“Tắm chung?”

“...”

“Ngủ chung?”

“...”

Rốt cuộc cô đành chấp nhận cho Von ôm mình vào lòng ngồi đọc báo tắm nắng. Gia tinh đem đến rất nhiều báo, The New York Ghost, Lính Gác Salem, Phù Thủy Thường Nhật rồi anh đọc cả báo chí Muggle nữa. Dù đang kỳ nghỉ báo không đưa tin gì nhiều nhưng cũng tốn cả tiếng để đọc hết, Giselle lại thấy thương cảm Von nỗ lực quá nên thưởng thêm cho anh vài nụ hôn.

Vậy mà trong chồng báo đó đập vào mắt là một tờ in ngay cái họ Montgomery trên trang bìa, tò mò cô cầm lên xem.

“CHẤN ĐỘNG: MONTGOMERY ĐÃ CÓ BẠN GÁI?

Von Montgomery, gia chủ trẻ tuổi của gia tộc thuần huyết lâu đời ở châu Âu, những năm gần đây đã nổi lên như người đàn ông độc thân hoàng kim trong xã hội phù thủy Bắc Mỹ. Việc anh xuất hiện ngày càng nhiều ở các sự kiện kinh doanh Bắc Mỹ như lời tuyên bố ngầm rằng Montgomery sẽ tập trung khai thác thị trường Tân Thế Giới. Vì vậy, câu chuyện tình ái của anh cũng được rất nhiều quý cô phù thủy quan tâm.

Chắc hẳn ai cũng nhớ rõ việc Von Montgomery đã đính hôn với cô Seraphina Pudeator 10 năm trước và tuyên bố hủy hôn 3 năm sau đó ngay đêm lễ trưởng thành. Kể từ đó đến nay Von Montgomery dính không ít tin đồn tình ái từ Paris đến New York nhưng anh chưa bao giờ lên tiếng xác nhận.

Vậy mà tối qua tại nhà hàng Wand&Whisk ở Manhattan, các nhân chứng kể lại rằng chính miệng Von Montgomery khẳng định cô gái đang đi cùng anh là bạn gái mình, và anh đã rút đũa phép ra hăm dọa một kẻ gây rối vì lo lắng cho tính mạng của bản thân và của bạn gái.

Hiện không có bất kỳ thông tin nào về danh tính cô gái may mắn, các nhân chứng ở Wand&Whisk chỉ nhận xét rằng: “Một cô gái xinh xắn nhưng trông yếu ớt như người bệnh lâu ngày vậy.”

Không rõ mối tình này sẽ kéo dài bao lâu và vị gia chủ trẻ tuổi có ý định công khai cô bạn gái này ở bữa tiệc thượng lưu nào không. Chứ một người bạn thân của tôi ngay khi nghe tin đã khóc hết nước mắt trong đêm Giáng Sinh rồi nè!”

-----

Giselle đọc hết mẩu tin rồi mới ngước lên nhìn tên tờ báo: Enchanted Enquirer. Thế là cô lại cười như được mùa, ngồi trong lòng “người đàn ông độc thân hoàng kim” cười đến chảy cả nước mắt.

Von ôm cô trong lòng để âm vang điệu cười của cô lan tỏa đến cả cõi lòng anh. Vùi mặt vào làn tóc mây mà anh ngày nhớ đêm mong, vòng quanh chiếc eo nhỏ nhắn anh dường như muốn nuốt chửng cô hòa vào làm một với mình, để chúng mãi mãi chẳng thể rời xa nhau nữa.

“Selly... Selly...”

Giọng chàng trai trẻ thì thầm tên cô sao mà luyến lưu, sao mà nhung nhớ.

“Von...”

Mùi tuyết tùng bao khắp bầu không khí xung quanh, kèm bạc hà, gỗ thông cay và đôi chút vị khói. Cái cách anh ôm lấy cô đầy chiếm hữu, cách anh ngân tên cô sao mà ngọt ngào, cách anh dựa dẫm vào cô như cô dựa dẫm vào anh vậy.

Von lại hôn cô, nụ hôn dịu dàng chậm rãi dưới cái nắng lãng đãng của một ngày mùa đông. Môi anh tìm lấy môi cô mút mát, nhẹ nhàng ngậm lấy môi mềm chơi đùa. Bao nhớ nhung ngọt ngào từ anh truyền sang cô, anh nhấm nháp môi cô như món ngon mỹ vị nhất trần đời, như thể anh sẵn sàng chiến đấu với một bầy rồng chỉ để có thêm vài phút giây chạm đến bờ môi của cô phù thủy của anh.

“Selly bao năm qua anh không ngày nào là không nhớ em. Nhờ ánh mắt bờ môi em, nhớ điệu cười giọng nói em. Anh nhớ lại từng khoảnh khắc chúng ta ở bên nhau... Nhận ra anh đã xử sự tồi tệ với em nhường nào. Anh xin lỗi Selly, anh rất xin lỗi vì đã làm tổn thương em. Hãy cho anh cơ hội bắt đầu lại nhé em?”

Giselle nhìn người đàn ông trẻ đang tha thiết khẩn cầu mình, nhìn thấy chính gương mặt cô trong đôi mắt xám đã từng đẹp như sương mờ sớm mai của anh. Nghe giọng anh nức nở thì thầm gọi tên cô. Sao mà nỡ từ chối anh được cơ chứ.

Cả đời này chúng chỉ có thể liên quan đến nhau mà thôi. 

“Được...”

Tóc bạch kim lại vui mừng hôn cô lần nữa, nụ hôn này điên cuồng thô bạo, nhớ nhung ngọt ngào anh đã truyền hết sang cô thì giờ là lúc anh chiếm lại những gì thuộc về mình. Hôn nhanh chóng biến thành c.ắ.n xé, anh như muốn ngấu nghiến lấy từng tế bào môi cô, chơi đùa với chiếc lưỡi xinh xắn khắp khoang miệng rồi khi thả ra để cô gái hít thở, anh bắt đầu tuần tra tiếp lãnh thổ phía dưới. 

Từ cằm Von dần dần c.ắ.n xuống cổ, để lại từng dấu ngân đau đớn rõ ràng rằng cô thuộc về anh, rồi đến xương quai xanh như mắc áo. Slytherin chứng giám, anh đã không thể rời mắt khỏi bờ vai mảnh khảnh quyến rũ c.h.ế.t tiệt này kể từ khi cô về đây, đến độ anh chỉ dám chọn những chiếc áo kín vai cho cô nhưng chỉ cần tưởng tượng đến bả vai ấy từng hở ra để người khác chiêm ngưỡng anh đã muốn điên tiết lên.

Lần này rốt cuộc Von Montgomery đã đ.á.n.h dấu lại được nó, anh thô lỗ gặm c.ắ.n vừa đau đớn vừa hoang dại, Giselle chỉ có thể ưỡn người lên đón nhận từng chiếc hôn của anh. Bao nhiêu tháng ngày không ai hôn cô âu yếm với cô đến thế, bao nhiêu ngày đêm nếu không vùi đầu vào sách vở bùa chú để tích cóp kiến thức thì cũng là những ngày bôn ba hiểm nguy, cô đã gần như quên đi hương vị của ái tình mà mình còn chưa nếm trọn vẹn đã phải buông tay, quên đi chiếc hôn nồng ấm vỗ về lấy thân thể mình.

Đến tận khi trước n.g.ự.c tiếp xúc với khí lạnh cô gái mới giật mình, nhận ra chiếc áo đang mặc đã bị cởi ra tự bao giờ. Cô chỉ còn chiếc áo lót màu nude trên người và dưới ánh mắt thèm thuồng không kiêng dè gì của gã Slytherin thì càng như cô không còn mặc gì cả.

“Von...”

“Selly...” Mái tóc bạch kim vùi vào hõm cổ cô tiếp tục gặm cắn, chất tóc cứng nhột vẫn như xưa còn bàn tay to bự của anh đã luồng ra sau lưng chuẩn bị tháo khóa. Cô còn chưa quên tên nhóc này có thể cởi khóa chỉ bằng một tay đâu.

“Đừng Von...” Cô thì thầm bên tai anh.

Von cứng người đúng 1 giây rồi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt cô dịu dàng, anh hôn lên đuôi mắt chân mày cô rồi mới giúp cô mặc lại áo, vuốt phẳng nếp gấp. Tóc bạch kim kiềm chế lại hơi thở cuồng loạn của mình, lật người nằm xuống sofa ôm Giselle gối đầu lên n.g.ự.c mình. 

“Darling à em chỉ cần thở thôi anh đã chịu không nổi rồi.”

Cô luồng tay vào cổ áo sơ mi đã cởi ra chỉ còn hai cúc của Von, xoa lấy bờ n.g.ự.c rộng vẽ vòng lên trái tim vẫn đang đập cuồng loạn của anh. 

“Trên báo gọi anh là người đàn ông độc thân hoàng kim đấy,” cô chuyển chủ đề cái rẹt.

Bờ môi mỏng của anh bật cười khinh bỉ. “Từ quan trọng nhất là hoàng kim đó. Chúng chỉ hám cái danh Montgomery với cái hầm Gringotts của anh thôi.”

“Phải rồi, chứ cái bản mặt khó ưa của anh ai mà thèm chứ! Còn cái tính tình khó chịu khó chiều này nữa!”

Khinh khỉnh biến thành thích thú, nghe cô mắng yêu sao mà đáng yêu đến thế.

“À chờ anh,” Von sực nhớ ra, ngồi dậy bước vào phòng làm việc. Đến khi anh quay lại trên tay đã cầm ba cái hộp. Giselle không mấy để ý, sofa êm ái lún sâu quá cô lại muốn ngủ nữa.

“Nào dậy khui điện thoại mới của em nè,” anh xốc cô ngồi vào lòng.

“Hử?” Cô gái giờ mới để ý. “Điện thoại laptop Ipad à? Anh mua chi nhiều vậy?”

“Em biết?” Von bất ngờ khi cô gọi tên rành rẽ đến vậy.

“Đó là thái độ gì vậy hả!” Cô đ.á.n.h vào n.g.ự.c anh. “Em còn rành thế giới Muggle hơn anh đấy!”

Miệng Von lại dẻo dẹo. “Ối anh quên mất bạn gái anh đỉnh nhất trần đời. Gì cũng biết cả, không gì không biết!”

Cô trừng mắt. “Hay quá ha! Chọc quê em à! Không nhớ ai chỉ anh cách tính trọng lượng biểu kiến à.”

“Là em, là em. Giselle Gibson phù thủy giỏi nhất khóa.”

“Vậy sao, hồi đó anh còn bảo là do anh nhường em mà,” cô chu môi. Tên nhóc này hồi năm 3 năm 4 còn không phục bảo là anh nhường cô ở môn Bùa chú và Phòng chống nghệ thuật hắc ám chứ nếu không chúng đã ngang hàng rồi.

“Thì anh nhường em thật mà,” Von nhất quyết không chịu thua. “Sang Ilvermorny anh đứng nhất đấy.”

Cô gái ngóc đầu dậy mắt sáng b.ắ.n ra sao xẹt. “Thật á? Giỏi thế!” Lại hôn chụt chụt lên đầy mặt anh.

Nhưng tư thế này làm cả bộ n.g.ự.c cô ép sát lên người anh, thân mình nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng chàng trai, những đường cong uốn lượn của cô anh cảm nhận rõ ràng qua lớp vải mỏng.

Mẹ kiếp g.i.ế.c anh luôn cho rồi.

“Honey à,” giọng Von trầm khàn. “Nếu em còn định nằm thế này nữa, anh không chắc mình làm good boy được nữa đâu.”

Tai cô nóng bừng, chống tay ngồi dậy kháng nghị. “Anh mà là good boy chắc Salazar Slytherin đội mồ sống dậy luôn quá.”

“Bad boy ain't good but good boy ain't fun.”

Cô bực bội đập cái gối lên bản mặt khó ưa. “Hai thằng song sinh dạy hư anh đó hả!”

“Anh mà cần học tụi nó à! Chỉ cần nhìn thấy em là anh biết mình phải làm gì rồi!”

Lần này đến lượt Von hôn chụt lên má cô, lại hôn lên mũi lên trán lên cằm. Anh làm cô nhột đến nỗi cười khúc khích lên, sáng giờ cô cười nhiều đến nỗi chắc bằng cả năm qua cộng lại luôn rồi.

------

(*) “Nếu bạn chỉ sống để chờ cuối tuần và kỳ nghỉ, thì cuộc đời bạn đã xong rồi.”

- DailyVee 156, Gary Vee

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 285: Chương 277: Nước Mắt (1) | MonkeyD