[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 289: Đi Bụi (1)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:30

Giselle nhận thấy mình bắt đầu ngủ hơi nhiều. Mùi tuyết tùng, bạc hà, gỗ thông cay và mùi khói lảng vảng trên nệm chăn vỗ về những giấc ngủ bình yên sau bao tháng năm không thể an giấc. Điều này như một cơn nghiện bủa vây lấy Giselle, cô biết thừa điều đó, nhưng tiếng nói phản kháng chống đối trong cô yếu dần khi ngày qua ngày cô lại thức dậy với cảm giác được ôm ấp vỗ về đó.

Như sáng nay Giselle tỉnh giấc nhờ những tia nắng ấm áp dạo chơi trên cánh tay để lộ ra ngoài chăn của mình. Kế bên không ai nhưng mùi tuyết tùng vương vấn nơi vỏ gối làm cô gái chỉ muốn lăn qua ngủ tiếp, hay nằm ườn cả ngày trên giường lười biếng. Kể từ khi gặp lại Von Montgomery cuộc sống của Giselle chuyển sang một trang mới dịu êm hơn rất nhiều, cô dường như chẳng phải bận lòng về bất kỳ khía cạnh nào trong cuộc sống và nếu không nhìn thấy những hình xăm Runes đầy cánh tay và lưng mỗi khi tắm, đôi lúc cô quên mất chính mình là phù thủy.

Chiến lược của tóc bạch kim rất rõ ràng, anh muốn tạo ra sự quen thuộc đến không thể thay đổi nơi Giselle. Anh muốn sự hiện diện của anh có trong tất cả 24 giờ của cô, muốn cô quen với sự chăm sóc chu đáo đến nỗi không thể rời xa anh nữa. 

Nếu là trước đây, cô lại sẽ tự cho mình là nhân vật trong câu chuyện đại gia b.a.o n.u.ô.i tình nhân hay chuyện những cô gái trẻ được chu cấp bạc tiền để không phải làm việc bươn chải kiếm sống. Vậy một ngày đại gia chán cô thì làm sao? Cô sống phụ thuộc vào anh đến khi anh vứt bỏ để tìm đến một con búp bê mới trẻ trung xinh đẹp thú vị hơn thì sao? 

Nhưng rồi Runes lại thì thầm bên tai, kéo Giselle về với thực tại của mình. Cô là Giselle Morgenstern, cô sở hữu một ghế trong Thượng Hội đồng, cô có mối liên kết phép thuật bền chặt với đứa trẻ sinh cùng giờ cùng ngày cùng tháng cùng năm với mình. Và chính Von Montgomery đã chặt đứt đường lui cuối cùng của anh khi thực hiện cái nghi lễ Lilith c.h.ế.t tiệt ở chính phòng ngủ này mấy chục ngày trước đấy thôi.

Cũng không khó lý giải tại sao Giselle luôn cảm thấy mối quan hệ này không cân bằng. Cô không yêu Von như cái cách anh mê đắm cô. Với Giselle tình yêu chỉ là gia vị điểm tô thêm cho cuộc sống đã đầy hỗn loạn của mình. Nhưng với người đàn ông mà nói, dường như không được hít chung bầu không khí với cô đã là sự trừng phạt đau khổ lắm rồi.

Thế nên Giselle luôn nghĩ đến một ngày nào đó Von rốt cuộc cũng cho đi hết tình cảm của mình, anh sẽ quá mệt mỏi với mối quan hệ này mà chọn lựa buông tay, hoặc dần dần tình cảm nhạt phai, anh cũng chỉ yêu cô nhạt nhòa như cái cách cô đang yêu anh đây.

Cô gái thở dài lắc đầu để xóa đi những suy nghĩ miên man đó rồi bước vào nhà vệ sinh. Cả tiếng sau cô mới xuất hiện trong phòng khách, uống ly cacao sữa nóng, nhìn bàn ăn đã được gia tinh dọn ra nhưng Von thì vẫn chưa có mặt.

“Cậu chủ dặn cô ăn sáng đi đừng chờ cậu, cậu phải họp đến trưa lận,” Missy nói.

Không có Von Giselle ăn rất nhanh, lại đọc qua vài tờ báo. Chốc lát cô cầm một ly cafe và dĩa bánh ngọt Missy đưa tới, sải bước vào phòng làm việc.

Ánh mắt của người ngồi trên ghế da lập tức dán vào cô ngay khi cô xuất hiện trong tầm nhìn anh. Vẫn đeo tai nghe nhưng mắt anh hướng hẳn sang một bên không nhìn vào màn hình laptop nữa, cứ thế dõi theo cô khi cô đẩy cửa bước vào. 

Von chuyển sang chế độ loa ngoài, tháo tai nghe xuống định đứng dậy đón Giselle nhưng cô đã đặt ly dĩa xuống bàn, rồi tự nhiên ngồi vào lòng anh.

“Sao thế, nhớ bạn trai của em à?”

Tóc bạch kim vòng tay qua ôm eo cô, cả người dán sát vào người Giselle hít hà mùi hương của cô, mặc kệ tiếng hội họp phát qua loa ngoài.

“Vì vậy tôi đề nghị năm nay nên chuyển dây chuyền sang Ấn Độ hoặc Đông Nam Á...”

Giselle không trả lời, chỉ bá lấy cổ Von. Chiếc áo sơ mi anh đang mặc đúng là cài đủ nút, một tay cô cởi hai nút trên, luồn vào trong áo xoa lấy hõm xương của anh.

“...Trung Quốc đã không còn là nơi có nhân công giá rẻ nữa, họ...”

Yết hầu Von giật giật, anh thì thầm c.ắ.n vào vành tai cô. “C.h.ế.t tiệt darling, em có biết em đang làm gì không vậy?”

“Nhưng Trung Quốc vẫn là quốc gia sản xuất lớn nhất của chúng ta. Nếu chuyển sang nước khác chi phí chuyển đổi sẽ làm đội giá lên, trong khi dự kiến doanh thu năm nay không khả quan...”

Giselle nghiêng đầu trao cho Von một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng thế đã là khiêu khích rất lớn với anh. Tóc bạch kim quấn chặt lấy cô, gặm c.ắ.n môi lưỡi và cứ thế say sưa hôn sâu. 

“Ở cuộc họp trước đã giải thích lý do dự kiến doanh thu này. Nếu chúng ta vẫn giữ giá bán như hiện tại thì không đủ sức cạnh tranh...”

Tay Giselle vuốt ve khắp cổ anh chán chê, lại tiếp tục cởi thêm những cúc áo bên dưới, tiến sâu xuống xoa nắn lấy vòm n.g.ự.c săn chắc của người đàn ông. Và khi đầu ngón tay cô sờ đến đầu v.ú Von, anh phát ra một tiếng rên khẽ trong miệng cô.

Khi nụ hôn kết thúc cô gái mới mở mắt, nhìn đôi mắt xám sâu thẳm cách mình chỉ có vài inch, đến độ cô có thể quan sát từng chuyển động màu sắc trong đôi con ngươi đó. Hơi thở anh nóng bỏng hòa cùng nhịp thở khẽ khàng của cô, bờ môi vừa hôn cô ướt át mơ màng. 

Giselle cười khẽ một tiếng, giãy ra đứng lên. “Chỉ mang cafe cho anh thôi,” rồi mở cửa đi ra khỏi phòng dưới ánh mắt sững sờ của người đàn ông vẫn dõi theo sau lưng.

Gia tinh đã dọn dẹp bàn ăn rồi biến đi đâu mất, cô lấy vài cuốn sách báo đem ra sofa ngồi đọc. Sofa là địa điểm ưa thích thứ hai của Giselle sau chiếc giường ở phòng ngủ chính, đặt m.ô.n.g ngồi xuống là lún sâu thư thái đến độ chỉ muốn nhắm mắt ngủ luôn. 

Căn penthouse lúc nào cũng được gia tinh đốt nến thơm Muggle hoặc xông hương d.ư.ợ.c phù thủy, hoa tươi thay mới mỗi ngày, bảo sao mà cô không ham ngủ cho được. Von Montgomery nuôi cô tốt đến độ mới có 1 tháng thôi những vết sẹo hay chai sần vì 5 tháng bị Muggle giam giữ đã mờ đi gần hết. Anh còn chỉ đạo Lolly kiên quyết thoa t.h.u.ố.c cho cô mỗi ngày, thậm chí quản cả việc cô phải thoa thêm mấy loại kem dưỡng kem ủ gì gì đó. Nếu Giselle không chịu để Lolly thoa giúp, nó sẽ lải nhải dặn đi dặn lại mỗi khi cô chuẩn bị đi tắm và trước khi đi ngủ, phiền đến khi nào cô chịu thua nằm im cho nó thoa thì thôi. 

Giờ Giselle mới hiểu gia tinh riêng của cô là có ý gì, Lolly không chỉ quản lý ăn mặc ở mà còn giúp cô bôi trét đủ thứ mỹ phẩm kem dưỡng từ Muggle đến phù thủy. Biết Giselle không thích rắc rối phức tạp, Lolly mỗi lần đều đòi để nó giúp cô và nó làm nhanh đến độ cô phù thủy dần phải thành thói quen với điều đó.

Bụp!

Người đàn ông tạo ra một bóng râm trước mặt, Giselle gấp sách đ.á.n.h vào chân anh. “Từ đó ra đây mà anh cũng độn thổ nữa hả!” 

Trời đất quay cuồng và cô thấy mình đang ngồi trong lòng Von. Cơ thể anh ấm nóng bao phủ không gian xung quanh còn môi thì bắt đầu hôn lên khắp mặt và cổ cô. “Babe à anh đã làm gì để em trừng phạt anh thế này?”

“Trừng phạt gì chứ?”

“Chứ không sao em đốt lửa rồi bỏ đi giữa chừng đó, không thấy tội nghiệp bạn trai em sao.”

Giselle cười tít mắt. “Lửa gì chứ, em có biết gì đâu.”

Nhìn điệu cười gian manh của cô gái trong lòng mình, Von làm sao chịu nổi, hai tay thọc lét khắp người làm cô cười khúc khích vùi mình nằm trong sofa chẳng phòng bị gì. 

“Darling,” tóc bạch kim nằm đè lên người cô, cảm nhận bộ n.g.ự.c no đủ tròn đầy qua mấy lớp áo, giọng trầm thấp đầy tình tứ. “Em đang cố tình quyến rũ anh đúng không?”

“Anh quên hôm qua chúng ta làm bao nhiêu lần rồi à,” cô cười khẽ xoa tóc anh, vẫn cứng cứng ngứa tay như thế.

“Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay,” người đàn ông như chú cún con gặm c.ắ.n khắp người cô. “Anh phải fuck em cho đủ bù lại 2721 ngày.”

“Anh muốn c.h.ế.t sớm à,” cô trợn mắt. “Hay muốn chưa tới 40 đã bị xuất tinh sớm?”

“SELLY!” Von quát nhỏ, hơi nheo mắt lại. “Em đang trù ẻo bạn trai em đấy à?”

“Em chỉ nói sự thật thôi,” cô bĩu môi. “Chứ với tần suất của anh thì...”

“Em là đang lo cho sức khỏe của anh,” Von bỗng ngồi dậy khỏi người cô, chuyển giọng lạnh nhạt. “Hay đang tính đường cho mình?”

Cô gái chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì. “Anh đang nói cái quái gì vậy Montgomery? Em tính đường gì chứ?”

“Em đang nghĩ anh tới tuổi trung niên không thể chơi em như hiện giờ nữa, nên định tìm sơ cua chứ gì?”

Máu nóng bừng lên ngay phút giây đó, năng lượng pháp thuật từ người Giselle trào ra, cô vẫy tay một cái Von Montgomery đang ngồi trên sofa bị quăng va vào bàn ăn loảng xoảng. Chiếc bàn dài vỡ vụn còn thân người đàn ông lăn xuống sàn giữa đám thủy tinh nát bét.

Đổ vỡ loảng xoảng làm hai con gia tinh xuất hiện ngay, chúng hốt hoảng chẳng hiểu gì la toáng lên.

“Chuyện gì vậy?”

“Cậu chủ làm sao vậy ạ?”

“Chuyện gì vậy cô chủ?”

“Missy Lolly đi ra!” Giselle quát lên lạnh lùng, gia tinh dù lo cho Von nhưng cô cũng là chủ nhân của chúng, chúng buộc phải nghe lệnh và biến mất.

Von lồm cồm bò dậy, áo sơ mi anh có vài vết cứa, m.á.u từ từ thấm ra, trên mặt cũng có một vết xước nhẹ. Nhưng nhiêu đó nhằm nhò gì, anh lặng người nhìn cô.

“Montgomery đây đã là lần thứ hai anh x.úc p.hạ.m em chỉ trong chưa đầy 36 giờ đồng hồ.” Cô lạnh lùng đứng nhìn anh qua chiếc sofa, so với cô gái tình tứ vừa nãy dường như là hai người khác nhau.

“Dùng Chiết tâm với em là anh không đúng Selly,” sững sờ qua đi rất nhanh, Von chuyển sang lạnh lùng cũng hệt như cô. “Nhưng câu vừa nãy là anh x.úc p.hạ.m em à?”

“Còn không phải à?”

“Thật không phải sao?” Anh nhìn cô gái đăm đăm. “Em không phải chọn ở bên anh vì anh còn giá trị lợi dụng với em sao? Giữa bao thằng phù thủy thuần huyết tín đồ của cha em-”

“Ông-ta không phải cha em! Cm nhà anh Montgomery!” Giselle thét lên. “Rốt cuộc anh muốn gì hả?”

“Anh chỉ là một lựa chọn trong hàng tá lựa chọn của em!” Tiếng Von rít qua kẽ răng. “Nên em phải nghĩ đến sau này, khi anh lớn tuổi, không thể phục vụ em nữa em sẽ lại chọn lựa thằng khác...”

Chát!

Không khí hóa thành bàn tay cô gái đ.á.n.h chát lên má tóc bạch kim. Dĩ nhiên không đau, chỉ một cái tát không khí mà thôi, nhưng trái tim Von gần như c.h.ế.t lặng.

Giận không thể kiềm chế được, Runes sau lưng kêu gào muốn trào ra dạy cho gã kiêu căng cả gan x.úc p.hạ.m này một bài học nhớ đời. Đôi mắt cô dưới ánh mặt trời rực rỡ của phòng khách lại lấp lánh vàng đen như tối qua. Và nếu Von Montgomery biết khôn thì đã không chọc giận cô rồi.

“Vậy là đúng...” Chàng trai trẻ lảo đảo đứng không vững.

Vẫn nhìn anh lạnh lùng. “Em không muốn nhìn thấy anh nữa Montgomery.”

Không đợi cô nói thêm câu thứ hai, Von độn thổ biến mất. Từ đầu đến cuối đũa phép vẫn giắt trong người không hề rút ra chĩa về phía cô.

Giselle vẫn không bình tĩnh lại được, cô nhìn quanh nơi ở chưa đến 1 tháng đã diễn ra quá nhiều cãi vã tranh chấp giữa hai đứa. Thế là cô cũng cũng bỏ đi luôn.

----

Một phù thủy không có đũa phép làm sao sống sót giữa NYC? Tất nhiên mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn nếu có smartphone Muggle và vài đồng đô xanh trong ví. Nhưng Giselle không mang điện thoại, cô đã không nhớ mình là người bình thường nữa, cứ thế chẳng đem theo bất kỳ thứ gì của Von Montgomery ngoài bộ quần áo mặc trên người, đi lang thang bất định giữa phố xá đông đúc.

Cô cũng không hề suy nghĩ đến việc đến tá túc chỗ của Ive hay vợ chồng Matt, dù địa chỉ đã thuộc nằm lòng và từng có ý định đến sống cùng Ive. Lần đó là vì không thể chịu nổi nghi lễ mà Von vừa thực hiện, nhưng lần này, lần này cô tức giận thực sự và cần phải giải tỏa chứ nếu không bạo động năng lượng không còn xa.

Giữa tình trạng này cô mới là quả b.o.m kíp nổ mà mọi người cần tránh xa.

Không thể độn thổ mà không có đũa phép, đợi đến tối thì lại lâu quá, đứng giữa thế gian xoay vần cảm giác không có nơi thuộc về xuất hiện trong cô chưa tới 1 giây là biến mất.

Giselle đã không còn là cô gái hoang mang bất định với tương lai như trước. Cô có mục tiêu của mình, có kế hoạch dang dở, có đủ thứ mối bận lòng rồi.

Đúng là không nên dính líu với Von Montgomery mà.

Lần nữa đứng trước khách sạn Nocturne Palais đã không còn cảm giác quá bỡ ngỡ, thản nhiên đi thẳng đến quầy tiếp tân số 6. Nữ tiếp tân Muggle mỉm cười niềm nở:

“Chào mừng quý khách đến với khách sạn Nocturne Palais...”

“666,” cô không kiên nhẫn cắt ngang.

“Xin lỗi phòng đó đã có người đặt.”

“67A89IU,” cô đọc một dãy số. 

Nụ cười của nữ tiếp tân chưa hề tắt, Giselle thầm nghĩ đám ma cà rồng đào tạo chuyên nghiệp thật. Cũng phải thôi, cơ sở hoạt động trên toàn thế giới mà, lộ ra chút sơ hở nào là thành rủi ro giống loài.

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ giúp quý khách đặt phòng mới. Họ tên đầy đủ của quý khách là gì?”

“Gibson, Giselle Gibson,” hi vọng Lucien Rosenvolt không đ.á.n.h hơi tới nhanh vậy.

“Cô Gibson cô định ở mấy ngày?”

“1 tháng đi.”

“1 tháng, cô định thanh toán như thế nào ạ?”

“MO7799GI67,” lại đọc ra một dãy số. Nữ tiếp tân hơi giật mình nhưng vẫn cười tươi, cúi người ghi chép vô cùng nhanh rồi bước ra khỏi quầy.

“Tôi sẽ dẫn cô xuống phòng mình, cô Gibson. Mời đi lối này.”

Tiếp tân đưa cô đến thang máy số 6, đợi cửa thang máy đóng lại thì nhấn vài nút trên số bấm, Giselle không chú ý lắm. Thang máy đi xuống cũng nhanh vô cùng, khi mở ra là đúng ngay một hành lang đỏ với phong cách bày trí y hệt Nocturne Palais ở Ý.

Vẫn chỉ có 6 phòng trong 1 tầng này, phòng của cô ở cuối cùng. Lễ tân đưa chìa khóa rồi mỉm cười bảo sẽ có tiếp tân gọi trao đổi về dịch vụ, nhớ nghe điện thoại rồi thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.