[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 287: Rắn (1)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:30

Khi Williams được đưa vào Giselle suýt chút nữa đã không nhận ra người thiếu tá. Anh gầy đi một vòng, chiều cao 1m9 làm anh ta trông giống như một cây sào biết đi chứ không còn cảm giác áp bách như một ngọn núi trước kia nữa. Những vết chằng chịt sẹo lồi lõm khắp mặt mày tay chân, mắt trái của Williams đã biến mất hoàn toàn chỉ để lại một cái hõm sâu hoắm còn sống mũi thì quẹo sang một bên. Da vàng bủng, tím tái, tóc bị đốt lổm chổm và khi anh ta há miệng, cô mới để ý thấy số răng bị bẻ gãy của Williams đã nhiều hơn số răng còn lại.

Dù đã nhìn quen những cảnh g.i.ế.c người m.á.u me nhưng Giselle cũng không nhịn được kêu lên. Cô run b.ắ.n người trên ghế làm Von giật mình chạy tới ôm chầm lấy cô, để cô vùi mặt vào lòng anh run rẩy.

“Ron đẩy ra đi!” Anh quát lên với Ron rồi ôm chặt lấy bạn gái. “Selly anh xin lỗi, có anh đây không sao đâu.”

“Không, để lại đi,” cô vội xua tay, dứt ra khỏi lồng n.g.ự.c anh. “Em không sao đâu, để anh ta lại.”

Nhìn mặt Ron Steffensen là biết nó định mở miệng chọc ngoái cô gái yếu ớt nhưng biết khôn không dám, tay đút túi quần bỏ ra ngoài. 

“Cứ để anh, em không cần làm việc này đâu Selly,” Von bưng lấy mặt cô không cho cô nhìn tới t.h.ả.m cảnh của người đối diện nữa. “Anh đưa em lên chơi với Espen và Tèo nhé?”

“Không sao Von,” cô đã lấy lại bình tĩnh. “Em chỉ không ngờ tới nỗi này thôi, hai tháng trước em gặp một Williams rất khác.”

“Này là còn nhẹ,” Von lạnh nhạt đáp. “So với những gì em đã trải qua.”

“Để em hỏi Williams đã nhé.”

Von cẩn thận quan sát nét mặt và ánh mắt Giselle, đảm bảo cô đã ổn định trở lại mới bước sang một bên trả lại tầm nhìn cho cô gái. 

Giselle không muốn đối mặt với một Williams t.h.ả.m hại thế này quá lâu, nên cô nói luôn: “Thiếu tá chúng ta giải quyết dứt điểm đi. Đằng nào anh cũng biết kết cục của mình sẽ thế nào mà, ra đi êm ái còn hơn kéo dài trong đau đớn.”

“Tôi... sẽ không... phản bội...” Williams khàn giọng khó nhọc nhả ra từng từ, con mắt duy nhất dù đã dại đi vẫn còn giữ chút tỉnh táo cuối cùng. “Không... tiết lộ...”

Và dù Giselle có hỏi thêm gì nữa anh ta cũng chỉ nói mấy từ đó, “Không... biết...”

“Chân d.ư.ợ.c đến giờ cũng không có tác dụng à?” Cô bất lực hỏi Von. 

Con người có thể đối kháng chân dược, nhưng đó là với những người đang ở vào trạng thái ý chí tinh thần sung túc nhất, còn với tình trạng của Williams hiện giờ đáng lẽ ra tinh thần anh ta sắp sụp đổ mới đúng.

“Vẫn không được,” Von bực bội. “Dù là tổ chức quân đội c.h.ế.t tiệt nào của đám Muggle bẩn thỉu thì phải thừa nhận chúng đã huấn luyện binh lính rất tốt.”

Nhìn lại Williams ngồi trên ghế cứ như suýt rớt tới nơi, không ra hình dạng nhưng miệng vẫn lẩm bẩm “Không biết”, Giselle mím môi quyết tâm. “Von giúp em một chút.”

Tóc bạch kim bật khỏi ghế đến sát bên cô ngay. “Bất cứ chuyện gì darling, bất kỳ chuyện gì.”

Thấy thái độ sốt sắng của anh cô bật cười. “Chỉ nhờ anh vẽ giúp một ma pháp trận thôi, không bắt anh đ.á.n.h đ.ấ.m gì đâu.”

“Em bảo anh đi g.i.ế.c rồng còn được mà babe,” lại chuyển giọng cầm cưa.

Thế là dưới sự chỉ đạo của Giselle, Von cầm đũa phép vẽ ra một ma pháp trận hình ngôi sao năm cánh trong tầng hầm này, gọi gia tinh đem đến rễ cây xô thơm, cây bạch chỉ, hoa hồng đen, cà độc d.ư.ợ.c và cây cơm cháy đen (*) phân biệt đặt ở 5 cánh của ngôi sao.

Cô lại chỉ Von vẽ thêm 6 chữ Runes Celtic cổ. Đáng ra cô có thể tự vẽ bằng tay không nhưng như thế sẽ có hiệu quả yếu hơn Von vẽ trực tiếp bằng đũa phép và làm tiêu hao năng lượng của cô đi, sẽ không đủ để thực hiện bước tiếp theo.

Tóc bạch kim nhìn ngôi sao ma thuật vừa vẽ xong, mày nhíu chặt: “Selly em định triệu hồi năng lượng hắc ám nào mà phải dùng ma trận này giam cầm vậy? Không hỏi gì được tên này thì g.i.ế.c quách cho xong.”

Rồi Von quay lại nắm chặt lấy tay cô: “Em muốn làm gì vậy Selly?”

“Không sao đâu,” cô xoa tay anh an ủi. “Em biết mình làm gì mà. Xong chuyện anh độn thổ đưa em về căn penthouse nhé.”

“Ừ, có anh đây.”

Giselle đứng vào chính giữa ngôi sao, bắt đầu niệm lầm rầm bằng tiếng Runes mà Von nghe không hiểu. Dĩ nhiên anh không hiểu, Runes này chỉ còn tồn tại ở Ysmerith mà số người còn sống biết đến nó chưa quá 20 người. Nghe không hiểu nhưng hiệu ứng ma thuật hiện ra rõ ràng trước mắt, từ sau lưng Giselle những năng lượng ma thuật vàng đen cứ tuôn ra không ngừng.

Von bỗng cảm thấy đứng trước mình không phải là một Giselle mà anh từng biết nữa, năng lượng ma thuật trào ra từ người cô bao phủ lấy toàn bộ thân thể, khoác lên người cô gái một cỗ lực lượng huyền bí vừa thần thánh vừa ma quái. Không phải c.h.ế.t chóc như nghệ thuật hắc ám g.i.ế.c người mà là ma mị đen tối như bóng đêm bất định mà phù thủy từ thuở xa xưa đã luôn ám ảnh với nó. Màu đen nuốt chửng lấy tóc cô, màu vàng hóa thành những sợi tơ năng lượng chạy dọc tay chân thân mình, biến cô gái thành một thực thể năng lượng kỳ bí vượt xa trên mức con người thông thường.

Von liền có cảm giác muốn quỳ xuống cúng bái, không phải như những lần anh muốn tôn thờ cô vì tình yêu bất diệt với cô mà là cảm giác ngưỡng vọng khi con chiên ngoan đạo lần đầu tiên chứng kiến được thần linh của mình. Nhưng cảm giác cúng bái ấy chợt tắt, lại thay bằng d.ụ.c vọng vồ xé, anh bỗng hóa điên muốn ôm chầm lấy cô mà nuốt trọn lấy tất thảy năng lượng ma pháp của cô.

Thành kính và tham d.ụ.c đan xen, không gian phòng thẩm vấn cũng như hóa thành một căn phòng ngai vương nơi có vị vua đang trị vì, những tiếng thì thầm bằng Runes cổ vọng đến từ quá khứ xa xăm như bản hợp ca tụng xướng của phù thủy xa xưa...

Giselle không còn là chính cô trong khoảnh khắc ấy nữa, hoặc giả đây mới thật sự là con người thật của cô, một thực thể vượt trên nhân loại thông thường. Pháp trận ngôi sao chặn giữ năng lượng vàng kim trong vòng tròn của mình nhưng chắc chắn không giữ được lâu, dù gì cách thức tạo nên nó cũng còn quá sơ sài. Đôi mắt hai màu của cô sáng rỡ hẳn lên, vươn tay chạm đến trán thiếu tá Williams.

Cái chạm đó đúng 3 giây là rụt về, pháp trận ngôi sao vang đến những tiếng rắc vỡ chẳng thể giữ nổi năng lượng thần thánh ma quái đấy nữa. Trong khi cô gái đọc tiếp chú ngữ Runes phức tạp nhằm nuốt lại năng lượng vào sau lưng, Von đứng bên ngoài quan sát chỉ có thể nắm chặt đũa phép khẩn cầu không có chuyện gì xảy ra. Nhưng anh cũng hiểu rõ trong lòng, nếu có chuyện xảy ra thật chính mình cũng chẳng thể làm được gì hơn.

May thay thời gian thả Runes ra không dài, Giselle kéo chúng lại vào thân thể dễ dàng. Khi chú ngữ tụng niệm kết thúc, cô mềm oặt không đứng vững được nữa, ngã nhào vào vòng tay rắn chắc của người đàn ông đang canh chừng sát bên. Anh lập tức độn thổ đưa cô về lại căn penthouse.

Cũng mặc kệ cái xác của người thiếu tá Muggle đã bị năng lượng pháp thuật hút c.h.ế.t khô...

Tóc bạch kim đặt Giselle đang nhắm mắt nằm lên giường, khẽ gọi: “Selly, Selly.”

“Em không sao, lấy giúp em cốc nước đi Von.”

Dù bếp và phòng ngủ chính cách chưa đến trăm bước Von vẫn dùng độn thổ để nhanh chóng mang nước đến cho cô. Anh nâng đầu lên giúp cô uống nước, luống cuống hỏi: “Em uống thêm Wiggenweld nhé? Hay em cần thêm t.h.u.ố.c gì để hồi phục không?”

“Không cần đâu, em ổn...”

Ổn mới là lạ. Cô gái nhắm chặt mắt không hề nhìn anh từ đầu buổi lễ đến giờ, gương mặt trắng bệch xanh xao trong khi da thịt khắp người cô vẫn truyền sang Von những tia năng lượng xa lạ như điện chích. Với kiến thức huyền bí học của Von Montgomery, anh chỉ có thể kết luận là cô đang chống chọi lại luồng năng lượng mạnh mẽ vô biên vừa thoát ra khỏi người khi nãy, và nếu cô thất bại trong việc giam chúng lại vào lưng một lần nữa, năng lượng bạo phát chắc hẳn sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô ngay tức khắc.

Trên thực tế anh không tài nào hiểu nổi tại sao một thân thể nhỏ bé thế này lại là vật chứa của khối phép thuật khổng lồ thần thánh ma quái đến vậy, một thứ năng lượng có thể g.i.ế.c c.h.ế.t một con rồng đuôi gai Hungary hay một con Nundu chỉ trong vòng vài giây, đủ càn quét cả một tòa lâu đài phép thuật như Hogwarts và cũng đủ sức đ.á.n.h b.o.m cả trụ sở Bộ Pháp thuật Anh.

Nhưng thế mà lại được giam giữ trong thân thể một cô gái nhỏ.

Trong lúc tóc bạch kim đang nghĩ ngợi, cô gái bất ngờ vòng tay ôm lấy cổ anh. “Von,” cô nũng nịu gọi bằng một chất giọng quyến rũ xa lạ vốn không thuộc về cô. Bạn gái thường gọi tên anh đầy tính tứ nhưng chắc chắn cô không có cái kiểu quyến rũ thế này. 

Người đàn ông không đề phòng bị cô gái kéo ngã xuống giường, đối mặt với đôi mắt không còn hai màu xanh tím, cũng không quay về màu nâu trước đây mà thành màu vàng đen óng ánh hệt như năng lượng phía sau lưng cô.

Và đó đâu chỉ là màu mắt. Mắt cô đã biến thành một thứ hồ sâu hun hút chất chứa tham vọng tội lỗi và sức mạnh tuyệt đối, khi Von nhìn vào thứ anh thấy không phải là cả hai đang nằm trên giường mà là cảnh tượng cô đang ngồi lả lơi trên chiếc ghế giống hệt cái ghế Morgenstern thường ngồi ở pháo đài. Cô mặc chiếc váy đen bó sát dài thướt tha, cổ khoét sâu để lộ trọn bả vai và nửa bộ n.g.ự.c trần quyến rũ c.h.ế.t tiệt. Cô không đi giày, đôi chân trắng muốt khêu lên cằm của một người đàn ông đang quỳ dưới chân cô. 

Fuck đó là ai?

Von phát điên gào lên, phóng tới đẩy gã đó ra. “Cút!” 

Và anh đã như nguyện, trở thành chính người đàn ông đang quỳ gối được bàn chân nõn nà của cô khêu cằm lên.

“Von,” tên anh được bờ môi thơm mềm thốt ra, khi hơi thở nóng bỏng sượt bên tai Von Montgomery mới chợt tỉnh táo lại.

Vẫn là căn penthouse nhìn ra một NYC tráng lệ, nhưng tất cả rèm xung quanh đã kéo xuống từ khi nào, rất nhiều nến bay lơ lửng trong không gian xua đuổi đi hết cảm giác hiện đại của tiện nghi Muggle.

Dù là Lilith hay Runes-báng-bổ của Giselle đều không thích xuất hiện ở một nơi không có tí liên quan đến pháp thuật cổ xưa nào.

Đến đây rồi thì còn gì không hiểu nữa, Von xoay người ngồi dậy, đặt bạn gái dưới thân, bắt đầu hôn xuống cổ cô. Ảo ảnh vừa nãy làm anh giận dữ khi nghĩ đến cảnh bờ vai và n.g.ự.c cô lõa lồ trước kẻ lạ mặt, tóc bạch kim gặm c.ắ.n từ cổ xuống xương quai xanh, để lại dấu ấn không thể xóa nhòa của chính mình.

Cô gái chỉ có thể nỉ non rên rỉ. Von biết cô đang nửa tỉnh nửa mê chứ không thực sự là Giselle thường ngày, và anh cũng nhận thức rõ một người bạn trai tốt trong lúc này nên giúp cô tỉnh táo lại. Nhưng dù cho mặt trời có mọc đằng Tây thì Von Montgomery cũng không bao giờ là người tốt, anh còn là một Slytherin biết tranh thủ mọi lợi thế về mình và lần này, ma thuật ma quái báng bổ tiếp tục thì thầm đầy gọi mời bên tai anh.

“Selly mở mắt ra nhìn xem anh là ai?” Von c.ắ.n lấy tai cô.

Bị đau mắt cô mới lấy lại chút tiêu cự, lúng liếng nhìn anh. “Montgomery, anh dĩ nhiên là Von Montgomery rồi.”

Môi cô ướt át chủ động hôn lấy môi anh, rồi chính chiếc lưỡi bé xinh tiến vào khoang miệng anh khiêu khích. Von không thể nhớ lần gần nhất cô chủ động hôn anh thế này là khi nào, từng sợi dây thần kinh đứt đoạn, cả người anh cũng run rẩy hệt như chính cơn run rẩy của cô gái.

Xâm lấn sang miệng Von thì cô biết chứ không biết phải làm gì tiếp theo. Thế là vẫn để lưỡi Von quấn lấy lưỡi cô chơi đùa, những tiếng chùn chụt và nước bọt thấm đẫm ra cả bờ môi hai đứa. Bàn tay to lớn của người đàn ông nhanh chóng tháo khóa áo lót rồi cứ thế tiến ngược ra phía trước xoa lấy trái đào căng tròn. Anh nuốt luôn của những tiếng rên rỉ phát ra từ miệng cô.

Hôn nhau chán chê, tóc bạch kim mới cởi áo rồi áo lót của cô gái, vừa tham lam vừa lưu luyến nhìn ngắm nửa thân trần đẹp như tượng tạc ra từ chính hình mẫu nữ thần. Ngón tay Giselle khêu lấy cằm anh, lười biếng mơ màng thốt lên: “Thích không?”

Người đàn ông như báo săn chồm tới khóa chặt lấy cô bên dưới thân mình. “Anh thích c.h.ế.t đi được darling. Có Slytherin chứng giám ngày nào anh cũng nghĩ đến fuck em ít nhất một lần.”

Bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve lấy lồng n.g.ự.c rắn rỏi, cũng bắt đầu cởi từng nút áo sơ mi. “Thế sao? Thế 7 năm qua không có em thì anh làm sao?”

Von vừa cầm tay cô dạo chơi khắp thân mình vừa đáp. “Nhớ em anh chỉ có thể dùng ảnh em để thủ dâm.”

--------

(*) Black elderberry: Cây cơm cháy đen

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 295: Chương 287: Rắn (1) | MonkeyD