[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 295: Syria, 2018 (2)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:31
“Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?”
“Thì cũng như em thôi.”
Như tôi là như thế nào. Là bị bắt vào Ysmerith như tôi ấy hả.
“Tại sao đám ma cà rồng muốn làm thí nghiệm lên xác người?”
“Sở thích mang tính giống loài mà.”
Trời chiều vàng vọt, phía chân trời xa kia truyền đến những tiếng oanh kích rền vang. Đất trời gầm rú khủng khiếp, những quả b.o.m oanh tạc tạo ra các cơn xung chấn lan đến tận nơi chúng đứng, vẽ lên từng đám khói ngợp trời đen kịt. Có lẽ đến gần hơn sẽ nghe thấy cả tiếng s.ú.n.g đạn và tiếng người khóc la, chứng kiến thấy xe tăng thiết giáp xô tường đạp đất giẫm lên từng xác người mà tiến bước.
Tiếng b.o.m nổ đạn gào kinh hoàng đến độ đám phù thủy ma cà rồng đều dừng mọi động tác lại mà ngó về phía xa đó.
“Khi nào cuộc chiến này mới kết thúc?”
“Người Muggle ư, chiến tranh của họ không bao giờ chấm dứt đâu,” gã hồ ly nhàn nhạt đáp. “Cái xứ này có địa thế trọng yếu, không ai chịu nhường ai đâu.”
“Vậy anh đóng vai trò gì ở nơi này hở Shaikh?”
Mắt hồ ly nheo cười. “Tôi ư? Phải hỏi là chúng ta chứ cô gái ạ. Chúng ta cùng hội cùng thuyền mà.”
Dù Giselle rất muốn phản bác nhưng rốt cuộc cô cũng phải chấp nhận sự thật này. Từ khi thấy một L3 như Alaoui vẫn tỏ thái độ kính trọng với Shaikh thì cô đã chắc mẩm gã hồ ly có vai trò không nhỏ ở Ysmerith. Và nếu cô muốn sống sót thoát khỏi nơi quái quỷ đó, cách duy nhất là phải lên đến chức vị như Shaikh.
Không phải sao, cứ nhìn Shaikh mà xem. Thong dong biết bao, có thể tự do đi khắp nơi trên thế giới, vẫn còn tươi tỉnh vui vẻ mà nhìn ngắm quả địa cầu tươi đẹp này.
Người với người sao mà khác nhau đến vậy.
“Em yên tâm, tôi sẽ chống lưng cho em. Đã đến được bước này rồi chỉ cần em không c.h.ế.t thì sự sẽ thành.”
Vậy ư. Nói không c.h.ế.t sao mà dễ dàng. Trên đầu L1 còn có một tầng “thăng thiên”, có gì ở tầng 8 đó còn chưa biết được.
“Và anh muốn trao đổi thứ gì?” Giselle nghiến răng ken két tiếp tục đào đất.
“Ôi đừng vô tình thế chứ,” gã làm bộ tổn thương. “Chúng ta quen biết nhiều năm rồi mà. Đương nhiên phải cùng chung một nhóm chứ.”
“Tôi không thấy mình đem lại lợi ích gì cho anh cả.”
“Ồ có đó,” gã cười vui vẻ vô cùng. “Trở về tranh thủ thăng lên L2 đi nhé, tôi sẽ phát nhiệm vụ đấy.”
“Tôi vẫn chưa muốn c.h.ế.t đâu!”
“Vậy mà tôi tưởng em sẽ quan tâm đến chuyện của Chúa tể Hắc ám đang lên ở châu Âu đấy. Hóa ra tôi tưởng lầm rồi à.”
Mắt hồ ly cười vô cùng tinh ranh, Giselle nhất thời không rõ gã biết được đến đâu, đành đáp cầm chừng. “Chuyện của phù thủy châu Âu thì liên quan gì đến Ả Rập các anh?”
“Em muốn biết thì phải đi một chuyến rồi.”
Cô phù thủy không làm gì được gã hồ ly. Gã nói chuyện nhởn nhơ thật giả đan xen khó mà chiết xuất được thông tin gì chỉ từ những lời nói này. Nhưng nếu là thật, chuyện gì đó giữa mặt cây và xứ Ả Rập mà cần Ysmerith nhúng tay thì nhất định không phải là chuyện nhỏ.
Giselle bực bội vô cùng. Tại sao mâm nào cũng có mặt lão Morgenstern hết vậy. Nhạc nào lão cũng nhảy. Đã làm phù thủy châu Âu rồi còn dính dáng đến ma cà rồng, vươn vòi bạch tuộc sang cả Bắc Mỹ, giờ lại muốn làm gì đó với đám Ả Rập. Không lẽ lão thật sự muốn làm bá chủ thế giới hay sao.
Và thật ra Morgenstern có vai trò gì ở Ysmerith cơ chứ?
Đêm xuống sa mạc rét căm căm. Giselle nhớ đến những đêm đầy sao ở Wubār nhiệt độ cũng xuống nhanh thế này. Dường như ký ức về sa mạc của cô chỉ có thế, ban ngày nắng nóng cát vàng, ban đêm rét lạnh sao giăng đầy trời. Nhưng đêm ở Wubār thì yên tĩnh, còn ở xứ Syria này thì tiếng b.o.m giội pháo nổ kêu rền xuyên tạc màn đêm, những đốm sáng chớp nháy lóe lên liên tục ở phía chân trời xa kia.
Ba phù thủy bản địa đã khâm liệm hết số xác c.h.ế.t xung quanh, định chờ trời sáng thì hạ huyệt. Dù những cái xác này không liên quan gì đến mình nhưng đứng giữa mộ địa hàng mấy trăm người-nhắm-mắt đang phơi ra giữa đất trời thế này cũng lạnh sống lưng. Kèm theo cái lạnh buốt của đêm sa mạc, bùa sưởi ấm ếm liên tục chẳng đỡ hơn là bao.
Phù thủy Syria nói tiếng Anh chữ được chữ mất, lại cảnh giác với đoàn Alaoui, chỉ dùng tiếng Ả Rập nói chuyện với Shaikh nên dù Giselle muốn học thêm về văn hóa phù thủy bản địa cũng không được.
Mà xứ này còn bản sắc văn hóa gì nữa. Văn minh tri thức của họ chắc đã theo đám phù thủy di tản hết rồi, những người cố bám víu lại cố thổ cũng chỉ vì không nỡ rời xa nơi chôn nhau cắt rốn, không nỡ nhìn người dân vô tội nước mình c.h.ế.t t.h.ả.m mà không ai khâm liệm ma chay thôi.
Dường như chiến tranh bất phân ngày đêm, phía xa kia b.o.m đạn vẫn oanh tạc liên hồi, sao trời cũng phải nhường chỗ cho những đốm sáng đốm lửa bừng cháy không ngừng. Tiếng vọng của cuộc chiến lan đến những xác c.h.ế.t nơi này, nhuốm lên đất trời một vẻ tang tóc bi thương.
Giữa lúc Giselle tự hỏi cái xứ này có còn chờ được ngày mới nữa không thì bỗng, rất đột ngột, tim cô đập lên một nhịp kinh hoàng. Lông tơ cả người dựng đứng lên, cô vụt đứng dậy, Shaikh cũng vậy, Alaoui cũng thế, chúng kinh nghi nhìn nhau rồi nhìn quanh.
Tiếng chuông vang lên ngay lúc đó. Tiếng chuông reo lạ lùng mà khiếp đảm, tựa như chuông gọi hồn người c.h.ế.t trong văn hóa Á Đông, cũng tựa chuông quỷ thần báo hiệu Thần C.h.ế.t gõ cửa.
Tiếng chuông không biết từ đâu, như có ở khắp bốn phương tám hướng, át cả tiếng b.o.m nổ pháo rền xa kia, át cả tiếng máy bay kêu gào trên trời, xóa nhòa đi hết hơi thở khẽ khàng của đất trời bao la hùng vĩ.
Không phải một mà là ba tiếng chuông liên tiếp, vang dội rõ ràng trong ốc tai của tất cả những người ở đây. Và cả trong tai của hàng trăm xác c.h.ế.t...
Được tiếng chuông kêu gọi, người c.h.ế.t lồm cồm bò dậy. Áo liệm quấn chặt bị chúng cọ quậy vài bận là rách ra, được giải thoát tay chân những cái xác nhắm mắt chợt mở mắt đó bắt đầu đứng dậy.
Vâng, đúng rồi đấy. Cảnh tượng như trong phim zombie, chỉ có điều đây là hiện thực đang diễn ra trước mắt Giselle chứ không phải thông qua màn LED Onyx ở rạp phim. Dưới sự điều khiển của tiếng chuông, những xác biết đi đó bắt đầu tấn công đám còn có m.á.u lưu thông.
“LỬA! Đốt cháy!”
Dĩ nhiên phải dùng lửa rồi. Lửa đại diện cho văn minh, lửa là vũ khí xua đuổi tà ma. Nhưng lửa đốt thế nào mới là quan trọng. Chỉ l.i.ế.m lên xác c.h.ế.t thì chúng vẫn tiếp tục tấn công, không hề bị lửa cản trở. Còn nếu dùng bùa phép khác chặt đứt chân thì chúng vẫn bò như thường. Thử chặt đứt đầu, và chúng ta sẽ có cảnh một xác c.h.ế.t không đầu biết đi.
Đốt. Đốt cháy rụi.
Phải thiêu c.h.ế.t hết t.ử thi. Mấy phù thủy Syria nhìn cảnh này hét lên t.h.ả.m thiết, nhưng đâu còn cách nào khác, chủ sở hữu cái chuông sao mà ác ôn, đến cả người c.h.ế.t rồi cũng không để họ được mai táng yên nghỉ theo đúng tín ngưỡng của mình.
Người tìm ra cái chuông còn tội lỗi đầy mình hơn.
Giselle vừa niệm hết bùa lửa này đến bùa lửa kia vừa tự trào phúng chính mình. Đây là quả mà cô gây ra đấy thôi.
Chuông Gọi Hồn của Hufflepuff.
Chính cô đã tìm ra nó, lôi nó từ chỗ cất giấu không ai biết đến để đưa cho mặt cây. Chắc hẳn lão đã dùng cái chuông để trao đổi với ma cà rồng, mới có thể nhờ chúng giúp đỡ trong vụ sống lại.
Là nghiệp do chính mình gây ra đấy thôi.
Tưởng tạo lửa mà dễ à. Trời đầy sao bỗng mây mù giăng lối, mây đen ùn ùn kéo đến rồi mưa như trút nước, ào ào xối xuống nơi chiến trường này.
“Ai đó tạo mưa...”
Có thể là bùa phép phù thủy cũng có thể là năng lực của ma cà rồng. Mưa xối tan lửa cháy trên người t.ử thi, chưa kịp thiêu trụi thì zombie vẫn là zombie, chúng cứ siết chặt vòng vây.
“Phải tìm ra nguồn gây mưa. Tìm ra kẻ đứng sau...”
Giữa đất trời mênh m.ô.n.g thế này thì tìm đâu được. Giữa vòng vây ngày càng siết chặt của đám xác c.h.ế.t sống lại, thoát thân được hay không còn là vấn đề thì sao tìm được kẻ đầu sỏ chứ.
“Tìm thấy rồi!”
Trong nhóm có một Alaoui có khả năng thao túng tâm trí và một L2 biết đ.á.n.h hơi truy vết cũng hữu dụng, họ dò ra được hướng của kẻ tấn công rồi. Thế lại chia quân ra hai đường, Shaikh đi săn g.i.ế.c đám đó, Giselle ở lại tiếp tục đốt lửa.
Không biết cục diện bên kia thế nào, chứ cầm chân đám zombie tới sáng Giselle vẫn làm được. Cứ đ.á.n.h ra một bùa che phủ ngăn mưa rồi tranh thủ dồn zombie vào dưới khu đó mà đốt cháy. Che không hết cả đám mưa chứ che một khoảnh thì dư sức, cứ đốt hết lượt t.ử thi này thì lùa lượt t.ử thi khác vào thôi.
Hướng Shaikh truyền đến tiếng đ.á.n.h nhau, cũng ngang ngửa tiếng b.o.m đạn người Muggle rải xuống đằng chân trời xa kia. Thời gian trôi qua cơn mưa nơi này dần tạnh, lửa lại bén ngót thiêu rụi những xác c.h.ế.t biết đi.
Ngó cảnh này mà rợn người. Phim kinh dị chắc cũng đến thế thôi. Chiến tranh Muggle, zombie xác sống, phù thủy ma cà rồng vây g.i.ế.c nhau giữa sa mạc mênh mông...
Đến sáng, lại phát hiện thêm một tính chất của đám xác bị gọi hồn này: Chúng cũng chẳng sợ ánh sáng. Chẳng hiểu Hufflepuff làm thế nào để tạo ra một cái chuông pháp thuật rùng rợn quyền năng đến vậy. Và bà vốn định làm gì với nó, đã làm được hay chưa. Nhưng làm người chịu trách nhiệm cho việc cái chuông đó xuất hiện trên trần gian, Giselle chỉ còn biết hi vọng Shaikh bắt được kẻ chủ mưu mà thôi.
Và rất tiếc, vận rủi vẫn đeo bám lấy cô. Shaikh không bắt được tay ma cà rồng sở hữu chiếc chuông đó.
“Là Francesco di Velmont,” gã hồ ly mình đầy thương tích trở về. “Trọng thương bỏ chạy.”
Họ thiêu cháy những cái xác cuối cùng, nhìn gió cuốn tàn tro hòa cùng cát vàng, vẽ ra một lớp bụi mịn lờ mờ trong không gian.
Mệt mỏi đến nỗi không thể đứng vững, cô ngồi phịch xuống cát ngóng tới phía xa kia, nơi mưa b.o.m bão đạn vẫn vang rền trời từ đêm tới sáng, và có thể sẽ từ sáng tới đêm.
Thấy chưa, người Muggle mới là giống loài tàn bạo nhất. Phù thủy đ.á.n.h một đêm đã sức cùng lực kiệt, còn vũ khí Muggle tuôn ra như suối, binh lính đông như quân Nguyên, máy bay trực thăng hay xe tăng thiết giáp có thể san thành bình địa bất kỳ thành phố nào chỉ trong một đêm.
“Vậy chuyện này giải quyết như thế nào?” Giselle ngồi bệt trên cát, mặt lấm lem bùn đất mà hỏi gã hồ ly.
“Báo lại Hội đồng Ma cà rồng và Ysmerith thôi,” gã chẳng còn cười được nữa. “Nhưng khả năng cao cũng chẳng xử lý được.”
Thấy Giselle nhíu mày Shaikh mỉa mai: “Không có người c.h.ế.t, không vi phạm Quy chế Bí mật, đám ma cà rồng sẽ dẻo miệng thành xung đột cục bộ giữa phù thủy và ma cà rồng thôi.”
“Vậy còn cái chuông? Đó là vũ khí có thể biến ra một quân đoàn xác sống kia mà?”
“Cùng lắm yêu cầu Velmont cất giữ không sử dụng nữa thôi. Ysmerith không can thiệp vào vũ khí của các thế lực đâu, ai đoạt được gì là của người đó. Cao lắm là phong ấn chúng lại thôi.”
“Vậy phong ấn cái chuông đó được không?”
Shaikh nhìn xa xăm. “Không rõ. Những việc như vậy cần phải bỏ phiếu.” Thấy Giselle há miệng định hỏi tiếp mắt hồ ly lắc đầu. “Đừng hỏi nữa, tôi chỉ có thể cho em biết nhiêu đó thôi.”
Chúng cùng nhau ngóng về phía xa, có lẽ đều cùng nhớ lại những tranh cãi xưa kia về việc bỏ phiếu bầu chọn. Một giáo viên ở Wubār đã tranh cãi với mấy đứa trường Beauxbatons rằng bỏ phiếu ở ICW cũng do một nhóm lợi ích lớn thao túng mà thôi. Ai nhiều phiếu hơn người đó to mồm hơn, bất kể có lý hay không. Còn làm thế nào để có nhiều phiếu? Chẳng phải vì thế mà sinh ra các nhóm lợi ích đấy à.
Việc dịch chú ngữ sang tiếng Latinh là thế, giờ đây việc có phong ấn một thứ vũ khí đủ sức hủy diệt giống loài hay không cũng thế.
Vậy phải xem đám ma cà rồng Velmont có kêu gọi đủ phiếu bầu cho mình không thôi.
Sau vài gập ghềnh thì nhiệm vụ lần này cũng kết thúc. Alaoui đem cả đoàn về lại Ysmerith bằng khóa cảng. Giselle lại biết thêm rằng khóa cảng để đi đến Ysmerith chỉ có thể do Ysmerith tạo ra, chứ không một phù thủy nào ở bên ngoài có thể tạo ra loại khóa cảng này. Khi người chơi làm nhiệm vụ bên ngoài, người dẫn đầu sẽ được trao cho một cái khóa cảng, và đó là chìa khóa duy nhất để người chơi về lại Ysmerith.
Dĩ nhiên từng có rất nhiều người chơi tìm cách trốn thoát, ra ngoài rồi không muốn quay về Ysmerith nữa. Kết cục của những người đó ra sao á? Nói sao nhỉ, nếu não lớn hơn trái nho một chút thì cũng suy nghĩ được những kẻ đào tẩu sẽ có kết cục thế nào rồi.
Phần thưởng nhiệm vụ cho L1 là 1 tháng truy cập thư viện Aethelgard. Đối với Giselle mà nói đây đã là phần thưởng rất xứng đáng rồi. Trở về Ysmerith là cô vùi đầu vào thư viện, đến khi nghe việc vũ khí sinh hóa rải xuống Douma thì trong đầu liên tưởng ngay đến đám ma cà rồng.
Chỉ có thể do chúng mà thôi.
