[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 291: Đi Bụi (3)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:30
Những ngày sau đó cứ tối đến là xuất hiện một chiếc siêu xe đậu trước cửa khách sạn Nocturne Palais chờ đón cô gái, đến nỗi doorman cũng thành quen. Hôm đầu tiên Giselle vừa ra tới sảnh là đã thấy tóc bạch kim đứng tựa vào xe ôm một bó hoa, chói sáng lấp lánh đến độ mấy người đi đường đều ngóng lại, vài cô gái còn lấy điện thoại ra chụp choẹt. Thế là cô không cho anh làm thế nữa, nên Von giờ chỉ ngồi trong xe đợi cùng một bó hoa bên cạnh ghế mà thôi.
Tên nhóc Slytherin khoe khoang hết sức, xe thì toàn xe sang, quần là áo lượt, đồng hồ cơ đắt tiền, chỉ có nhẫn là không thay đổi vì vốn dĩ tay tên nhóc này đã đeo đầy nhẫn. Hoa thì không nói làm gì, cứ cách vài ba hôm Von lại tặng cô một hộp quà, đôi khi để ngay trên ghế phụ, đôi khi cất đâu đó trong xe để Giselle bất ngờ tìm thấy, đôi khi lại tặng ngay trên bàn ăn. Đến khi nhận tới hộp quà thứ tư chỉ trong mười mấy ngày cô ở Nocturne Palais thôi, một chiếc vòng tay khảm kim cương lấp lánh, Giselle thở dài cất lại vào hộp.
“Von em đã nói anh không cần mua quà nhiều thế cho em làm gì. Em đâu cần đeo đâu.”
“Em không đeo để ngắm cũng được.”
“Không cần tiêu xài hoang phí vậy đâu,” cô cảm thấy riết rồi mình với tên nhóc này không thể giao lưu mà, tiền nhiều thì cũng đâu cần phung phí mua những món đồ mà biết rõ cô chẳng dùng đến để làm gì cơ chứ.
“Mua đồ cho em chẳng bao giờ hoang phí cả Selly,” anh cầm tay cô. “Em đã xem báo cáo tài sản của anh rồi mà, vài món trang sức này có tốn bao nhiêu đâu.”
Giselle ngôn từ bất lực.
Von kéo ghế sát lại bên mình, ánh mắt tình tứ nhìn cô. “Em vẫn quan tâm anh như vậy nghĩa là hết giận anh rồi phải không?”
“Không, vẫn còn.”
Chuyển giọng cún con mắt long lanh. “Phải làm sao bạn gái mới hết giận anh đây? Anh phải làm sao để em chịu quay về, chứ không thể để em sống giữa một đám ma cà rồng suốt ngày nhòm ngó em thế được.”
Cô buồn cười với thái độ cún con tổn thương này, liền nổi tâm trêu chọc. “Ma cà rồng mới không nguy hiểm bằng anh đấy cậu trẻ Montgomery.”
Tóc bạch kim nhếch môi cười tự mãn. “Cũng đúng. Anh chỉ đang chờ ăn em tận xương đây darling.”
Giselle yêu c.h.ế.t điệu cười này của anh, chồm tới hôn chụt vào khóe miệng.
Von bị giật mình đơ người chưa tới 1/10 giây đã hí hửng như đứa trẻ lại được cho viên kẹo ngọt. “Darling babe ôi anh có thể bay lên trời hái sao cho em.”
“Tên Slytherin bốc phét này!” Cô nhét miếng bánh tráng miệng vào cái miệng đáng ghét. Von ăn hết còn l.i.ế.m luôn đầu ngón tay làm Giselle ngượng chín mặt.
“Anh đứng đắn chút coi!” Đang ở nhà hàng đông người mà làm như nhà mình vậy.
“Anh thơm bạn gái anh thôi mà, có gì không đứng đắn chứ,” đáp vô cùng tự nhiên.
Cô quên mất với đám rắn này, chỉ có người khác ngại chứ chúng chẳng biết ngại bao giờ.
Tóc bạch kim gọi thanh toán, khi vừa đứng dậy rời bàn thì bỗng nhiên đụng phải một cặp nam nữ phù thủy đi tới. Giselle chưa nhìn rõ là ai vì Von đứng chắn hết tầm nhìn, nhưng giọng nói thì cô còn chưa quên đâu.
“Thật trùng hợp cậu Montgomery,” là Seraphina Pudeator.
“Trùng hợp làm sao,” chuyển giọng lạnh lùng cái một. Nếu không phải chính tai cô từng nghe được tất cả những sắc thái bi lụy, tán tỉnh, tình tứ của giọng nói ấy, cô cũng sẽ nghĩ Von chỉ có một chất giọng lạnh nhạt bẩm sinh mà thôi.
“Chào anh Montgomery,” người đàn ông đi cùng Pudeator lên tiếng, accent Mỹ dễ nghe. “Tự giới thiệu một chút, tôi là Joshua Towne.”
“Hân hạnh, Von Montgomery.” Hai người bắt tay nhau.
“Không giới thiệu bạn gái anh chút à?” Seraphina Pudeator tỏ vẻ thân thiện. Von vẫn đứng chắn mọi tầm nhìn nên Giselle nhỏ bé đứng sau họ không thấy được.
Tóc bạch kim thờ ơ liếc nhìn hai người họ rồi nhích sang bên để lộ cô gái anh vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y không buông nãy giờ. “Bạn gái tôi, Giselle Gibson.”
“Ôi!” Pudeator bật ra một tiếng hô khẽ.
Giselle cười cười. “Lâu quá không gặp chị Pudeator,” rồi gật đầu với người đàn ông ngoài 30 cao ngang Von. “Chào anh.”
“Gibson... lâu quá không gặp,” chị ta có vẻ ngạc nhiên quá độ, nhìn chằm chằm vào mặt cô.
“Đúng là lâu thật,” cô nhàn nhạt đáp.
“Chào cô Gibson, Joshua Towne.” Người đàn ông định giơ tay ra nhưng Von đã nhích người chắn trước, nhạt nhẽo nói:
“Xin thứ lỗi, chúng tôi đi trước,” rồi nắm tay cô lách qua cặp đôi kia bước ra khỏi nhà hàng.
Giselle biết diễn biến ở Trang viên Montgomery trước khi Espen mang cô đến. Cô biết Pudeator đã hoảng sợ phủi sạch quan hệ với Montgomery thế nào, thật ra cũng đâu trách nhà họ được, vốn dĩ Von cũng định tuyên bố hủy hôn vào đêm đó đấy thôi. Nhưng nhìn tới Pudeator là nhớ ngay ký ức đêm đó, làm người còn sống duy nhất của một gia tộc tan nát lại còn phải quỳ xuống hôn chân kẻ thù, tóc bạch kim vui được mới lạ.
Và đúng như thế, Von lái xe hết tốc lực, để mặc chiếc xe gầm rú trên đường lộ, một tay cầm vô-lăng một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Giselle không rời. Anh không nói gì chỉ tập trung lái xe, cô thì nghiêng người hẳn sang phía anh, nhìn ngắm gương mặt lạnh lùng đó.
Thật ra cô đã hết giận từ lâu. Dường như chẳng bao giờ Giselle có thể giận Von Montgomery được lâu, như năm xưa anh làm tổn thương cô trong Phòng Yêu Cầu cô cũng chỉ giận 3 4 tháng rồi nguôi ngoai. Hay lần anh Crucio cô trong phòng huấn luyện của mặt cây, lại nói ra mấy lời chua ngoa cay đắng, cô cũng chỉ giận anh nửa học kỳ rồi thôi.
Von cũng dần nhận ra, dù rất muộn màng, rằng anh là ngoại lệ duy nhất của cô. Trước đây thì cô nhường nhịn sự trẻ con xốc nổi của anh, đến giờ thì cô bao dung lấy những bất an xáo động trong lòng anh.
Chứ nếu cô muốn đi thật, Von tự giễu, thì chắc gì anh có thể giữ được.
Đang chạy băng băng như thế, bỗng phía sau lại nghe một tiếng xe gầm rú không kém. Trên đường phố giờ này lại có hai chiếc xe gầm rú là đủ đinh tai nhức óc rồi, Giselle đang mơ màng cũng hơi giật mình. Khi dừng đèn đỏ cửa kính xe đen hầm hố bên kia hạ xuống, một gã xăm trổ đầy mặt tóc húi cui giống Ron Steffensen giơ ngón giữa lên. Bên cạnh anh ta một cô nàng nước da màu mật ong ló đầu ra, áo hai dây trễ xuống lộ cả nửa bầu n.g.ự.c to tướng.
Giselle còn chưa kịp wtf thì Von đã rồ ga như đáp trả, hất đầu ra hiệu. Húi cua thách thức vài câu, nhìn đèn đỏ và rồi hai xe cùng lao vút trên đường lớn.
Thế là cô tham gia vào cảnh phim đua xe trên đường phố Mỹ lúc nào không hay. Chiếc Von đang lái là Chevrolet Corvette C8 màu xám rất đẹp và cô chỉ biết tới đó thôi, không rõ chiếc C8 này so với G63 hầm hố của húi cua thì thế nào. Thấy húi cua vọt lên trước nhả khói vào mặt cả hai, Von vẫn treo vẻ cười khinh bất cần của một gã thuần huyết Slytherin, góc nghiêng của anh đẹp đến độ Giselle mê tít cứ ngả ra ghế ngắm anh thế thôi.
Được bạn gái âu yếm nhìn thế này còn hơn tự ếm bùa cổ vũ lên chính mình, tóc bạch kim rồ ga chẳng mấy chốc bắt kịp chiếc xe hầm hố kia. Và rồi chính anh lại cho đằng sau hít khói, C8 vượt lên kèm những tiếng c.h.ử.i rủa của húi cua.
Nhìn anh cũng tặng lại đối thủ một ngón giữa cô gái cười ngặt nghẽo. Bạn trai trẻ trâu quá phải làm sao đây...
Quen thuộc đỗ xe bên cạnh Lumen Noir rồi đi qua cửa hông, nhưng lần này Von không dẫn cô xuống khu phù thủy nữa mà vào bar Muggle.
Vừa bước vào là nghe thấy tiếng bass nặng trĩu đập thình thịch như búa tạ, ánh đèn laser quét loạn xạ đỏ xanh tím vàng, sàn nhảy chen chúc hàng trăm người nhún nhảy theo con beat EDM điên cuồng. Đây là lần đầu tiên cô bước vào một nightclub thực thụ ở NYC, không phải mấy lounge yên tĩnh trước đây Von đưa cô đến mà là một cái hang động hỗn loạn, ồn ào đến mức phải hét vào tai nhau mới nghe thấy. Mùi nước hoa trộn lẫn mùi mồ hôi, tiếng cười nói la hét, DJ trên cao đ.á.n.h nhạc ầm ầm.
Vừa vào là biết sao cậu trẻ Montgomery không bao giờ đặt chân đến chốn này. Nhưng lâu lâu đổi gió vẫn được, Von ôm chặt cô đi theo lối VIP lên khu booth đặt chỗ sẵn, là một lô ghế da sâu hình chữ U, bàn kính thấp chất đầy xô đá, khuất sau dây nhung đỏ nhưng vẫn nhìn ra sàn nhảy hoang dã. Booth này được cái riêng tư hơn chút thôi, nhưng tiếng nhạc vẫn rung ghế và ánh đèn vẫn nhấp nháy lên mặt.
Giselle ngồi xuống ghế da trong khi anh gọi đồ uống, thầm nghĩ Von lúc nào cũng chu đáo như vậy. Nhà hàng anh đặt chỗ sẵn, mua hoa mua quà, bar club lounge anh đều đặt trước chỉ cần chở cô đến thôi. Có thể trợ lý đặt giúp anh nhưng đúng là anh chu đáo săn sóc đến độ cô chẳng cần động tay động chân vào bất kỳ thứ gì.
Thế là Giselle rúc vào lòng tóc bạch kim, nói sát bên tai. “Được rồi Von Montgomery, xét thấy bị cáo thành khẩn hối lỗi, tòa tuyên bố tha thứ cho anh.”
Vẻ mặt hầm hầm từ khi gặp Pudeator rốt cuộc cũng giãn ra, hí hửng hôn chụt lên má, rồi lại thêm bên kia cho đều. Giselle bị anh cọ nhột cười khúc khích, giữa những tiếng nhạc ồn ào và cơn high tăng cao, thôi thì giận nhau làm gì cho lỡ dở thời gian.
“Darling vậy em dọn về penthouse nhé?”
“Không, em còn chưa ở hết 1 tháng ở Nocturne Palais mà.”
“Bỏ đi, có bao nhiêu đâu,” lại nói kiểu tài phiệt.
Cô vuốt nhẹ má anh, Von nghiêng đầu hôn vào lòng bàn tay cô đầy yêu thương. “Để anh nghĩ thông suốt lại đã,” cô nói khẽ.
“Thông suốt cái gì chứ?”
Hai tay Giselle bưng lấy mặt anh, tầm mắt chạm nhau. “Em chọn anh Von Montgomery, mẹ kiếp nhà anh, còn nổi điên lần nữa là em bỏ đi luôn đó!”
Mọi âm thanh hỗn loạn của thế gian như im bặt, Von vồ tới c.ắ.n xé lấy môi cô, nụ hôn bạo liệt chỉ có môi lưỡi nuốt lấy nhau, người đàn ông như muốn xâu xé cô gái tới nơi. Anh chỉ hơi hé môi ra khi cô không thở được nữa, chuyển sang gặm c.ắ.n theo kiểu cún con.
“Anh yêu em Selly, anh yêu em. Je suis complètement fou de toi, tu le sais ça?” (*)
C.h.ế.t tiệt đã ai nói giọng Pháp của Von sao mà quyến rũ c.h.ế.t người thế chưa. C.h.ế.t tiệt.
Giữa bối cảnh của hai người đó vậy mà truyền đến nhiều tiếng nói ồn ào. Là gã húi cua đi G63 cũng đang ôm bạn gái đã kéo lại dây áo và đồng bọn đi tới booth.
“Hello anh bạn, chúng ta có duyên đấy, chơi chung không?” Vẫn đang hỏi nhưng kéo bạn gái ngồi vào ghế luôn, thêm hai tên xăm trổ khác ngồi hai đầu ghế, ép Von vào giữa.
Cậu trẻ Montgomery cười nhạt. “Xin mời.”
Anh kéo Giselle ngồi luôn vào lòng mình, cầm ly rượu khẽ cụng với ly của đám húi cua rồi uống cạn.
Nhạc xập xình ánh đèn chớp nháy, đêm nay tâm trạng cô cũng hơi vui nên cứ dựa vào n.g.ự.c Von tận hưởng khung cảnh ồn ào như vỡ chợ này. Dopamine tăng cao của những cô gái chàng trai trẻ tuổi, tiếng nhạc EDM chát chúa hưng phấn, một cuộc đời bung xõa phấn khích làm sao.
Chợt cô cũng nghĩ đến những cảnh ăn chơi đàn đúm của phù thủy và ma cà rồng mà mấy năm qua đã gặp qua không biết bao nhiêu lần. Runes nói nào có sai, chỉ cần là giống loài có tri giác thì đâu thể nào không bị cám dỗ. Có người say mê quyền lực như Morgenstern, cũng có kẻ vì tham tài chuyện gì cũng dám làm. Người có tiền tiêu mấy đời không hết thì tìm kiếm những thứ kích thích hơn như chuyện cô đã từng trải qua ở Vùng Vịnh. Hay những kẻ say sưa với quyền lực và bạc tiền mà mình có được, hằng đêm lao vào những cuộc chơi không hồi kết.
“Chơi bài nhé, ai thua uống,” húi cua nói giọng ồm ồm.
Phục vụ đem đến rượu bia đá lạnh đầy ắp, lại thêm hai cô gái xuất hiện ngồi bên cạnh đồng bọn của húi cua.
“Chơi thì chơi,” tóc bạch kim vô cùng tự mãn, đẹp trai đến độ Giselle ngồi trong lòng ngắm anh say sưa.
Thuở xưa cô sao mà ghét cái thái độ khinh khỉnh ta đây của anh, ghét cái kiểu cười nửa miệng khinh người của đám rắn, thấy chướng mắt cách anh kiêu căng đi giữa Hogwarts. Nhưng rồi giờ đây cũng chính cô say sưa với cái kiểu bá đạo này, thích mê cái cách anh ôm eo kéo cô ngồi vào lòng mình đầy chiếm hữu.
Cơn nóng giận vì chạm mặt Pudeator đã kết thúc từ lâu, lại làm hòa với bạn gái, cậu trẻ Montgomery tâm trạng rất hăng hái. Mỗi lần cầm bài lên đều đưa Giselle thổi thổi để lấy hên, rồi thua hay thắng cũng đều hôn chụt lên má cô trông hệt như mấy tay playboy không có gì ngoài tiền và gái. Mà thật ra anh cũng là tay chơi thứ thiệc đấy thôi, có lẽ nếu không bị gắn kết với cô, Von Montgomery cũng sống cuộc đời hệt như ông cha anh từng sống, hệt như bạn bè anh đang sống.
Khi đó thế giới lại thiếu đi một gã si tình, nhiều thêm một tay đểu cáng.
Đặt cược càng ngày càng lớn, ban đầu ai thua thì uống, 2 3 ván sau thì cược vài trăm đô, 4 5 ván thì lại bắt đầu cược đồng hồ, nhẫn vàng, trang sức. Von có thắng có thua, lại uống thêm mấy ly rượu mạnh, trông càng say sưa phóng túng. Đến ván thứ 8 9 gì đó cô nàng n.g.ự.c khủng đòi ngồi thử chiếc xe đã cho bọn họ hít khói nên húi cua đề nghị cược xe.
Giselle phải giương mắt lên nhìn tên thần kinh đối diện, cô dù không biết gì về xe cộ cũng biết một chiếc G63 đắt hơn C8 có khi gấp đôi.
“Nghe như tôi có lợi mà, sao không theo được.” Vẫn cứ cười mỉa, Von cầm bài đưa tới gần cô. “Darling truyền cho anh chút may mắn nào.”
Cô phù thủy cười lúng liếng thổi một hơi vào bài.
“Ngôi sao may mắn của anh, thắng chiếc này tặng em nhé,” tóc bạch kim nói như thể chìa khóa xe đã nằm trong túi.
“Em mới không cần đâu,” cô bĩu môi.
Mấy cô gái kia bái phục nhìn Giselle, chắc đang nghĩ tại sao với cái thân thể còi xương đó lại câu được anh chàng nhà giàu chịu chi thế này. Thật ra cũng đúng, cô phù thủy trông ốm yếu gầy gò, không có thân thể khỏe khoắn đầy đặn theo thẩm mỹ phương Tây gì cả.
Thế là mấy cô nàng lại nghĩ chắc tóc bạch kim thi thoảng đổi gu lạ.
Đã quá quen với các chốn ăn chơi về đêm của Muggle, phù thủy lẫn ma cà rồng, Giselle cũng hiểu người ta sẽ nghĩ gì về cô khi nhìn thấy cô lả lơi ngả người trong lòng Von để anh hôn hít thế này. Nhưng thế gian nghĩ gì kệ họ, chẳng phải sao, anh biết cô biết, chỉ cần chúng biết mối quan hệ giữa cả hai thế nào là được rồi.
Von Montgomery đang trẻ tuổi đắc chí là thế, không lẽ cứ phải vin vào cái trò đạo đức rằng “Ngoài kia người ta sống nghèo khổ không có cơm ăn” để bắt anh sống theo suy nghĩ của người khác sao.
Đó mà là gã Slytherin thuần huyết kiêu căng mà cô biết sao.
Ấy vậy mà Von lại thắng ván đó. “Darling em đúng là ngôi sao may mắn của anh mà,” làm Giselle cười khúc khích.
Húi cua và đồng bọn bực bội c.h.ử.i thề om sòm nhưng có chơi có chịu, ném chìa khóa chiếc G63 đến trước mặt Von. Lưu số hẹn 3 ngày sau sẽ làm thủ tục chuyển nhượng rồi vừa c.h.ử.i thề vừa ngả nghiêng ra khỏi Lumen Noir.
---------
(*) “Anh mê em đến phát điên, em có hay chăng?”
