[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 281: Năm Mới (2)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:29
Vừa bước ra thì bên ngoài cửa kính có những đốm đèn bập bùng, pháo hoa b.ắ.n lên ngang tầm nhìn căn penthouse rực rỡ bao phủ không gian, mang đến những ánh chớp nháy mọi loại sắc màu soi tỏ phòng ngủ. Giselle thẩn thờ ngồi lại lên giường cạnh tấm thân người đàn ông, lặng người chiêm ngưỡng màn trình diễn pháo hoa đón năm mới lung linh này. Quang cảnh choáng ngợp tráng lệ đến mức cô gần như quên cả thở, không chú ý đến người bên cạnh đã tỉnh giấc tự bao giờ, cũng đang lặng người ngắm gương mặt cô được ánh pháo hoa đa sắc phản chiếu.
Em ngắm cảnh. Anh ngắm em.
“Selly chúc mừng năm mới!”
Ngay khi pháo hoa kết thúc tiếng Von đột ngột vang lên. Giselle nhìn lại, anh đã ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường, chăn đắp bên dưới trong khi lộ ra nửa thân trần cùng sợi dây chuyền bạc chưa đeo lại mặt dây chuyền nào.
“Sau này năm nào chúng ta cũng cùng đón năm mới nhé em.”
Giọng Von vẫn hơi khàn, ánh đèn chớp tắt ngoài kia phản chiếu lên gương mặt và thân thể của cả hai mang đến những sắc màu đa cảm đan xen. Giselle không biết nên đối mặt với anh thế nào, chỉ đáp:
“Chúc mừng năm mới Von.” Cô định xuống giường về phòng ngủ phụ. “Anh nhớ mặc quần áo vào kẻo lạnh.”
Nhưng vừa động tay cô đã bị bàn tay to lớn giữ chặt. “Selly... đừng đi...”
Giselle bỗng hiểu ra hàm ý của từ “đừng đi” này, không phải anh níu cô đừng sang phòng khác.
“Em muốn ngủ một mình. Von, anh nghỉ ngơi đi.”
Nói rồi cô kiên quyết dứt ra, về phòng ngủ phụ nhưng cũng chẳng vào giấc được nên kéo ghế ngồi đọc vài ba cuốn sách linh tinh. Song không quá hứng thú, cô gái cứ cuộn tròn lọt thỏm trong ghế ôm chăn nhìn ngắm thành phố sáng đèn ngoài kia.
Ánh đèn đô thành mới mê hoặc làm sao.
"Tại sao lại từ chối hắn?"
"Bọn mi không thấy cách hắn đối xử với ta sao?"
"Tôn thờ, đam mê, chiếm hữu?"
"..."
"Ta là cội nguồn tội lỗi của hắn, và ta không thể chịu được điều đó?"
"..."
"Hãy nhìn thành phố ngoài kia xem, ta nhìn thấy gì?"
"Giấc mơ Mỹ, sắc màu cuộc sống, cuộc đời bình thường.'
"Sai rồi! Nơi đó cũng đầy tội lỗi mục ruỗng. Kiêu ngạo, tham lam, dâm dục, nóng giận, tham ăn, ghen tỵ, lười biếng tất cả đều có cả. Thế gian này đã có quá nhiều tội lỗi phù phiếm rồi, thêm một người hay bớt một người có gì khác biệt. Nhưng nếu ta chấp nhận hắn cuộc sống sau này chẳng phải thú vị hơn sao?"
"Đó không phải là những điều ta truy cầu."
"Không phải ư, không phải mà ta khắc lên Runes Trực giác và Dục vọng, Sức mạnh và Quyền lực? Kể cả Tri thức và Trí tuệ cũng chỉ nhằm mục đích củng cố cho hai Runes kia thôi."
"Là bọn mi tự tìm đến ta..."
"Cứ tự đ.á.n.h lừa chính mình tiếp đi..."
----
Tỉnh giấc đã thấy mình đang nằm trên giường chứ không phải trên ghế, thầm tự trách mấy nay mình ham ngủ quá. Lại tốn cả tiếng trong nhà vệ sinh, khi bước ra cũng chỉ thấy hai con gia tinh chạy tới chạy lui còn Von đã ngồi trong phòng làm việc.
Giselle vẫn chỉ uống cacao sữa, vừa đọc báo vừa suy nghĩ xem hôm nay nên làm gì. Dù gì cũng là ngày đầu năm mới, Muggle người ta có New Year New Me thì cô cũng nên sống có kế hoạch chút.
Ấy vậy mà trước mặt bỗng bị thảy đến một thứ gì đó, Giselle bỏ báo xuống nhìn tới. Hóa ra là thư của cô định gửi cho Ive.
“Von anh lấy thư của em à?” Cô không vui ngẩng đầu lên nhìn tóc bạch kim vừa bước ra từ phòng làm việc.
Mới sáng đầu năm tên nhóc này đã treo lên vẻ mặt đầy sát khí như chuẩn bị nguyền ai đó vậy.
“Em đừng mơ tưởng rời khỏi anh!” Môi mỏng nhếch lên đầy lạnh lùng, ngồi xuống đối diện cô qua bàn ăn chứ không ngồi cạnh cô như kể từ khi cô về đây nữa. Gia tinh thấy vậy đã lẻn đi đâu mất dạng.
“Em chỉ định đến sống cùng Ive mấy ngày cuối cùng trước đám cưới thôi.”
“KHÔNG!”
Giselle mím môi, “Von em không muốn cãi nhau với anh, lại còn vào sáng đầu năm thế này. Nhưng anh không có quyền hạn chế tự do của em.”
“Anh không cãi với em. Em không được dọn đi đâu cả. Em ở đây, còn anh sẽ quay lại dinh thự.”
Cô gái ngớ người, “Chi mất công vậy. Em có đồ đạc gì nhiều đâu, giờ em nhấc m.ô.n.g cái là chuyển qua nhà Ive ngay.”
Nhưng cô không hiểu câu nói này mang tính sát thương như thế nào. Trong mắt Von cô chẳng luyến lưu gì với anh cả, bảo dọn là đứng dậy biến mất gọn ơ.
Tóc bạch kim rít qua kẽ răng. “Selly, em sống với anh, cả đời này em chỉ được sống bên cạnh anh thôi. Nếu em không muốn gặp anh anh có thể dọn đi nơi khác, chứ em không được, KHÔNG BAO GIỜ được biến mất khỏi anh nữa.”
Giselle lại đau đầu, “Anh lại phát điên cái gì nữa vậy Von Montgomery! Em chỉ muốn ở cùng bạn mình vài tháng thôi, Ive ở ngay NYC này mà, anh biết địa chỉ mà.”
“Em muốn đến thăm ai gặp ai thì tùy em Selly, nhưng em phải sống ở đây, trong căn hộ đứng tên Von Montgomery này. Để anh chăm sóc em, chứ em không thể sống trong căn phòng mấy chục mét vuông chẳng ra gì của Parsons được.”
Hóa ra nói nãy giờ là chê bai nhà Ive ở à.
“Không phải ai sinh ra đã ngậm thìa vàng như cậu trẻ Montgomery đâu. Tầng lớp vô sản chúng tôi có thể-”
“Selly!” Von lạnh giọng cắt ngang, “Đám bạn em sống thế nào anh không quan tâm. Em muốn gặp ai làm gì đều được, nhưng em không thể sống như chúng. Có anh ở đây, anh sẽ không để em phải chịu thiệt thòi gì cả.”
“Em không có chịu thiệt thòi gì cả Von! Anh lại đang hoang tưởng nữa rồi.”
“Anh hoang tưởng? Chẳng phải em định bỏ rơi anh à?”
“Em...”
“Em định chuyển sang ở với Parsons trước, xong nhân lúc anh không chú ý lặng lẽ biến mất phải không?” Tấm thân 1m8 đứng bật khỏi ghế kêu cái keng, sải bước tới sát bên ghế cô đang ngồi và rồi nhanh như chớp ôm vòng lấy eo cô nhấc bổng lên.
“Von bỏ em xuống.”
“KHÔNG!”
Tóc bạch kim bế bổng Giselle theo kiểu ôm công chúa, sảy những bước dài tới cái sofa khổng lồ. Tưởng đâu anh sẽ đặt cô xuống nhưng không, Von ngồi lên sofa nhưng vẫn ôm chặt cô, khóa cô ngồi trong lòng anh.
“Em định bỏ rơi anh chứ gì? Mơ đi!”
“Tại sao anh cứ phải suy diễn ra đủ thứ chuyện vậy Von? Em đã nói rồi, em chỉ muốn ở cạnh Ive thôi, lâu lắm rồi em không gặp bạn em mà.”
“Thì em cứ đến nhà tụi nó chơi, đi đâu chơi thì đi nhưng phải trở về đây. Phải ở dưới tầm mắt anh, để anh chăm sóc cho em.”
Người đàn ông ngả lưng tựa vào sofa, cứ giữ cô ngồi trong lòng anh như vậy.
“Em là búp bê t.ì.n.h d.ụ.c của anh sao Montgomery?” Cô lặng lẽ nói. “Anh đòi sở hữu em, nuôi em trong nhà kính xa hoa, bắt em mặc quần áo xa xỉ theo ý anh rồi tối đến tắm rửa sạch sẽ chờ anh fuck sao?”
“Em nghĩ vậy à?” Von cũng lặng lẽ đáp. “Vậy sao không nghĩ ngược lại, anh mới là nô lệ của em, mới thuộc sở hữu của em. Anh như con ch.ó crup suốt đời không thể rời khỏi em, tiền của anh cũng là tiền của em, em có thể tùy ý làm gì với tài sản của anh.”
“Anh biết là em không nghĩ vậy mà Von.”
“VÀ ANH CŨNG KHÔNG NGHĨ VẬY. Tại sao em cứ tự xem nhẹ mình, tự gán cho mình đủ thứ danh xưng vậy. Quần áo trang sức hay mọi thứ anh mua cho em, chỉ đơn giản là anh thấy em xứng đáng sở hữu chúng, em xứng đáng với những thứ tốt nhất trên trần đời này Selly à...”
“...Anh đã làm lại di chúc rồi,” tóc bạch kim nói một tràng không để Giselle kịp nói, “Nếu anh c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử mọi tài sản sẽ chuyển sang tên em ngay lập tức. Chiều nay luật sư sẽ gửi cho em một bản sao.”
“Von!”
“Còn chuyện tình dục,” Von bỗng cười tự giễu, vô cùng chua chát, “Anh làm em ghê tởm tới vậy sao... Đến cả chạm vào anh cũng làm em buồn nôn?”
“Không, em chỉ...” Giselle cũng chẳng thể nói gì, đúng là cô nghĩ lại chuyện vừa rồi là thấy ruột gan lộn nhào thật.
“Trưa nay anh sẽ quay về dinh thự,” tóc bạch kim thu lại mọi tâm tình, lại trở về là một người đàn ông sắc lạnh như thể những lời cầu xin yếu mềm khi say xỉn khuya qua chỉ là tưởng tượng. “Em chỉ cần ở đây, để Missy Lolly chăm lo cho em là được. Còn em muốn đi đâu gặp ai hay làm gì thì tùy.”
“Và làm ơn, đừng quên là em đã có bạn trai đấy!”
Giselle cứ ngồi trên đùi anh mà suy nghĩ, một chốc cô hơi thở dài, rốt cuộc ngẩng lên vuốt ve đôi má Von. “Em đã chứng kiến mấy bữa tiệc của đám Sứ giả Thần c.h.ế.t...”
Mắt Von tối lại, vội chộp lấy bàn tay cô đang vuốt ve má mình. “Selly anh không-”
“Em biết anh không tham gia,” ngón trỏ di chuyển chặn môi anh lại. “Em không nghi ngờ gì anh cả Von. Nhưng chúng ta sống thế này... thế này...” người cô run lên, “Cũng không khác gì bọn chúng cả.”
Ngón tay nhỏ nhắn khẽ vẽ lại bờ môi mỏng của người đàn ông. “Có lẽ sau này rồi em cũng đổi thay, cũng dần biến thành kẻ mà em căm thù nhất trên đời. Anh sẽ trở thành người kề cận trung thành nhất của em...”
Giọng cô ngân nga như những nốt nhạc du dương dụ hoặc, con ngươi hóa thành một màu tím chàm bí ẩn làm Von Montgomery không sao dời ánh nhìn đi được.
“Ngày đó sẽ đến, Von à. Tới lúc đó anh không thể thoát khỏi em được đâu.” Giselle chồm lên hôn phớt lên môi anh. “Cho nên tranh thủ lúc này em còn chút lương tri, em sẽ cho phép anh sống xa em một thời gian.”
Von bắt lấy tay cô hôn lên mu bàn tay để đáp lời.
“Có thể khi quay về Anh dự đám cưới xong, em sẽ phải về pháo đài một chuyến.”
“Anh sẽ đi cùng em...”
“Anh đi cùng chỉ càng thêm khó khăn cho em thôi.” Von tính cãi lại nhưng ngón tay cô lại tiếp tục chặn trên môi anh. “Ở trước mặt ông-ta chúng ta càng thân thiết chỉ càng trở thành yếu điểm thôi. Có khi ông-ta lại tra tấn anh để bắt ép em nữa đấy.”
Anh lại hôn tay cô.
“Nhưng có chuyện em phải tính sổ với anh đây.”
Mày rậm nhướn lên.
“Anh uống rượu thì thôi tại sao lại tra tấn Muggle nữa?”
Von lạnh mặt, “Cái mỏ ch.ó c.h.ế.t của thằng Ron!”
Ron Steffensen đang ôm một tấm thân mềm mại ngủ không biết trời trăng mây gió gì bỗng hắt xì một hơi. “Cmn ai c.h.ử.i tao....”
“Vậy là không chỉ một lần phải không?”
Im lặng chấp nhận.
“Em không biết trước đây thế nào, nhưng từ rày về sau anh không được làm thế nữa, không thể cứ lấy người Muggle ra trút giận thế được...”
Cô gái rướn người áp sát vào n.g.ự.c anh, để anh ngửi thấy mùi thân thể tự nhiên của cô gái trong khi cái miệng trêu ngươi của cô thì thầm bên tai anh. “Còn nhiều cách khác để xả stress kia mà...”
Môi cô mấp máy ngứa ngáy quanh tai, tóc bạch kim chịu được mới lạ, quay mặt hôn chụt vào má cô. “Bạn gái anh nói gì anh cũng nghe cả.”
Thấy cô không phòng bị nữa, Von thử kéo cô dựa vào n.g.ự.c mình. Giselle gối đầu lên vai anh quấn lấy vài lọn tóc rũ xuống. “Khuya qua anh đã làm em lỡ xem countdown năm mới đấy! Năm sau phải bù cho em cơ!”
Tiếng cười trầm thấp khẽ khàng, “Bù cho em cả đời luôn.”
“Còn nữa,” cô nhổm dậy. “Không được uống say bí tỉ thế nữa! Anh uống say không biết trời trăng gì thì nhầm người khác thành em cũng không chừng.”
Nhìn mặt cô lúng liếng đáng yêu, Von lại véo má cô. “Bạn gái anh đang ghen đấy à?”
Cô trợn mắt, “Anh ghen thì được còn em thì không à?”
“Baby à chỉ có một em trên đời, chỉ có một mùi hương của em làm anh mê say thôi, anh không bao giờ nhận lầm,” cái miệng lại dẻo dẹo.
“Không được! Lỡ ai dùng Thuốc Đa Dịch thì sao!” Cô giả vờ đ.ấ.m vào vòm n.g.ự.c chắc nịch của anh. “Nói tóm lại là anh không được uống sai bí tỉ thế nữa! Em mà biết sẽ nhai đầu thằng Ron đấy! Cũng nó đầu têu rủ rê anh phải không?”
Ron lại hắt xì thêm cái nữa. “Cái qq gì tao nữa vậy...”
Lần này Von bật cười thành tiếng, âu yếm nhìn cô phù thủy của mình. “Em có muốn anh lôi nó tới đây cho em đập không? Nhìn em cũng stress lắm đấy.”
Cả hai đùa giỡn trong chốc lát, sự lạnh nhạt ban nãy dần tan đi Giselle mới nhẹ nhàng nói. “Em không muốn anh để lại thừa kế cho em.”
Đôi mắt Von tối lại. “Đó là tài sản của anh, anh có toàn quyền quyết định.”
“Em và anh không có quan hệ gì-”
“SELLY!” Cô chưa nói hết câu tóc bạch kim đã gằn giọng, mím môi thành một đường mỏng đầy giận dữ nhìn cô. “Em đã hai lần cứu tính mạng của Von Montgomery này, không có em anh đã chẳng còn sống để làm ra số tài sản đó. Món nợ ơn cứu mạng, anh sẽ dùng cả đời để trả cho em.”
Giselle buồn buồn đáp. “Em không cứu mạng anh để chờ anh báo đáp bằng tiền tài gì cả.”
“Anh biết darling, anh biết.” Giọng Von khẩn thiết van lơn. “Em chẳng cần gì cả, em có thể sống mà không có anh... Em tiện tay cứu mạng một con ch.ó bên đường, xoa đầu an ủi nó xong phủi m.ô.n.g bỏ đi...”
“Con ch.ó đó chỉ có thể đi theo sau em... Vẫy đuôi ngoan ngoãn chờ em thương hại mà thôi...”
“Anh so sánh cái kiểu gì vậy Von!”
“Em thích xem mình là búp bê là trophy gì đó thì anh cũng có thể xem mình là con crup vậy.”
Bỗng tóc bạch kim lại treo lên vẻ mặt đểu cáng. “Dù darling à, nếu em thích đóng vai búp bê cũng không phải không được. Chúng ta có thể chơi đủ kiểu từ phòng khách tới phòng làm việc.”
Tai cô gái nóng bừng lên. “Nói chuyện nghiêm túc!”
“Với em anh lúc nào cũng nghiêm túc cả baby,” ngón tay người đàn ông quấn lấy những lọn tóc nâu mềm của cô gái đang ngồi trong lòng mình. “Tóm lại nếu em không muốn nhận tài sản của anh bây giờ thì anh viết vào di chúc thừa kế vậy. Nhưng chỉ là phòng hờ thôi darling, anh sẽ sống thọ, chúng ta sẽ sống rất thọ, cùng nhau đi hết mọi ngõ ngách trên thế giới này chứ.”
Phải rồi, cô đã thoát khỏi Ysmerith, còn gì trên đời này có thể cản bước chân cô nữa.
Cô bỗng nhớ đến một chàng trai cũng cầm tay cô mà nhắn nhủ: “Hãy sống tốt Selly. Sống luôn phần của anh nhé em...”
