[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 296: Trang Viên Montgomery
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:31
UK 02.2024
Dưới thời Bộ trưởng Oswald Langston, Anh tăng cường kiểm soát biên giới nhập cảnh xuất cảnh, nhất là ở các cửa ngõ Muggle. Vì địa thế tự nhiên nên phù thủy bình thường ít ai có thể độn thổ từ châu Âu lục địa vượt qua eo biển Manche. Nên chỉ cần kiểm soát đường hàng không tuần tra các phương tiện chổi bay, t.h.ả.m bay hay Vong Mã, Bằng Mã là được. Còn với cửa ngõ Muggle, sân bay ga tàu đều có nhân viên của Cục Đăng kiểm lưu trú túc trực.
Nổi tiếng đến tai tiếng khi là nơi khởi điểm của phong trào cực hữu bài xích phù thủy gốc Muggle, Anh đã không còn là điểm đến du lịch hấp dẫn trong mắt người nước ngoài. Người ta thà rằng chuyển sang du lịch các quốc gia khối châu Âu hay xa hơn là Bắc Mỹ chứ chẳng ham thích gì phải chờ làm thủ tục giấy tờ nhiêu khê, kê khai ký lịch nhân thân nếu không phải vì bị bắt buộc.
Ngành du lịch kém phát triển lại là cơ hội cho các ngành dịch vụ tập trung vào giới thuần huyết lên ngôi. Cửa hàng cửa hiệu, nhãn hàng thời trang hay các câu lạc bộ tư nhân vốn thời trước phải hoạt động bán bí mật thì giờ đây đã xuất hiện công khai, quảng cáo khoe khoang về chất “quý tộc” trong sản phẩm dịch vụ của mình.
Vậy thật ra số lượng Thẻ Vàng và Bạc ở Anh có nhiều không? Theo điều tra khảo sát, từng có thời điểm 30% dân số phù thủy Anh là gốc Muggle. Kể từ khi chính sách thẻ căn cước mới xuất hiện, hầu hết phù thủy gốc Muggle đã lựa chọn di dân sang các quốc gia khác, lại đón thêm rất nhiều phù thủy thuần chủng và lai từ khắp mọi nơi tự hào về dòng m.á.u của mình sang định cư, hiện tại dân số phù thủy gốc Muggle chỉ còn quanh 10%.
Những người này hoặc là phải làm việc tại Anh, đã kết hôn hoặc không muốn rời xa gia đình Muggle của mình nên buộc phải tiếp tục ở lại đây. Và phần nhiều nếu không phải làm việc liên quan đến thế giới phù thủy, họ đều chọn cách từ bỏ phép thuật trở về với xã hội thường dân bình dị.
Cũng trái với nhiều lời chỉ trích cực đoan về chính quyền mới, Anh những năm này trôi qua bình lặng, ít nhất trên bề mặt là như thế. Sau khi tuyên bố thắng lợi tại xứ sở sương mù, giới quý tộc thuần huyết bắt đầu chuyển ánh mắt nhòm ngó sang các quốc gia châu Âu khác như Đức Pháp Bỉ Nga hay xa hơn vươn bàn tay sang Trung Á, Bắc Mỹ, châu Phi... Tình cảnh ở Anh trái lại lại ngày càng yên tĩnh.
Luật sư Lynn Lopez bỏ nhỏ rằng Montgomery có thể nhập cảnh vào Anh theo “cách không thông thường”, và cách không thông thường ấy lại chính là ngang nhiên độn thổ từ Pháp qua sau khi đã Floo quốc tế từ New York sang Paris.
Vâng, phù thủy bình thường không có khả năng độn thổ vượt qua eo biển Manche, nhưng dĩ nhiên cậu trẻ Montgomery nào phải phù thủy bình thường.
Von không chỉ có thể độn thổ mà còn độn thổ kèm theo một Giselle không có đũa phép. Nhưng ngay khi cả hai vừa hiện ra giữa một phòng khách trông hơi quen, Giselle chưa kịp nhìn vì còn chao đảo ngả nghiêng và rồi...
“Ọe...”
Lần này là ói thật, phản ứng nôn ói khi độn thổ.
Tóc bạch kim có vẻ hơi hốt hoảng nhìn cô: “Darling vừa nghe em ói anh đã tưởng...”
Giselle súc miệng, uống t.h.u.ố.c chống say độn thổ do gia tinh đưa đến rồi mới đáp: “Anh bớt tưởng đi là vừa.”
Von nghe ra vẻ lảng tránh của cô, trầm mặc nhìn vào gương mặt hơi tái nhợt đó.
Giselle không dám nhìn anh, giả vờ cảm ơn gia tinh lăn xăn quanh mình nãy giờ.
“E hèm, quý vị, xin cho tôi cắt ngang...”
Một giọng đàn ông hơi có vẻ trêu chọc vang đến, Giselle giờ mới để ý thấy ngoài gia tinh còn có một nhân loại khác ở nơi này. Khi nhìn kỹ thì lại thấy hơi... kỳ lạ, người này cao hơn Von và nổi bật nhất là anh ta cũng có mái tóc màu bạch kim.
“Archibald Bennett, hân hạnh được gặp cô, quý cô xinh đẹp. Cứ gọi tôi là Archie.”
Bỏ qua vẻ mặt lạnh tanh của Von, người thanh niên tên Archie bước tới bắt tay cô rồi nhanh chóng rụt về, mỉm cười nhiệt tình nói:
“Xin thứ lỗi cho sự chen ngang của tôi, nhưng các vị biết đó món Cheese Fondue phải dùng nóng mới ngon.”
Giselle không hiểu gì nhìn về phía Von, đến giờ anh mới ho nhẹ một tiếng giới thiệu. “Archie Bennett là-”
“...Làm công ăn lương cho nhà Montgomery thưa quý cô. Tôi hiện đang giúp sếp quản lý công việc ở Anh và châu Âu,” anh chàng cắt ngang lời Von cái rẹt. “Giúp cậu chủ trẻ phân ưu thôi, gia sản Montgomery nhiều quá một mình cậu ấy không tài nào quản lý xuể.”
Giselle cảm thấy người này có vẻ hơi kỳ lạ, hay nói đúng hơn khi Archie Bennett đứng chung với Von đã cho cô một cảm giác khá kỳ lạ. Nhưng mặt ngoài cô chỉ mỉm cười nói theo:
“Ồ hóa ra là đẩy việc cho người khác làm hết. Bảo sao em thấy anh ấy ở Mỹ sống nhàn hạ thế.”
Cả ba được gia tinh hộ tống vào phòng ăn. Từ phòng khách phải rẽ sang một lối hành lang dài treo đầy khung hình, nhưng khác với dinh thự Montgomery ở Atlanta, các bức chân dung ở đây đều biết nói chuyện. Và khi Giselle đi ngang qua, rất nhiều ông bà trong đó đều gật đầu chào cô.
“Chào cô, cô Gibson.”
“Mừng cô quay về cô Gibson.”
“Cầu mong cô khỏe mạnh...”
“Cảm ơn cô...”
“Merlin phù hộ cô.”
Giờ mới nhớ ra phòng khách cô vừa nôn ói lúc nãy là nơi đã diễn ra cuộc t.h.ả.m sát Montgomery hơn 7 năm về trước. Cũng không trách Giselle không nhớ được, khi đó mọi sự chú ý của cô rơi hết vào thân thể bất động suýt chút nữa là bị Avada Kedavra của tóc bạch kim. Phòng khách khi đó đổ nát tan hoang, m.á.u me vương vãi khắp nơi nhìn như địa ngục trần gian chứ đâu còn chút nào của vẻ quý tộc xa hoa của buổi lễ thành niên để mà cô nhớ cho được.
Mấy bức chân dung vẫn cứ tiếp tục chào hỏi gật đầu làm Giselle hơi ngượng, chừng như Von biết thế nên quát lên khe khẽ: “Được rồi, im lặng hết đi.”
Cả đoạn hành lang im bặt. Anh chàng Archie đi trước mỉa mai: “Chỉ có cậu mới bắt mấy ông mấy bà này im lặng nổi. Chứ tôi suốt ngày phải nghe họ lải nhải...”
“Bọn ta là đang dạy dỗ mi...”
“Thằng nhóc không biết điều, bọn ta giúp mi xử lý...”
“Nhóc con vô lễ, không biết tôn trọng trưởng bối...”
Giselle choáng váng, sao lại ồn ào như vỡ chợ nữa rồi.
“IM LẶNG!” Von gầm lên làm hai người còn lại đều bật cười.
Giờ Giselle đã hiểu tại sao Von bảo ở bên Anh còn nhiều gia tinh rảnh rỗi lắm. Chỉ trong phòng ăn này thôi đã có 4 gia tinh lăn xăn tới lui. Nếu không phải có người thứ ba ở đây cô sẽ lại ca cẩm với Von một bài về lao động gia tinh mất.
Tóc bạch kim kéo ghế cho cô ngồi ở bên phải sát cạnh anh, rồi anh ngồi vào ghế chủ vị trong khi Archie Bennett ở bên trái, nghĩa là đối diện Giselle qua bàn ăn.
Quan sát kỹ thấy người thanh niên này ngoài mái tóc bạch kim ra thì không giống Von mấy. Mắt anh ta màu nâu thường gặp nhưng đường nét gương mặt ít ra còn đẹp trai hiền hòa hơn cậu trẻ Montgomery. Archie Bennett cho Giselle cảm giác hòa nhã thân thiện như Tia Dale, miệng hay chọc cười như hai thằng song sinh.
“E hèm, quý cô à, cô mà còn nhìn tôi như vậy nữa thì bạn trai cô sẽ tặng tôi một vết Diffindo trên mặt mất.”
Miệng cũng dẻo dẹo thấy sợ.
Đúng là Von mặt đen như đ.í.t nồi rồi đây, Giselle buồn cười nhìn anh. “Một ngày anh giận dỗi tám trăm bận à.”
Von lạnh lùng liếc tóc bạch kim kia làm anh chàng le lưỡi rụt cổ lại, bắt đầu cắm cúi chiến đấu với đồ ăn.
“Bạn trai ngồi kế bên mà em không nhìn, nhìn nó làm gì.”
Gia tinh dọn món lên đầy bàn, lại một lần nữa cô thấy nhà Montgomery xa hoa lãng phí quá. “Em không nhìn nữa, ăn xong em đi chơi luôn, được chưa.”
Chắc mấy quy tắc không nói chuyện trên bàn ăn đã c.h.ế.t luôn cùng với cha Von, giờ ba người ngồi đây toàn vừa ăn vừa nói. Chủ yếu là Von và Archie trao đổi công việc này kia, Giselle chỉ ngồi nghe và tập trung ăn vì cô nhai rất chậm.
Đúng là như Archie Bennett nói, anh ta giúp Von quản lý hết phần gia sản kinh doanh của nhà Montgomery ở Anh và châu Âu, việc nhiều đến nỗi bận bơ phờ cả người. Nhưng cô vẫn không rõ người này có quan hệ thế nào với Von để anh tin tưởng giao cho trọng trách lớn đến vậy, gần như chỉ đứng thứ hai dưới quyền anh mà thôi.
Trông anh ta còn trẻ hơn tụi nó, mặt vẫn vương nét ngây thơ của tuổi thiếu niên. Thật kỳ lạ.
Ăn trưa xong Giselle theo gia tinh về phòng trong khi hai người đàn ông tiếp tục bàn bạc công việc. Lại phải đi qua hành lang chân dung, lần này cô đứng lại nhìn một chút. Hầu hết đều có mái tóc bạc đặc trưng của nhà Montgomery, còn màu mắt xám khói thì không phải ai cũng sở hữu. Các bức chân dung đều trong độ tuổi trung niên và lão niên. Dưới mỗi bức có biển tên, năm sinh năm mất, vai trò trong gia tộc.
Giselle quan sát họ, họ cũng quan sát cô. Cuối cùng bức gần nhất với cái biển ghi Cecil Reginald Montgomery (1937-2003) lên tiếng:
“Cô Giselle Gibson, lần trước chúng tôi còn chưa có dịp cảm ơn cô. Lần này tôi thay mặt toàn thể gia tộc Montgomery cảm ơn cô vì đã cứu mạng huyết thống duy nhất còn sót lại của chúng tôi.”
“Cháu cứu Von vì quan hệ giữa chúng cháu thôi, không liên quan gì đến nhà Montgomery cả,” cô đáp.
Kiến thức huyền bí học của Giselle đã đủ nhiều để hiểu rằng nhân quả của ơn cứu mạng quá nặng cô không gánh hết được. Thà nhận cứu một mình Von để cả hai đều nhẹ nhàng. Những người này dù gì cũng c.h.ế.t cả rồi, có cô cứu hay không cũng đâu khác biệt.
Mà cũng vì thế mới thấy lão mặt cây gây ra t.h.ả.m sát nhiều đến thế nào. Lão thản nhiên dùng Avada Kedavra xé rách linh hồn đã đành, lại diệt môn cả một gia tộc phù thủy thì phải gánh chịu nhân quả của biết bao thế hệ trước.
Hoặc cũng có lẽ lão biết mình không thể có kiếp sau nữa, nên mặc sức tung hoành ở kiếp này luôn.
“Dù cô không có ý định đó, nhưng kết quả là cô đã cứu toàn gia tộc Montgomery chúng tôi, điều đó không thể phủ nhận. Nên cô Gibson, cô sẽ luôn là khách quý ở dinh thự của chúng tôi, luôn được nhà Montgomery chào đón.”
Giselle không phòng bị gì khi bước vào phòng ngủ chính, và đập ngay vào mắt là hàng trăm bức ảnh của chính cô dán đầy bốn bức tường và trần nhà hệt như căn phòng tối năm xưa ở Reign Ember. Cô choáng váng phải vịn vào cạnh giường mới đỡ, lại chứng kiến hàng trăm bản thể của mình giương mắt nhìn chính mình...
Ảnh thời niên thiếu của cô gái không nhiều, chủ yếu là mấy tấm do The Midnight Murmur chụp và Von chụp lén từ năm 1. Vậy mà chẳng hiểu sao anh có đủ ảnh để dán đầy căn phòng ngủ rộng gấp đôi phòng khách của một nhà bình thường thế này.
Là anh ta cố ý, cô nhắm mắt nghĩ thầm.
Von thừa sức nhớ ra tình trạng căn phòng này, thừa thời gian chỉ đạo gia tinh dọn dẹp đi nhưng không, anh vẫn để vậy để cô chứng kiến, để cô thấy cảm động với tình cảm của anh.
Von Montgomery tận dụng hết mọi chiêu trò thủ đoạn để bắt giam tình cảm của Giselle, ép buộc cô không thể buông tay. Anh yêu cuồng si nhưng cũng tính toán đủ đường, thao túng từ lời nói đến hành động.
Mỗi ngày cô lại thấy thêm một lớp mặt nạ khác của Von Montgomery.
Khi tóc bạch kim bước vào phòng đã thấy Giselle đang ngồi đọc sách với tâm thế vô cùng bình tĩnh giữa thế giới được phủ đầy hình của chính cô như vậy. Nhất thời không đoán được cảm xúc của cô, chỉ có thể hỏi dò:
“Darling cho phép bạn trai cô độc tổn thương của em được ngủ cùng em nhé?”
Giselle bĩu môi quăng gối vào anh. “Anh bớt giả vờ với em đi Montgomery! Là anh cố ý để em thấy cảnh này đúng không?”
“Để em biết mình có fan hâm mộ trung thành như thế nào thôi mà,” Von giả vờ đáng thương sáp lại gần, gối đầu lên đùi để cô xoa tóc anh.
Lại còn fan hâm mộ trung thành nữa...
“Phòng ngủ quý tộc lại bị anh biến thành phòng tranh lộn xộn hầm bà lằng thế này.”
“Quý tộc lâu đời thì sao chứ, cũng chẳng phải suýt-”
Ngón tay Giselle nhẹ đặt lên môi ngăn anh nói tiếp. “Anh luyện Bế quan kiểu vầy đó hả!”
Tên nhóc này làm sao sống yên dưới mũi lão mặt cây với cái thái độ chống đối ra mặt thế này cơ chứ.
Chừng như biết cô nghĩ gì, Von xoay đầu tìm chỗ nằm thoải mái trên đùi cô. “Hai năm đầu mới là nguy hiểm nhất, anh bị Crucio miết. Nhưng sau đó chiến tích nhiều lên, Chủ cũng không còn giày vò anh nữa.”
Giọng tóc bạch kim thờ ơ như kể lại mấy chuyện không quan trọng, nhưng Giselle biết mấy năm qua anh cũng sống trên đầu mũi kim như cô vậy.
Von quan sát mọi biểu tình trên mặt bạn gái, biết cô đang mủi lòng cho mình. Ánh mắt anh lóe lên những tia tính toán, nói tiếp:
“Những năm đó anh lúc nào cũng nghĩ đến em, tự hỏi em phải trải qua những gì, có nguy hiểm không. Lại nghĩ nếu không phải vì anh giờ em đã sống an nhàn vui vẻ tận hưởng tuổi trẻ. Thế là anh tự nhủ mình phải vượt qua được... Mình phải vực dậy được để có ngày còn chờ em trở về...”
Đoạn, Von cầm lấy tay cô, dù là lạnh lẽo hay ấm nóng, hai tay chúng tự sưởi ấm cho nhau.
“Selly em đã quay trở về rồi, anh cũng vực dậy lại nhà Montgomery được rồi. Mọi khó khăn đã qua, giờ là lúc chúng ta cùng nhau hướng về phía trước phải không em?”
Cô gái chìm sâu vào đôi mắt như chứa cả sao trời dành cho mình của người đàn ông. Thuở còn học ở Hogwarts khi va vấp cuộc đời chưa đ.á.n.h gục chúng, cậu nam sinh Slytherin vẫn dùng ánh mắt này nhìn cô khi cả hai lẻn lên Tháp Thiên Văn trong những đêm đẹp trời.
Cậu trai năm ấy giao thoa với người đàn ông chín chắn hiện tại, vẫn là thứ tình cảm vừa cuồng si vừa tính toán thao túng đó.
Cô cúi nhẹ xuống hôn lên trán anh.
