[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 290: Đi Bụi (2)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:30

Giselle bước vào phòng, vẫn là phong cách Gothic Phục Hưng với tông đen đỏ chủ đạo. Vẫy tay thắp tất cả các nến trong phòng, cùng lúc điện thoại bàn reo lên.

“Gibson.”

“Cô có yêu cầu gì về dịch vụ phòng như thế nào không cô Gibson? Nếu không có chúng tôi sẽ làm theo quy trình cơ bản của khách sạn.”

“Dọn phòng vào ban ngày.”

“Vậy chúng tôi sẽ dọn phòng vào lúc 3 giờ chiều. Cô có yêu cầu gì về thức ăn không cô Gibson?”

“Đồ ăn bình thường, đồ Muggle.”

“Còn về thức uống?”

“Thức uống Muggle.”

“Đã rõ. Chúng tôi có bar ở tầng trên, mở cửa vào 08:00 PM đến 04:00 AM tất cả các ngày. Cô có yêu cầu gì thêm không để bartender có thể chuẩn bị trước.”

“Đồ uống Muggle.”

“Vâng chúng tôi có phục vụ đồ uống Muggle. Cô có cần thêm gì nữa không?”

“Mua giúp tôi một số quần áo nữ, tôi mặc.”

“Đã rõ. Nếu không còn gì tôi xin phép ngắt máy, cô có thể gọi tôi bằng cách quay số 0. Chào mừng đến Nocturne Palais cô Gibson.”

Cúp máy, Giselle mở tủ lạnh trong phòng, lướt qua mấy chai đỏ lòm mà cô thừa biết chúng là gì, lấy một chai nước lọc tu uống. Cơn táo bạo vẫn chưa thực sự chấm dứt, cũng chẳng ngủ được, cô ngồi phịch trên giường bật tivi lên xem. Ở penthouse Giselle còn không xem tivi, những mối quan tâm của người bình thường cô đã từ bỏ rất lâu rồi nhưng hiện giờ chẳng thể làm gì khác để g.i.ế.c thời gian đến tối, đành bật tivi lên xem thử vậy.

Thế là cứ mơ mơ màng màng nghe mấy bản tin kinh tế tài chính, nghe người ta bình luận cãi nhau về các ứng viên chạy đua tranh chức Tổng thống Mỹ, ăn bữa tối được phục vụ đưa đến cùng với mấy túi quần áo mới rồi tắm rửa một chút.

Giselle lên bar lúc 9:26, ấy vậy mà cũng có đến hơn mười mấy bóng người, à là ma cà rồng. Vừa bước vào chúng đã nghe mùi mà nhìn đến nhưng cũng hơi liếc tới tò mò rồi thôi. Mấy năm gần đây nhiều giống loài lạ lùng xuất hiện, đôi khi cũng có vài con ma cà rồng hay ma cà rồng lai vẫn mang mùi m.á.u nhân loại nồng nặc, gặp nhiều rồi sẽ quen.

Cô gái đi tới quầy bar, chưa kịp ngồi xuống bartender đã sáp tới. Anh chàng trông mới ngoài 30, sắc đỏ trong mắt không đậm, nói nhanh:

“Cô Gibson phải không?”

“Vâng?”

“Ồ tôi không có ý gì, chỉ muốn chào hỏi cô một chút. Đầu giờ làm tôi được báo có khách chỉ muốn yêu cầu đồ uống Muggle nên hơi lạ thôi.” Anh ta nói liên hồi. “Vậy ly đầu tiên cô muốn uống gì thưa quý cô?”

“Tùy ý anh, không có cồn là được.”

Bartender đơ người: “Cô bị dị ứng với cồn á?” Còn nói hơi lớn tiếng nữa chứ. Mà ở nơi này nói nhỏ rù rì đám ma cà rồng tai thính cũng nghe chứ đừng nói gì lớn tiếng thế này.

Cũng không thể trách anh ta, ma cà rồng không bị dị ứng, chỉ có nhân loại thứ thiệc mới bị dị ứng thôi.

Giselle nhàn nhạt đáp. “Nocturne Palais phục vụ chu đáo ghê nhỉ.”

“Là lỗi của tôi,” anh ta cũng biết mình vừa có hành động sai lầm, luôn miệng xin lỗi. “Như vầy đi, tối nay để tôi mời cô xem như lời xin lỗi, được chứ?”

“Không cần. Thôi không sao đâu.”

Thế nhưng đồ uống còn chưa pha chế xong đã có hai tay ma cà rồng sáp tới. Đều là nam trông chỉ mới ngoài 30, phân biệt ngồi hai bên ghế của cô. Nhan sắc ma cà rồng đó giờ đều không tệ, dù là người mập mạp đầy mụn thì khi biến thành ma cà rồng các khuyết điểm đó cũng biến mất. Nhưng nếu chỉ là ma cà rồng bình thường thì không đẹp hơn là mấy, ngũ quan vẫn như thế chỉ có cái trắng nhợt và mắt thâm quầng hơn thôi. Giselle đã quen nhìn nên cô cũng chẳng hứng thú gì với nhan sắc của chúng lắm, cũng lười để ý.

“Cô gái, cô mới đến hở? Chúng tôi ở đây mấy hôm rồi chưa thấy cô ra đây lần nào?”

Giselle nhận ly mojito từ bartender uống vài ngụm rồi mới đáp. “Ừ.”

“Chà, mĩ nhân lạnh lùng nhỉ,” gã bên phải cười tủm tỉm. “Chúng tôi là Rex và Shane Anderson, còn cô?”

Ma cà rồng chỉ báo tên thế này là ma cà rồng đơn lẻ không có hội nhóm nào, có lẽ hai người này gộp thành một đội.

“Amelia.”

“Cô là ma cà rồng mới sinh à?” Shane bên trái hỏi.

“Không.”

“Vậy là lai?”

“Không.”

“Chứ cô là gì? Sao toàn mùi nhân loại thế?” Shane ít kiên nhẫn hơn hỏi dồn.

“Phù thủy.”

“Shit!” Hai bên nhảy dựng khỏi ghế, c.h.ử.i thề rồi bỏ đi.

“Cmn phù thủy c.h.ế.t tiệt.”

“Nơi này cho cả phù thủy vào nữa á?”

Vài ma cà rồng xung quanh đáp lại.

“Phù thủy có thể vào Nocturne Palais không thể chọc đâu.”

“Chỉ ai hợp tác với ma cà rồng chúng ta thôi.”

Thế là không ai lảng vảng đến gần Giselle nữa. Cô chống cằm uống 3 ly mojito, mơ màng nghe nhạc, nhìn ngó đám ma cà rồng ăn chơi nhảy múa đến khuya thì bắt đầu giờ săn đêm của chúng.

NYC là thành phố Muggle sầm uất, ma cà rồng không dám tung hoành ở đây, chỉ có thể đi rất xa ở các khu dân cư vùng ven mà tìm bắt con mồi. Thời giờ không như thời xưa nữa, camera có mặt ở khắp mọi nơi, chỉ cần lơ đễnh một chút là cảnh một kẻ có tốc độ phi-nhân-loại nhảy xổm vào c.ắ.n cổ một người bình thường sẽ trở thành quả b.o.m nổ tung trên Internet, ma cà rồng bị buộc phải giảm bớt việc săn m.á.u người mà chuyển sang tiêu thụ m.á.u động vật và các nguồn m.á.u hợp pháp. 

Giselle cũng không rõ ràng lắm xã hội ma cà rồng tự quản lý với nhau thế nào, chỉ cần chúng tránh xa phù thủy là được.

Màn đêm thăm thẳm mới là giờ hoạt động lý tưởng của những giống loài không phải người bình thường. Cô cũng đứng dậy, vào thang máy đi lên sảnh, định ra ngoài bay đêm. Kể từ khi bị quân đội Muggle bắt đến giờ cô chưa bay lại lần nào, có lẽ nên thử dùng quang cảnh khoáng đạt của thế giới bao la làm giảm bớt tâm tình táo bạo của mình.

Ấy thế mà vừa bước ra khỏi cửa xoay của khách sạn, còn chưa kịp để cô tận hưởng khí lạnh trời đêm đã nghe thấy tiếng quạ kêu trên đầu, và rồi con Tèo bay sà xuống đậu trên tay ngay trước mắt vài người Muggle còn ngược xuôi trên đường.

“SELLY!” Người đàn ông nắm chặt lấy tay cô, bóp mạnh đến nỗi nhói đau. Ánh đèn hắt ra từ những ô cửa kính phủ lên toàn thân Von Montgomery một vẻ thâm trầm đáng sợ, đôi mắt tối đen lạnh như muốn g.i.ế.c người.

Giselle rất không vui nhưng nhìn người đàn ông sắp bùng nổ giữa đường xá Muggle, trước cổng khách sạn ma cà rồng thế này lại càng không được. “Tìm chỗ nói chuyện,” cô mím môi, thả cho Tèo bay đi cùng Espen, để chúng sải cánh bay vượt qua những tòa nhà cao ốc chọc trời, hi vọng không có ai lấy điện thoại ra quay lại cảnh này.

“Đi với anh.” Bảo là đi theo nhưng cái nắm tay của tóc bạch kim chặt đến nỗi sẵn sàng bẻ gãy tay cô nếu cô không chịu nghe lời.

Anh kéo Giselle về phía chiếc xe đen bóng đậu bên đường, mở cửa cho cô ngồi vào ghế phụ rồi bắt đầu rồ ga phóng thẳng trên đại lộ. Chiếc xe này là xe Muggle hoàn toàn, tiếng động cơ gầm rú inh ỏi làm vài người đi đường tò mò nhìn lại nhưng rồi thôi. Dù gì ở thành phố hoa lệ này siêu xe cũng chạy đầy đường.

Von Montgomery trút hết nỗi bực dọc của mình vào tốc độ, anh phóng hết tốc lực và chỉ để tiếng động cơ ồn ào làm điểm nhấn duy nhất giữa bầu không khí im lặng ngột ngạt của cả hai.

Giselle không muốn nói chuyện với anh, lơ đễnh nhìn những tòa nhà và lượt người bị bỏ lại phía sau, ngắm nhìn đô thành lộng lẫy và cuộc sống mà cô từng khát khao nhưng giờ đây khi có được đã chẳng thấy thú vị gì lắm.

NYC, penthouse, siêu xe, quần là áo lượt trang sức đắt tiền, bạn trai giàu có chịu chi.

Cô đã có mọi thứ mà một cô gái từng mơ đến trong đời, sống cuộc sống mà nhiều người phấn đấu cả đời cũng không có được. 

Chiếc xe dừng phanh đột ngột kéo lại dòng suy nghĩ. Von vòng sang mở cửa xe cho cô, lần thứ hai nói “Đi theo anh” rồi dẫn cô bước vào hộp đêm bên đường với cái biển neon lấp lánh: Lumen Noir. Cửa trước đã có một dãy người đứng xếp hàng chờ vào, nhưng chúng không đi cửa trước mà vòng sang cửa sau, cũng có một bảo vệ mặc đồ đen đứng chắn lối.

Bảo vệ nhìn thấy Von thì gật đầu chào: “Cậu Montgomery,” rồi mở cửa nhường đường ngay. Ngang qua cô để ý thấy logo Silver Shield Services trên tay áo người này.

Lumen Noir bố trí khá tương đồng với Reign Ember khi xưa, một cửa hông và hành lang cầu thang nhỏ dẫn xuống tầng hầm bên dưới. Giselle thấy hơi buồn cười, cô mới ở khách sạn do ma cà rồng mở, mấy chục phút sau đã đến hộp đêm do phù thủy mở. Giữa thành phố đầy rẫy người bình thường thế này, thế lực kiểm soát thực sự lại không phải là người bình thường.

Giờ giả vờ quay clip đăng lên Internet, cư dân mạng chắc sẽ c.h.ử.i cô gái hoang tưởng lậm tiểu thuyết quá rồi.

Bar phù thủy nhộn nhịp hơn hẳn quầy bar ở khách sạn ma cà rồng. Rất nhiều người tia mắt đến khi thấy tóc bạch kim bước vào cùng một cô gái trẻ. Chọn ghế lô khuất nhất, gọi đồ uống với người phục vụ rồi Von cứ thế ngồi sát bên cạnh Giselle.

“Anh làm ơn ngồi đối diện đi Montgomery.”

Mặt Von lạnh băng. “Em quên mình có bạn trai rồi à?”

“Em đang nghĩ tới việc chia tay rồi.”

Dù sát gần như từng hơi anh thở ra mang đến sự lạnh lẽo cùng cực. “Chia tay? Em đừng mơ!”

Vụt nắm chặt lấy cổ tay cô một lần nữa. “Em bỏ đi không mang điện thoại, không mang theo bất kỳ thứ gì, cứ như thế bỏ nhà ra đi. Lời hứa không biến mất, hứa sẽ mang theo điện thoại, hứa không bỏ rơi anh,... bao nhiêu lời em hứa với anh chỉ là nói suông thôi sao Selly?”

Giselle giật tay ra. “Montgomery, em chưa từng hứa những điều đó. Em chỉ hứa với anh sẽ không che giấu cảm xúc của mình thôi. Và thế nên, em đang rất tức giận, tức giận đến mức không còn muốn có liên quan gì đến anh nữa.”

Không khí đặc quánh dù cả hai đang sát gần như chuẩn bị hôn nhau. Nhưng nếu ai nhìn kỹ sẽ thấy vẻ mặt của người đàn ông sắp g.i.ế.c người thì đúng hơn. Đến nỗi khi phục vụ đem đồ uống đến cũng không nhịn được mà ngó chúng một cái.

“Phải rồi, em chưa từng hứa sẽ không bỏ rơi anh.” Chuyển sang cười nhạt, cầm ly rượu uống cạn. “Vậy đâu phải anh nói sai phải không,” anh ngân nga. “Anh chỉ là một-trong-số các lựa chọn mà thôi.”

Giselle hỏi ngược lại. “Không thể nào tự nhiên anh nghĩ thế này được. Rốt cuộc là ai đã nói gì với anh hở Montgomery?”

Phục vụ lại đem đến ly thứ hai, Von ngửa đầu uống cạn. Khi quay lại đôi mắt anh đã lóe lên những tia âm trầm cùng cực. “Montgomery, cả tên anh em cũng không muốn gọi nữa à?” Nhếch môi cười khinh. “Em nói phải kết hôn ở Ý chứ không phải Mỹ, nên anh đã thử điều tra một chút.”

Giselle không hiểu. “Tra thì tra được gì chứ. Chuyện với Rosenvolt đã kết thúc rồi, em đã nói với anh rồi mà.”

“Không ma cà rồng được thì chuyển sang phù thủy, ông-ta không dễ dàng bỏ qua lợi ích thế đâu, dù một cuộc liên hôn với quyền lực của ông-ta hiện giờ cũng chẳng đáng là bao.”

“Và đó là lỗi của em sao Montgomery? Lỗi em có liên hệ m.á.u mủ với lão ta để cả hôn nhân của em cũng phải làm sao mang lại lợi ích lớn nhất cho lão?”

“Anh không nằm trong số những ứng cử viên tốt nhất phải không?” Hơi thở Von bắt đầu tỏa ra mùi rượu, phả nhẹ lên những sợi lông tơ trên má cô. “Montgomery đã từng phản bội Chúa tể, thì làm sao Ngài chịu gả con gái cho hậu duệ của kẻ phản bội chứ. Nên cho dù bây giờ em chịu ở bên anh, chúng ta có kéo dài thời gian được bao lâu thì rồi em cũng phải kết hôn với kẻ khác. Lippe chắc chắn là ứng cử viên hàng đầu, những năm qua Ngài luôn thích thằng đó hơn anh.”

Giselle nghiến răng. “Là Lippe nói gì với anh à?”

Nikolai Lippe cmn.

Von không đáp, uống cạn ly rượu thứ ba được đưa đến. Ánh đèn bar tối lờ mờ làm đường nét gương mặt anh trông dữ tợn khó gần, Giselle hốt hoảng chợt nhớ đến gương mặt sẹo của Lippe cũng dữ dằn y hệt.

Nhiều ký ức bất chợt ùa về. Nikolai Lippe, Von Montgomery, cuộc đời cô đúng là xui rủi đầy mình mới dính líu đến hai gã đàn ông này mà.

“Anh xin lỗi Selly,” tiếng Von chợt vang lên, mùi rượu đượm nồng trong không khí.

“Sao cơ?”

“Anh xin lỗi, anh không nên x.úc p.hạ.m em như thế.” Đôi mắt anh không còn mang chút lạnh lùng nào nữa, như say như sưa nhìn cô. 

“Không thể trở thành lựa chọn đầu tiên và duy nhất của cha em là lỗi của anh-”

“Ông ta không phải cha em!”

“Là do năng lực anh kém. Anh vô năng sao lại trách em được chứ,” nhích tới càng gần cầm lấy tay cô đặt lên đó một nụ hôn dè dặt. “Tha lỗi cho anh được không Selly?”

“Không, em còn đang rất tức giận.”

“Darling...”

Cô đẩy nhẹ anh ra. “Em chưa muốn quay về penthouse đâu.”

“Vậy em ở đâu?”

“Nocturne Palais.”

Von nhăn mày, đành thỏa hiệp. “Được, nhưng làm ơn mang điện thoại theo được chứ? Đừng bỗng nhiên bỏ hết mọi thứ mà đi như trưa nay nữa Selly, bạn trai em sẽ c.h.ế.t sớm vì nhồi m.á.u cơ tim đấy.”

Lần này cô gái bật cười. “Lại còn nhồi m.á.u cơ tim nữa chứ.”

Thấy cô dễ chịu hơn tý, tóc bạch kim lại cầm cưa. “Em yên tâm anh sẽ sống rất thọ, rất khỏe mạnh,” kề sát gần môi mấp máy chạm lấy vành tai cô. “Nên 40 50 tuổi anh vẫn có thể fuck em như thường, đừng lo lắng điều đó darling...”

“MONTGOMERY!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 298: Chương 290: Đi Bụi (2) | MonkeyD