[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 280: Năm Mới (1)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:29

Tỉnh lại ở phòng ngủ chính sau cơn ngất xỉu lần hai, Giselle vẫn không biết hiện tại là ngày mấy, sáng hay chiều vì rèm vẫn được kéo kín mít không có tý ánh sáng nào lọt vào. Nhưng có một đèn ngủ hình ngôi sao vàng đặt ở góc xa xa, gối chăn nệm được thay mới toàn bộ và không gian có mùi hương d.ư.ợ.c vỗ giấc ngủ thanh nhẹ. Trên thân Giselle đang mặc một chiếc đầm ngủ lụa tay dài nhưng lại không có đồ lót nào cả. Cảm thấy hơi đau đầu cô thử ngồi dậy nhưng động tác này lại càng làm cơn choáng váng ập tới mau hơn. Cô phải ngồi trên nhường nhắm mắt vài phút mới đỡ, từ từ đặt chân xuống sàn thì nhận ra toàn bộ sàn đã được trải nệm lông êm ái.

Tiến tới cửa sổ toàn kính kéo rèm lên, phát hiện thành phố ngoài kia đã lên đèn, ánh sáng đô thành tràn ngập sắc màu hiện đại phản chiếu lên toàn thân cô gái trẻ, Giselle bỗng nhiên cảm thấy vô cùng giễu cợt.

Cô đang ở trong một căn penthouse xa xỉ của giới siêu giàu, ngủ trên chiếc giường king-size có thể trị giá bằng thu nhập nhiều năm của hộ gia đình trung lưu, mặc áo ngủ lụa cao cấp gợi tình, đạp lên t.h.ả.m lông còn mịn hơn da cô mà ngắm nhìn siêu đô thị giàu có bậc nhất hành tinh.

Kiếp trước đây chỉ là mộng ước hoang đường nhất trong tất cả những ảo mộng của cô. Đôi khi cô nghĩ được một lần ghé thăm NYC, được thức dậy đâu đó trong căn tầng hầm ở East New York đã là quá xa xỉ rồi. Hay ở kiếp này khi đi du lịch cùng nhà Gibson, cô cũng chỉ mong được cùng ba má anh Hai làm một tour tham quan NYC Giáng Sinh đã là mãn nguyện lắm rồi.

Thế mà giờ đây khi đứng ở vị trí này ngắm nhìn ánh đèn thành phố, cô đã chẳng còn chút cảm giác vỡ òa hạnh phúc vì ước mơ bấy lâu đã thành hiện thực mà chỉ thấy một nỗi cay đắng nghẹn ngào. Tiếc thương cho những gì mà bản thân đã trải qua, cho niềm ngây thơ của một kiếp người bình lặng, cho những ước mơ bình dị tươi đẹp đã bị tước mất. 

Kể từ khi lên tầng 9 Ysmerith Giselle đã tự nhủ với mình rằng cô phải sống sót rời khỏi nơi quái quỷ đó, phải làm chủ cuộc đời mình làm chủ lựa chọn của mình, dù cho phải làm trái luân thường đạo lý, trái với những nền tảng đạo đức đã xây dựng nên con người cô ngày hôm nay. Cô đã g.i.ế.c người, đã lừa lọc phản bội, đã tham gia những tràng cảnh kinh tởm trái ngược với tư duy bình thường của một con người bình thường. Cô đã thay đổi đến nỗi chính cô còn không nhận ra mình, đến cả màu mắt cũng không còn như trước kia nữa. Rồi cũng chính cô chọn lấy Runes-báng-bổ, chọn khắc chúng trên lưng dù biết rõ chúng sẽ ảnh hưởng đến mình và cuộc đời mình thế nào.

Chính cô đã lựa chọn giờ lại hối hận hay sao.

Cũng như chính cô đã chọn quay về bên Von Montgomery, chọn nhận lời yêu của anh trong khi biết rõ cuộc đời mình còn đầy hỗn loạn. Chính cô đã bảo Von không cần phải ẩn giấu con người thật của anh với cô, nhưng giờ lại hối hận sao.

Hối hận. Cô cũng đã từng thề mình không được để hối hận bủa vây lấy đầu óc nữa, cảm giác hối hận chỉ có thể nằm ở một góc đóng vai trò là chút lương tri ít ỏi còn lại của cô, nhắc nhở cô rằng mình vẫn là một con người đã học qua 12 năm giáo d.ụ.c công dân.

Giselle Morgenstern không hối hận.

Cô đáng ra cũng không còn cảm xúc kinh tởm khi đã chứng kiến quá nhiều thứ tởm lợm trên trần đời này nữa. Nhưng nhìn chiếc giường nệm khổng lồ mấy tiếng trước vừa diễn ra một nghi lễ báng bổ thần thánh, gian phòng ngủ mở ra NYC hoa lệ này đây là nơi diễn ra nguyên tội của loài người, và chính thân thể cô đây lại là cội nguồn của những tà ác đó, Giselle bỗng cảm thấy ruột gan cuộn trào, cô chạy vội vào nhà vệ sinh và rồi... 

Ọe!

Cô nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu vì cảm giác kinh tởm lan khắp da thịt.

Mà có gì trong bụng để nôn cơ chứ, cô gái chỉ ói ra những dịch vị dạ dày chua lè, cong cả người và bờ vai run lên không biết vì run ói hay run rẩy theo cơn đau đớn hối hận của chính mình.

Von Montgomery xuất hiện sau tiếng nôn ói thứ ba, anh nhìn cô gái ôm bồn cầu vừa nôn vừa khóc, niềm thù hận căm ghét cực độ vừa được dằn xuống lại nhen lên, lần này mạnh bạo đến độ đèn phòng ngủ bắt đầu chớp nháy và xung quanh nắm tay Von lại có tiếng nổ lép bép như điện giật.

Anh không dám đứng đó thêm một phần trăm giây nào nữa, kêu Lolly chăm sóc cô rồi độn thổ biến mất.

Giselle nôn đến 10 phút, suýt nữa nằm vật ra sàn vì mệt lử may nhờ Lolly đưa cô trở lại phòng ngủ. Nhưng cô phù thủy không muốn nhìn thấy căn phòng này nữa, vừa ngó tới chiếc giường ruột cô lại co thắt nên bảo gia tinh dìu mình sang phòng ngủ phụ. Căn penthouse có 3 phòng ngủ, phòng chính vốn ban đầu Von đòi ngủ cùng nhưng cô từ chối nên anh mới sang phòng phụ, vì thế vẫn còn một phòng trống không có mùi của Von. Giselle cuộn người co ro trên giường, cả thân mình nổi lạnh đến độ gia tinh lăn xăn tìm mọi cách sưởi ấm vẫn không thuyên giảm. Đến cuối cùng cô chỉ bình tĩnh lại khi uống hết một cốc cacao sữa nóng, nhưng nhất quyết không ăn bất kỳ thứ gì. Lolly không còn cách nào khác phải pha t.h.u.ố.c dinh dưỡng vào ly cacao thứ hai rồi canh chừng Giselle uống cho bằng hết.

Đêm đó Von Montgomery không về nhà. Căn penthouse chỉ còn lại hai con gia tinh lo lắng vì cô chủ bị bệnh khó hiểu. Giselle gần như không nhận ra Von không ở gần cô nữa, khi cơ thể quá sức chịu đựng đầu óc và cả phép thuật của cô cũng tạm ngừng. 

Run rẩy ớn lạnh chui vào chăn, mắt mở thao láo nhìn trần nhà đến khi Missy từ dinh thự mang về t.h.u.ố.c giấc ngủ không mộng mị (*) rồi cả hai con gia tinh khóc lóc xin cô uống, Giselle đành miễn cưỡng uống và ngủ say như bất tỉnh.

10 tiếng sau đó, cô tỉnh dậy vào giữa trưa, t.h.u.ố.c ngủ hết tác dụng thì cơn đau đầu lại kéo đến, nhưng may là không còn nóng lạnh bất thường nữa. Cô đã đủ tỉnh táo để kéo rèm tận hưởng khung cảnh thành phố ngập nắng, một chốc khi đã bớt đau đầu Giselle mới làm vệ sinh cá nhân, mặc vào một bộ quần áo bình thường nhất trong phòng thay đồ rồi bước ra phòng khách.

Tận khi ngồi vào bàn ăn Lolly mới báo là Von không về nhà đêm qua. Giselle không hiểu, anh đi đâu thì đi chứ có sao đâu.

“Cậu chủ cũng không về dinh thự nữa thưa cô,” con tinh trông vô cùng lo lắng.

“Thì anh ấy bận việc gì thôi.”

Giờ đến cả Missy lẫn Lolly đều tỏ ra lo lắng, cô không hiểu hỏi. “Có chuyện gì à?”

“Cô... cô chủ và cậu chủ cãi nhau ạ?” Missy hỏi.

“Không,” Giselle hơi ngớ người, “Tại sao lại hỏi vậy?”

“Hôm nay là cuối năm đó thưa cô, cô cậu phải đón giao thừa cùng nhau chứ.”

Giselle hơi lặng người, 31 rồi ư. “Chắc Von bận việc gì đột xuất thôi, công việc của anh ấy nhiều mà.”

“Nhưng thế thì cậu chủ sẽ báo cho chúng gia tinh biết, còn đằng này... Lúc cậu độn thổ đi trông cậu...” Lolly lắp bắp nói, “Trông cậu như vừa cãi nhau với cô vậy.”

Giselle lại đau đầu, sở hữu quá nhiều gia tinh cũng chẳng vui vẻ gì. “Này thì cháu cũng không rõ, anh ấy nghĩ gì sao cháu biết được.”

Cô gái thấy mình nói chuyện rất bình thường nhưng vào tai hai con gia tinh thì như xác nhận cho nỗi lo của chúng: Hai chủ nhân đang cãi nhau. 

Mà đúng là Giselle không để tâm, cô ăn dằn bụng để cấp cứu dạ dày rồi lướt qua mấy tờ báo, thấy không có gì hay nên nhờ gia tinh đưa đến giấy da và bút lông để hồi đáp thư từ. Xong xuôi cô lại bắt đầu làm việc của mình, mấy nay bị Von quấn lấy nên chưa kịp sắp xếp suy nghĩ về chuyện của quân đội Muggle, giờ tận dịp không bị ai làm phiền cô cần suy tính lại.

Cô phù thủy say sưa làm việc đến khi thành phố lên đèn, chỉ ăn vài lát bánh mì, trứng ốp và uống sữa làm Lolly thì thầm cái gì mà có cậu chủ ở đây cậu sẽ không để cô ăn uống thế này.

Sau khi xem lại hết tất cả ghi chú của mình rồi đốt bỏ, ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện ra căn penthouse đã được ánh đèn lung linh của những tòa cao ốc xung quanh soi tỏ. Dù không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì cô bỗng hình dung được phố xá bên dưới ắt hẳn vô cùng náo nhiệt. 

Đã đến đây rồi lại đúng dịp thế này, tại sao mình có thể bỏ lỡ Times Square Ball Drop được cơ chứ.

Phải, phải rồi, đi xuống dưới chơi chứ.

Đương lúc Giselle đấu tranh nội tâm xem countdown có đáng để mình chen lấn giữa dòng người đông đúc không thì bỗng một tiếng bụp vang lên giữa phòng khách.

“Cmm fuck Von! Mày hành tao quá mà! Ngày cuối năm cũng không yên với mày nữa.” Chưa thấy là ai nhưng cái giọng khó ưa của Ron Steffensen đã vang khắp nơi.

Hai con gia tinh ngay lập tức chạy tới đón lấy tóc bạch kim đang dựa sát vào người Ron nhưng cái thân mình 1m8 nặng trịch đó sao mà hai sinh vật bé mọn 1m có thể đón đỡ được.

“Nè alo? Cô lại giả ngốc đấy à?” Cái miệng chọc c.h.ử.i nói liên hồi, “Hay cô quên mình có bạn trai rồi hả?”

“Tôi suýt quên rồi đấy,” đến giờ Giselle mới nhận ra tình hình, bước tới phụ đỡ lấy bên tay Von còn Ron vẫn xách tay kia. Kề sát, mùi rượu phả ra nồng nặc từ người anh suýt làm cô choáng váng. “Sao lại uống dữ vậy?”

“Thất tình.”

“...”

Ơ kìa, tôi mới quên mình có bạn trai thôi mà chứ đã chia tay đâu.

Vác Von về phòng ngủ chính xong Ron chạy biến ra phòng khách, nhận lấy ly nước từ Missy uống ực rồi để lại câu cuối cùng trước khi độn thổ biến mất: 

“Nó nện suýt c.h.ế.t hai thằng ăn xin Muggle rồi nốc một ngày một đêm rồi đó. Cmn cô hành nó quá mà.”

Quay vào phòng ngủ đã thấy Missy giúp Von uống t.h.u.ố.c giải rượu rồi, Lolly đem vào một rổ khăn ấm cùng quần áo mới để hai con gia tinh chuẩn bị lau người cho chủ.

“Missy Lolly ra ngoài đi, để đó cháu làm cho.”

Vậy mà gia tinh vui mừng chạy tót ra ngoài.

Trong phòng chỉ bật chiếc đèn ngủ hình ngôi sao vàng, rèm đã vén lên hứng trọn ánh đèn lung linh của thành phố Muggle hiện đại. Giselle nhớ lại cái giễu cợt của mình vào lần cuối cùng mình đứng xem quang cảnh này, hơi lắc đầu thở dài rồi trèo lên giường bắt đầu cởi quần áo cho Von.

Tuy nhiên khi vừa chạm đến chiếc áo sơ mi, người đàn ông bỗng bắt lấy tay cô bằng thế khóa, gầm gừ trong khi vẫn nhắm mắt. “CÚT!”

Von hơi nhăn mày, gương mặt anh trông cũng chẳng có vẻ gì là tận hưởng men say, Giselle không hiểu, thế thì uống làm gì cơ chứ. “Von là em,” cô thì thầm định rút tay lại. 

Nghe giọng cô tóc bạch kim hơi hé mắt, mơ màng không có tiêu cự nhưng lại chuyển sang nắm lấy tay cô bằng cả hai tay anh, nhẹ nhàng vuốt ve. “Em đó à Selly, em đi đâu rồi sao còn chưa chịu về với anh...”

Giselle ngẩng ra, giờ mới hiểu anh còn chưa tỉnh rượu. Cô buồn cười nhích sát xoa đầu anh rồi xoa đến trán, đến chân mày đang châu lại. “Em đây Von Montgomery, em đã về rồi đây.”

“Em đừng lừa anh,” bàn tay chai sạn vẫn nắm chặt lấy tay cô không buông. “Bao nhiêu lần anh mơ thấy em... lần nào em cũng nói thế...”

Giselle đành dùng tay trái với lấy khăn ấm lau mặt cho anh. “Bao nhiêu lần mơ thấy em lận à. Thế anh thấy em đang làm gì hở Von?”

Định trêu chọc người say một chút thôi, ai ngờ bờ môi mỏng ấy mơ màng đáp: “Đang l.à.m t.ì.n.h với anh!”

Cô muốn dùng khăn đè c.h.ế.t ngạt tên nhóc này luôn cho rồi. Nhưng thôi, thế thì lại phạm tội mưu sát người yêu mất.

Không nên, không nên.

Lau hết mặt xuống cổ, lại chưa thể cởi áo sơ mi ra lau tiếp, thế mà cô gái lại thông minh đột xuất. “Đang fuck mà anh còn mặc áo thế này sao hở Von,” cô thì thầm, “Cởi áo ra đi chứ.”

Cô phù thủy muốn cười ra tiếng khi tấm thân 1m8 đó ấy vậy mà bắt đầu tự cởi cúc áo sơ mi của mình!

Sao mình thông minh dữ vậy nè!

“Cởi cả quần nữa anh.”

“Selly...”

“Ngoan nào...”

“Selly... Selly...”

Nhờ sự giúp sức của Von-say-rượu Giselle cuối cùng cũng lột được hết quần áo của anh. Sợ anh cảm lạnh cô không chú ý quá nhiều đến các hình xăm và sẹo trên khắp thân thể mà tranh thủ lau người. Nhưng khi lau đến vùng bụng dưới, được soi tỏ bởi những ánh đèn led đầy màu sắc mừng năm mới ngoài kia, 18 ký tự tên cô hằn rõ màu m.á.u trên da thịt anh, vài sợi lông mọc thưa thớt xung quanh. Giờ cô mới để ý, khi bàn tay mình chạm dần đến chúng như tự thiêu đốt lên. Vùng da Von nóng bỏng, m.á.u bắt đầu dồn xuống bên dưới còn môi anh vô thức rên rỉ tên cô.

“Selly... Selly...”

Cô gái lại cảm thấy nhờn nhợn trong cổ họng, gắng gượng lau nửa thân dưới xong cô cũng không còn sức để mặc quần áo cho anh nữa. Giselle định rời giường gọi gia tinh vào giúp, nhưng khi cô vừa nhổm dậy tay Von đã bắt lấy chân cô kéo lại.

“Selly... đừng đi... đừng bỏ anh...”

Cô gái té nhào vào thân người trần như nhộng. “Nãy giờ anh đùa em đấy à?”

Hai cánh tay rắn chắc của Von vòng tay ôm Giselle thật chặt, bờ n.g.ự.c rộng rãi dán vào lưng áo còn bụng dưới thì cọ vào m.ô.n.g cô. Hơi thở không còn mùi rượu nữa nhưng lại nóng rực phả vào tóc cô.

“Selly đừng bỏ rơi anh...”

Rốt cuộc không biết Von còn say hay không, cố gắng thoát khỏi thế gọng kìm ôm chặt đó, cô chạy vào nhà vệ sinh vốc nước lạnh và súc miệng cho bớt buồn nôn. 

------

(*) Potion for Dreamless Sleep: Thuốc giấc ngủ không mộng mị

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 288: Chương 280: Năm Mới (1) | MonkeyD