[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 292: Đi Bụi (4)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:30
Cặp của húi cua được đồng bọn cho quá giang, còn Von để xe cũ đỗ tại chỗ rồi tra chìa vào ổ khóa, lái chiếc xe vừa thắng được như miếng bánh từ trên trời rớt xuống chở Giselle dạo thử một vòng.
Mà nào phải miếng bánh thơm ngon gì, cả hai hiểu rõ điều đó. Chỉ có đám phù thủy thuần huyết thiển cận thế hệ trước mới dám xem nhẹ trí thông minh của người Muggle mà thôi, chứ nếu tiếp xúc với họ sẽ biết những người không-đũa-phép có cái đầu ma mãnh hơn hẳn đám phù thủy ngờ nghệch vì sống biệt lập quá lâu.
Xe mới chạy qua 3 vòng đường là phát hiện có kẻ theo đuôi. Tóc bạch kim đã uống khá nhiều, mùi rượu đượm nồng phả đầy khoang xe lẫn làm cô gái choáng say theo. Anh cứ thế rồ ga phóng vọt, lao vút trên những đại lộ khuya khoắt vắng người, như thể cả hai đang cùng nhau lướt qua không gian và thời gian, lướt qua hết những oan trái nhọc nhằn, cứ ngồi cạnh nhau mà băng băng tiến về phía trước.
“Tại sao anh là phù thủy mà lái xe tài quá vậy?” Giselle rất không phục.
“Chứ sao, bạn trai em mà,” vô cùng tự đắc. “Chuyện gì mà anh không làm được chứ.”
“Nhưng thật đấy, lái xe có khó không?” Cô nũng nịu. “Dạy em lái đi.”
“Khó lắm babe,” miệng dẻo dẹo. “Em học chi cho cực, muốn đi đâu để anh lái đưa em đi là được.”
Cô gái bĩu môi. “Khi nãy cô nàng n.g.ự.c khủng còn hỏi em có bí quyết gì mà tóm được anh đấy.”
“Rồi em trả lời sao?”
“Em bảo chắc vì n.g.ự.c em nhỏ.”
Cả hai cùng cười phá lên.
Đội xe đằng sau đã thành 2 chiếc, bám sát theo không rời nhưng dường như không có ý định vượt lên. Lái thêm vài vòng chắc Von đã chán, Giselle nhớ anh cũng từng đón cô bằng một chiếc jeep hầm hố giống chiếc Jeep Wrangler của thiếu tá Williams nên chắc không lạ lẫm gì với G63 này.
“Darling em thích chiếc này không?”
“Bình thường, sao vậy?”
“Em thích thì anh giữ lại, không thì chôn cùng bọn chúng luôn,” anh liếc ra kính chiếu hậu.
“Em phải nói bao nhiêu lần để anh biết là anh hoang phí quá Montgomery?”
Mấy chiếc xe phía sau vẫn bám theo không rời, Von thản nhiên rẽ vào bãi đỗ của tòa nhà căn penthouse. “Cũng phải, xe nhờ ngôi sao may mắn của anh mới thắng được, sao anh nỡ vứt chứ.”
Tắt máy nhưng anh không xuống xe, tháo dây an toàn rồi bế bổng cô sang ngồi lên đùi anh. “Chúng ta chưa chơi trong xe bao giờ nhỉ.”
Tai cô nóng bừng, đ.á.n.h vào n.g.ự.c anh. “Montgomery, đám Muggle kia đang nhìn đó.”
Cười mỉa đểu cáng. “À ý em là không có ai theo dõi thì chơi được phải không.”
“Cm nhà anh!”
Đùa giỡn một chút Von ôm eo cô lên thang máy chuyên dụng về lại căn penthouse, cứ để chiếc xe đỗ ở đó. Giselle cũng chẳng tò mò lắm đám người kia muốn làm gì, cô quan tâm chuyện gặp lại Seraphina Pudeator hơn. Thế nên sau khi đã tắm rửa thay đồ ngủ lên giường, không chịu được mè nheo cô đành cho phép người đàn ông ngủ cùng để thỏa “trái tim cô độc bao ngày của anh”, gối đầu lên cánh tay rắn chắc cô mới hỏi:
“Joshua Towne là gì của Pudeator vậy?”
“Chuẩn bị đính hôn,” giọng Von luồn qua tóc mây. “Nhà Towne là thuần huyết có tiếng ở Bắc Mỹ.”
“Không phải nói Bắc Mỹ không còn tư tưởng thuần huyết cực đoan à?”
“Thuần huyết là dát vàng của các nhóm lợi ích thôi babe. Towne có ảnh hưởng lớn ở MACUSA.”
“Một tiền một quyền, cũng được đấy chứ.” Thật ra Giselle không phản cảm gì với việc liên hôn vì lợi ích, nếu cả hai bên đều đồng thuận. Nhìn Seraphina Pudeator thì đúng kiểu người sẵn sàng kết hôn vì lợi ích rồi, không phải dính líu đến Von thì nếu gặp nhau trong tình cảnh nào khác, có lẽ cô cũng sẽ làm bạn được với Pudeator.
“Chắc em chưa biết cổ phần Runeswiz châu Âu đã bị phân chia gần hết rồi.”
“Hử?”
“Sau đêm-đó,” anh hơi ngập ngừng, cô siết chặt lấy tay anh. “Ngài có lần triệu kiến Pudeator, cụ thể anh cũng không rõ nhưng có lẽ yêu cầu Runeswiz ủng hộ. Pudeator nước đôi...”
“Dám mới lạ,” Giselle thở dài. Nếu bàn cờ kinh doanh Pudeator biết chơi thì chắc chắn sẽ chọn đứng trung lập.
“Ừ nên cha con họ rút về Mỹ, còn cổ phần Runeswiz châu Âu thì vừa bán vừa tặng bớt các nhà quý tộc châu Âu, cũng đám Sứ giả Thần c.h.ế.t chia chác nhau cả.”
“Đi theo ông-ta có lợi quá nhỉ,” cô mỉa mai. “Giờ em mới hiểu anh nói chọn đúng phe nghĩa là gì.”
Dù bây giờ nhìn từ bề ngoài Morgenstern đã sủi mất tăm, nhưng thực tế tầm ảnh hưởng của lão ta bao phủ toàn châu Âu hết rồi. Nội các các quốc gia pháp thuật lớn đều có người của Morgenstern, mà toàn là nhân vật có tiếng nói quan trọng. Phong trào cực hữu quay trở về với “truyền thống” càn quét khắp lục địa già đều do Sứ giả Thần c.h.ế.t dẫn dắt, phía thần sáng như nhà Burrows, Greenwood, lập pháp như nhà Rogers đều chỉ có thể bị động phòng thủ chứ không còn lợi thế phản công nữa. Dường như kể từ khi sống lại, Morgenstern có suy nghĩ khác trước rất nhiều, không còn điên cuồng theo kiểu độc tài phát xít mà chọn cách từ từ thâm nhập vào văn hóa, suy nghĩ, cấu trúc xã hội phù thủy.
Chiến lược này rõ ràng được đám quý tộc thuần huyết ủng hộ hơn, chúng đều là những kẻ chơi bài chính trị, thích làm cách mạng mềm hơn là phát động chiến tranh vũ trang.
“Đã mấy năm rồi Ngài không trao Ám Ấn mới, cũng dần ít gọi tất cả Sứ giả Thần c.h.ế.t về một lượt, anh cũng không rõ Ngài muốn làm gì tiếp theo nữa.”
Gideon Morgenstern yếu dần rồi.
“Chắc đang nhòm ngó Bắc Mỹ này,” cô siết tay anh.
“Anh cũng đoán vậy. Nên mấy năm nay cố gắng cắm rễ ở đây. Lần này nếu đ.á.n.h thì Montgomery phải thu lợi nhiều nhất. Tới chừng đó ông-ấy sẽ xem Montgomery và Lippe ngang hàng, đến khi chọn nhà kết minh...”
“Von!” Giselle xoay lại đối mặt với anh. “Chọn chọn cái gì! Rồi em sẽ thỏa thuận được với ông-ta, ông-ta không thể bắt em liên hôn gì nữa cả!”
“Selly darling,” tóc bạch kim đặt lên trán cô một nụ hôn âu yếm. “Anh hiểu darling, nhưng anh cũng không muốn em bị chế nhạo vì chọn mối không xứng đáng được.”
“Anh nằm mơ quá Montgomery, em chưa từng nói kết hôn với anh mà?”
Người đàn ông cười khẽ. “Vậy hi vọng đêm nay anh mơ được cảnh đó nhỉ.”
Chúng tựa vào nhau ngủ vô cùng bình yên...
Vài ngày sau đó Giselle vẫn về lại khách sạn Nocturne Palais, đến tối thì Von đón chở đi chơi. Radio tin tức đưa tin cảnh sát NYC vừa triệt hạ một đường dây buôn bán vũ khí và chất cấm trái phép, bắt giữ người và tang vật nhưng dự đoán vẫn còn đầu mối hoành hành ngoài kia, cảnh báo người dân đề cao cảnh giác.
Sau đó húi cua nhắn tin muốn mua lại xe vì “có nhiều kỷ niệm” với nó, có thể trả gấp đôi giá thị trường. Để tỏ ra hào phóng, hắn chuyển trước cho Von một nửa, nghĩa là bằng giá một chiếc G63 thật, rồi nhờ Von lái xe ra ngoài thành phố đưa cho em hắn để nhận một nửa còn lại.
Giselle thấy đám này ngu ngốc hết sức, chứ không tại sao chúng nghĩ rằng nói vậy là không ai nghi ngờ gì.
Von thì chỉ nhún vai. “Chúng đ.á.n.h giá anh là giàu mà ngu đó babe.”
Cô cười ngặt nghẽo. Nhìn một lượt từ đầu tới chân tóc bạch kim, trong mắt cô dù cho anh có mang cái vẻ cười khinh thường tất thảy hay treo lên bộ dạng dân chơi tiêu tiền như nước thì cũng không bao giờ có thể liên quan đến hai từ “ngu ngốc” được.
Hoặc chăng chỉ có mấy người Muggle đó nhìn lầm thôi, chứ cả xã hội phù thủy liếc nhìn Von Montgomery một cái là biết không dễ chọc rồi, phải gan lắm mới dám kiếm chuyện với anh.
“Bạn gái dùng ánh mắt này nhìn anh là đang chấm anh mấy điểm đây?”
Cô nghiêm túc suy nghĩ. “Để coi, 7.5/10.”
“Cái gì?” Tên nhóc nhảy dựng lên. “Tại sao chỉ có 7.5? Còn chưa tròn 8? Mà 8 cũng không được!”
“Là anh hỏi em mà, em chỉ nói thật thôi.”
“Vậy em nói đi, tại sao chỉ có 7.5? Anh có điểm nào không được?”
“Anh khó ưa!”
“Khó ưa mới không ai dám đến gần bạn trai em chứ babe. Đó là điểm cộng mới đúng.”
“Anh là Slytherin.”
Knock-out. Môi Von giật giật nhưng không thể cãi được. Đối với anh dĩ nhiên Slytherin là nhất, nhưng với cái đầu không bao giờ chịu phục của đám nhà sư t.ử thì Gryffindor mới là nhất.
Hai Nhà cãi miết từ thế kỷ thứ 10 mới thành lập trường tới nay cũng được kết quả gì đâu.
“Được rồi, coi như trừ 0.5 điểm vì anh không phải đám Gryffindor cứng đầu ngu ngốc...”
“VON!”
“Vậy còn 2 điểm nữa bị trừ vì gì?”
“Khó ưa khó chịu khó chiều đã trừ 1 điểm rồi cậu Montgomery ạ!”
“Ừ hử?”
“Và một loạt tính xấu khác của anh nữa, trừ 1 điểm là còn nhẹ đấy!”
Tóc bạch kim chồm tới gặm c.ắ.n khắp mặt Giselle, cô nhột lại cười tít mắt. “Darling vậy anh đũa mốc chòi mâm son (*) rồi, vì với anh em 10/10. Không, với anh em hoàn hảo một trăm một ngàn điểm luôn.”
Cô gái nóng mặt. “Cái miệng anh dẻo dẹo nịnh hót quá đấy!”
“Nhưng nếu em đồng ý đụ 2 lần sáng tối mỗi ngày thì càng hoàn hảo hơn!”
Lần này cô trợn mắt bịt tai lại.
Von không thèm theo hẹn lái xe ra ngoại thành. Dù anh thích chơi đùa với mấy người Muggle này nhưng tốn 3 4 tiếng lái xe làm chi trong khi anh có một cô bạn gái cần phải yêu chiều. Thế là tối khuya Von đưa Giselle xuống hầm đỗ xe, đứng ở một góc khuất camera niệm phép phá đi hệ thống điện của tòa nhà. Công nghệ là phép thuật của Muggle, nhưng công nghệ cần có điện năng mới hoạt động được. Camera ở đa số bãi đỗ xe tòa nhà thế này cũng không phải hàng tân tiến nhất, không có backup dự phòng nên đều tắt ngúm.
Khi anh rút đũa phép niệm Revelio thì ngay cả Giselle cũng phải kêu lên vì trước mắt cô ngoài khung sườn động cơ ra, mấy gói vuông vuông được xếp dày đặc trong chiếc xe này.
“Khiếp thật,” cô hoảng hồn. “Đêm trước chúng ta ngồi trên cái đống này chạy băng băng ngoài đường à.”
Von dùng d.a.o bình thường rạch đồ nội thất lấy ra những bịch trắng bị nhét đầy bên trong rồi nhanh nhẹn ếm bùa thu nhỏ thành bé tẹo. Chỗ nào không rạch bằng d.a.o được thì dùng một bùa nổ nhỏ để phá vách ngăn.
Nhìn anh thành thạo như vậy cô gái càng choáng váng. “Anh làm mấy việc này nhiều lần rồi à?”
“Không hề nha darling, anh là công dân tốt.”
“Salazar Slytherin mới tin anh!”
“Làm gì có nhiều chuyện may từ trên trời rơi xuống thế này. Nên em đúng là ngôi sao may mắn của anh đấy!”
“Này mà là may mắn á...”
Revelio lại lần nữa thấy không còn hình vật lạ lùng nào khác, Von dùng một bùa Reparo là sửa chữa chiếc xe lành lặn như mới. Mấy cái gói bột trắng bị thu nhỏ xíu một bàn tay Von thừa sức gom hết rồi bỏ vào túi áo, thản nhiên lái chiếc khác chở Giselle chạy chơi một vòng. Đến khi chúng trở về tòa nhà mới vừa có điện lại, lý do là vì “hệ thống điện lâu ngày hỏng hóc”.
“Phép thuật hữu dụng với anh thật đấy Montgomery!”
Ôm Giselle vào thang máy lên lại căn penthouse, Von cười tự mãn, đôi mắt ánh lên những tia sắc bén thâm trầm, đường nét gương mặt anh vừa dữ dằn vừa nguy hiểm.
“Anh học được bài học từ quá khứ babe à. Tổ tiên chúng ta quá sai lầm khi xem Muggle ngu muội nên chọn sống cách xa biệt lập, riết rồi chẳng biết thế giới phát triển thế nào. Cách làm đúng phải là sống xen lẫn giữa chúng, tận dụng sự vượt trội của pháp thuật để đạt được những điều chúng ta muốn theo cách của chúng ta.”
Những lời nói ngông cuồng này làm Runes sau lưng cô vô cùng thỏa mãn. Chúng vừa ăn được một món ngon, đang thì thầm rằng cứ ở bên Von Montgomery tiếp đi càng nhiều món ngon mỹ vị hấp dẫn sẽ được dâng đến. Runes phấn khích làm Giselle phấn khích theo, cô ngày càng không thể kiềm giữ được Runes khi chúng càng ngày càng mạnh lên nhờ được cung cấp năng lượng quá dồi dào.
Cô phù thủy bước nhẹ đến ngồi lên hai chân Von, đối mặt với anh. Giselle hiếm khi ngồi kiểu này mà chỉ ngồi một bên nép vào lòng anh thôi, nên ánh mắt người đàn ông sâu thẳm nhìn cô.
Tay cô khêu lên cằm anh. “Vậy nói cho em biết Montgomery, anh muốn đạt được thứ gì trên thế gian này?”
“Em Giselle Morgenstern,” anh đáp không chút chần chừ. Ôm chặt eo kéo cô áp sát mình rồi luồn tay vào áo xoa lấy da thịt cô.
Biết cô lại nghĩ anh đang dẻo miệng nịnh hót mà thôi, Von trầm giọng. “Có em là có tất cả. Em đại diện cho sức mạnh và quyền lực, mà có hai thứ đó thì tiền tài tự nhiên theo đến.”
Bàn tay to lớn của người đàn ông bắt đầu xoa nắn cặp đào tươi qua lớp áo lót. “Nên anh đúng là đũa mốc chòi mâm son mà,” bắt đầu hôn khắp cổ Giselle. “Nhưng em yên tâm darling, em đã rơi vào tay Von Montgomery này rồi, sẽ không ai cướp em đi được nữa.”
“Von... ừm...”
Chẳng biết từ khi nào áo ngoài đã bị cởi ra, cô gái chỉ mặc áo lót khóa ngồi trên đùi chàng trai, môi anh mơn trớn đã đến xương quai xanh quyến rũ của cô.
“Selly... anh sẽ không lơ là cảnh giác... Dù có mất mạng này anh cũng không để em vuột ra khỏi tay anh nữa đâu...”
Để người đàn ông gặm c.ắ.n khắp n.g.ự.c mình thỏa thuê xong cô nhẹ đẩy anh ra. Von cũng không tiến tới nữa, ngẩn ngơ ngắm thân thể nữ thần đẹp như tượng tạc.
Anh vuốt ve đôi n.g.ự.c được chiếc áo lót do chính tay anh chọn ôm trọn. “Em có muốn đeo thêm dây chuyền vòng cổ không babe,” ngón tay cà nhẹ từ cổ xuống giữa ngực. “Anh mua vài sợi cho em chọn nhé?”
“Không, em không thích đâu.”
“Em đẹp thế này mà đeo ít trang sức thì tiếc lắm,” lẩm bẩm nói. “Vòng tay cũng không thích...”
Mấy hộp quà Von tặng để đầy trên bàn ở phòng khách sạn Nocturne Palais, Giselle chẳng buồn đeo lấy một cái.
“Không được, anh vẫn sẽ mua,” vẫn còn lẩm bẩm say mê nhìn ngắm n.g.ự.c cô. “Để đó hôm nào em nổi hứng thích đeo thử thì sao.”
“Von!”
“Darling...” Von vùi đầu vào ngực, hít hà lấy mùi hương thân thể cô gái. “Anh sẽ chăm sóc em, sẽ cho em những thứ tốt nhất. Personne ne t’aimera comme je t’aime. Personne ne te désirera comme je te désire.” (**)
Giselle không hỏi tiếp Von định xử lý mười mấy gói bột mì đó thế nào. Cô biết im lặng là đồng lõa nhưng cô có còn đạo đức gì đáng nói đâu mà tự hào Gryffindor nỗi gì. Nhưng trong lúc cô chuẩn bị đồ đạc để trở về Anh dự đám cưới thì có vẻ như cảnh sát NYC và Liên bang đã bắt được trọn ổ băng nhóm nhưng chưa tìm ra hết số hàng phi pháp.
Chiếc G63 cũng không thuộc sở hữu của bất kỳ kẻ nào có liên quan trong đám đó, thế là nó nghiễm nhiên ghi danh vào bộ sưu tập xe của tóc bạch kim. Có tiền, có hàng, có xe, miếng bánh từ trên trời rơi xuống này sao mà không rơi trúng đầu tầng lớp vô sản như Giselle mà lại làm giàu thêm cho gã quý tộc Slytherin xảo trá chứ.
--------
(*) Out of my league
(**) “Không ai yêu em như anh yêu em. Không ai khao khát em như anh khao khát em.”
