[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 302: Bất Ngờ Gặp Lại (2)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 15:07
Bữa trưa hôm đó kéo dài tận 2 tiếng mới xong. Chủ yếu là đám rắn vừa ăn vừa cãi lộn, cãi từ đầu trên xuống xóm dưới, từ chuyện trên trời tới dưới biển. Tia Dale đã chọn đúng nền văn minh, ăn rơ với Jac hợp thành thế lực thứ ba đứng giữa hai bờ chiến tuyến là Ron và Fernandes. Archie Bennett tỏ vẻ cam chịu, thi thoảng chen lọt đôi câu nhưng miệng chưa được tôi luyện qua phong ba bão táp không thể nào đốp chát lại được.
Giselle thì chẳng thèm ừ hử gì với đám này chi cho mệt còn Bella ban đầu khá sợ sệt, hết nhìn gương mặt bặm trợn của Ron Steffensen rồi lại nhìn tới vết sẹo hiện rõ trên cổ Tienne, xong lại nhìn sang vẻ mặt lạnh tanh đừng ai đụng tới tao của Montgomery ngồi ở chủ vị.
Đáng lẽ những kiểu người này đặt trong bối cảnh bình thường đối với Bella cũng chẳng có gì là lạ. Chị vốn xuất thân giàu có, thể loại người nào mà chẳng gặp rồi. Nhưng những người này lại kèm với một cây đũa dài vắt bên bắp tay hoặc cộm lên bên trong áo thì lại là chuyện khác.
Một bối cảnh rất khác.
Nhưng rồi chị nhận ra chẳng ai trong đám này có ý muốn làm hại gì mình nên cũng bớt lo lắng đi, bắt đầu cố gắng lắng nghe những câu chuyện họ nói. Từ vựng lạ lùng, bối cảnh khác biệt nhưng tính chất không đổi. Phù thủy hay Muggle gì cũng có những mối bận tâm như nhau. Chuyện làm ăn kinh doanh, triệt hạ đối thủ, chuyện chính trị thời cuộc rồi cuối cùng là mấy chuyện bà tám linh tinh nhảm nhí.
Có lẽ vì lâu rồi chưa tụ họp, cả đám lại gọi gia tinh khui rượu, bắt đầu chén chú chén anh. Đến khi say quắc cần câu mới tàn tiệc.
Cái lợi của việc sở hữu nhiều gia tinh lúc này mới thể hiện. Giselle phân phó mỗi gia tinh đưa từng người về phòng, chuẩn bị t.h.u.ố.c giải rượu và khăn ấm, lại dặn Bella có việc gì cứ gọi gia tinh tìm mình xong mới dìu Von chếnh choáng về phòng.
Cũng chẳng phải cô dìu, là gia tinh đưa về, giúp anh uống t.h.u.ố.c giải rượu rồi mới đóng cửa đi ra.
Giselle lấy khăn lau mặt cho Von, nhưng tay vừa đưa tới anh đã bắt lấy, kéo cô nằm gọn vào lòng anh. Mùi rượu đượm nồng quanh hơi thở, Von quàng tay qua eo ôm c.h.ặ.t cô tựa vào vòm n.g.ự.c vững chãi của anh.
“Selly...”
“Hửm?”
“Anh xin lỗi darling, là anh không thể bảo vệ được em.”
“Chuyện này thì lỗi gì ở anh chứ.”
“Không, là lỗi của anh. Anh đã thề với Salazar Slytherin sẽ bảo vệ em, không để em chịu bất kỳ tổn thương nào nữa. Thế mà mới có mấy tháng anh đã làm không được.”
Cô xoay người lại nhẹ vuốt ve gương mặt đã cạo nhẵn râu của anh. Vẻ tiều tụy biến mất nhưng đôi chân mày vẫn nhíu lại u sầu. “Anh biết em không trách anh mà Von.”
“Darling anh chuẩn bị tuyên chiến với Lippe...”
Giselle giật mình ngồi nhổm dậy. “Fuck! Anh làm cái gì vậy Von? Chuyện này càng ít người biết càng tốt...”
Tóc bạch kim mở mắt, thần sắc lạnh lùng đáp: “Không liên quan gì em cả. Trước đây lúc nhà anh lụn bại là Lippe đ.â.m thọt nhiều nhất. Một phần ba thế lực hiện giờ của Lippe là nhân lúc cháy nhà hôi của mà lấy được. Giờ đã đến lúc Montgomery đòi lại rồi.”
Biết cô định nói gì Von bật cười. “Bạn trai em không làm chuyện gì không có lợi cả babe. Nói tuyên chiến thế thôi chứ anh biết khi nào cần âm thầm khi nào mới công khai, không vội, 3 năm 5 năm đ.á.n.h tới một chút cũng được. Đám phe Lippe anh đã điều tra cả rồi, cũng không tài ba gì lắm. Nó có ngày hôm nay chủ yếu do nịnh hót với Chủ, đi cùng Ngài trong nhiều phi vụ mà không có mặt anh.”
Này thì Giselle biết anh nói đúng.
Tóc bạch kim lại kéo cô nằm xuống. “Yên tâm darling, anh đã hứa sẽ sống thật lâu thật lâu với em, anh không làm chuyện nguy hiểm đâu. Chứ nếu anh đi sớm, em lại tìm tới thằng trai trẻ nào khác thì phải làm sao.”
“Montgomery!” Cô đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh. Tên nhóc này nói chuyện đàng hoàng 3 4 câu cũng không được hà.
“Cũng đến lúc cần mở rộng thêm rồi, tụi nó theo anh cũng lâu rồi anh phải suy tính cho tụi nó chứ.”
“Bella với Dietrichson là chuyện gì vậy?”
Von nhún vai: “Như em thấy đó.”
“Em chẳng hiểu.”
Anh ngả người ra để cô nằm đè lên. “Thì anh cũng có hiểu đâu.”
Cả tuần sau đó đám rắn vẫn ở lại bàn việc cùng Von, anh dường như gọi hết những người thân tín của mình về. Đến cả một người lạ mặt cô từng thấy ở dinh thự Montgomery bên Mỹ cũng xuất hiện ở đây. Von bảo đó là người bạn anh quen biết khi còn theo học ở Ilvermorny, giúp anh quản lý việc kinh doanh hợp pháp ở Bắc Mỹ.
Công việc nhiều dĩ nhiên cần nhiều người quản lý mới được, và Von Montgomery nói đúng, anh có khả năng nhìn người. Phân đúng việc đúng người là kỹ năng quản trị cấp cao, chỉ cần nhiêu đó thôi cũng đủ kê cao gối ngủ.
À người kê cao gối ngủ ở đây là Giselle mới đúng. Giữa đám người bận rộn, bàn việc liên tục ở phòng làm việc có khi tới tối muộn đó, cô gái trái lại lại vô cùng nhàn tản. Sáng ngủ đến lúc mặt trời chiếu m.ô.n.g, rồi ra vườn tắm nắng, ăn trưa nghỉ trưa xong lại uống trà chiều, tiệc tối linh đình cùng đám rắn quý tộc rồi lại lên giường âu yếm với bạn trai.
Giselle thấy mình sống lười đến mốc meo hết cả.
Bella sau buổi đầu sợ sệt đã dần quen thuộc với nơi này. Trang viên Montgomery rộng đến độ đám đàn ông ra ra vào vào cũng chẳng đụng mặt một lần ngoài giờ ăn, còn lại thì chị cứ thơ thẩn ngoài vườn, thi thoảng thì đến uống trà cùng Giselle.
Giselle không phải là người trò chuyện giữ lửa, đôi khi cô chỉ nằm lim dim nhắm mắt đón gió, để mặc Bella ngẩn người thả hồn đi xa. Đến khi quen thuộc hơn, chị bắt đầu hỏi cô đủ thứ chuyện về thế giới phù thủy mặc dù hiểu rõ những kiến thức này đến một lúc nào đó cũng bị xóa khỏi bộ não của mình.
“Mấy con vật đó để làm gì vậy?” Chị chỉ đám quỷ lùn phá hoại đang đ.á.n.h nhau với gia tinh làm vườn, chúng định vặt trụi bụi cây được tạo hình thành một con rồng biết phun lửa, vì lửa phun ra đốt cháy khu nhà tết bằng nhành cây của chúng.
“Quỷ lùn quậy phá, chúng hay tìm tới vườn tược của phù thủy. Còn tác dụng à, well chúng phá hoại.”
Dĩ nhiên ai nghe lời giải thích này cũng sẽ hỏi: “Vậy tại sao vẫn để chúng phá vườn chứ?”
Chị khó hiểu nhìn đám quỷ lùn đang thắng thế vì phe gia tinh chỉ có một, nhưng đó là do gia tinh đang nhường chứ nếu không với bùa phép gia tinh trói gô mấy con quỷ nhỏ này cái một.
Nhưng quang cảnh hỗn loạn thì chẳng giống một khu vườn sang trọng chỉnh tề được chăm nom tỉ mẩn của những gia đình trung lưu giàu có Muggle. Dù khu vườn Montgomery vẫn được cắt tỉa cẩn thẩn theo một thẩm mỹ nhất định, nhìn xa có thể thấy đẹp chứ nhìn gần, khi phát hiện ra đám quỷ núp lùm hay những con rồng-cây biết phun lửa, những con rắn kịch độc xanh lè ngụy trang trên mấy cây thường xanh, hay thậm chí là vài cây Cà độc d.ư.ợ.c (*) hoa tím có độc trồng xen kẽ giữa những hàng giậu, thì sẽ thấy chẳng thể hiểu nổi thẩm mỹ lạ lùng này.
“Chúng là bạn đồng hành của phù thủy,” cô giải thích. “Cây cối, động vật, sinh vật phép thuật, chúng sinh sôi và hoàn thiện cho vòng tuần hoàn hệ sinh thái phép thuật khép kín. Phù thủy cần sinh sống bên cạnh chúng để bảo vệ và bổ sung lẫn nhau.”
Không biết Bella có hiểu không, chị hơi nghiêng đầu suy nghĩ. “Như cây cối quang hợp tạo ra oxy để con người hít thở vậy? Nếu c.h.ặ.t bỏ hết cây cối rừng rậm thì Trái Đất sẽ diệt vong?”
“Cũng có thể hiểu đơn giản là vậy.”
“Nói thế thì chỉ có Muggle chúng tôi phá hoại môi trường à,” chị tỏ vẻ chế giễu.
Nhìn gương mặt bắt đầu vui tươi trở lại, ánh mắt bừng sáng thích thú Giselle cũng thấy vui lây.
“Không, Muggle hay phù thủy gì cũng như nhau cả, lượng người phá hoại lúc nào cũng nhiều hơn số người muốn bảo tồn gìn giữ. Rất nhiều phù thủy hiện nay không còn ưa thích kiểu sống truyền thống gần gũi với thiên nhiên cỏ cây động vật nữa, họ thích sống trong thành phố lớn hiện đại của Muggle hơn.”
Và hậu quả của xu hướng đó cũng rất rõ ràng. Số lượng phù thủy giảm sút, khả năng phép thuật của phù thủy cũng yếu dần qua các thế hệ. Khi xưa Giselle đã quan sát thấy học sinh gốc Muggle ở Hogwarts đa số đều là con nhà bình dân hoặc kém hơn, trung lưu như nhà Gibson khá ít, còn giới tinh hoa như nhà nhóc Theo lại càng hiếm gặp.
Giờ đây cô đã hiểu tại sao lại thế. Nguyên tố phép thuật ở các thành phố lớn dần biến mất, rất ít trường hợp có thể cô đọng lại thành sinh mệnh ma lực trong một bào t.h.a.i mới. Gia đình sở hữu càng nhiều tiện nghi như đồ điện hiện đại thì tỷ lệ nguyên tố trong không khí càng loãng. Như thế thì làm sao có phù thủy gốc Muggle mới sinh ra được chứ.
Các gia đình thượng lưu sống ở dinh thự biệt lập cách xa thành phố ô nhiễm, nhưng chất hiện đại vẫn còn đó nên đâu có gì khác nhau.
Và cả những gia đình phù thủy nữa, nếu dùng quá nhiều thứ hiện đại Muggle thì tỷ lệ sinh ra pháo xịt càng cao. Nên thật ra tư tưởng của Morgenstern không sai, phù thủy nên cảnh giác với người Muggle, chỉ là cách làm không đúng mà thôi.
“Chị đọc trên báo Phù Thủy Thường Nhật thấy có nói đến người cá và người sói, là có thật không?”
“Thật, ở dưới sông Thames có người cá đấy. Còn người sói hiện giờ đã khá hiếm.”
Quả nhiên cô gái Muggle giật mình trợn to mắt. “Ở sông Thames có người cá á? Tại sao không ai hay biết gì? Thợ lặn vẫn lặn xuống bình thường mà?”
Đó đúng là tư duy thông thường của một người bình thường khi nghe đến việc này.
“Người cá không tấn công Muggle làm gì, thấy có người lặn xuống chúng sẽ trốn mất. Với lại, Muggle thường sẽ không thể nhìn thấy chúng.”
Bella nhìn đám quỷ lùn đã bị gia tinh đuổi đi, đang ì xèo cãi cọ gì đó bên dưới mấy khóm cây bụi, rất không hiểu hỏi. “Vậy sao chị có thể nhìn thấy chúng? Nhìn thấy tất cả những thứ này?”
“Chị từng uống quá nhiều độc d.ư.ợ.c phù thủy, đã bị phép thuật lây nhiễm nên có thể nhìn thấy.”
Dĩ nhiên chỉ là nhìn thấy thôi, Bella vẫn là một Muggle không hơn không kém.
Số người Muggle có thể nhìn thấy một vài sinh vật phép thuật cũng không ít. Nên thi thoảng người ta vẫn báo cáo đã trông thấy quái vật hồ Loch Ness (mà thật ra là một con Kelpie), UFO (rất có thể là t.h.ả.m bay lớn), Dodo (là Diricawl có khả năng độn thổ) hay chứng kiến những hiện tượng siêu nhiên mà đa phần là do đám ma ếm hay mấy con quỷ lùn chui vào nhà phá phách.
Nhưng dĩ nhiên, tất cả những báo cáo đó cũng chỉ là truyền thuyết đô thị hay trở thành những câu chuyện ma quái trên Dark Web mà thôi.
“Chổi và t.h.ả.m có thể bay thật à?”
“Vâng,” Giselle chép miệng. “Nhưng cũng tùy người, như em chẳng biết bay chổi nè.”
Nghe ra vẻ bất đắc dĩ của cô phù thủy, Bella bỗng bật cười. “Vậy hóa ra em có chuyện cũng không làm được.”
Lần này đến lượt cô không hiểu. “Dĩ nhiên rồi, em đâu phải SuperWoman đâu.”
“Jac bảo em là phù thủy rất hùng mạnh, từng đứng đầu khóa của họ, còn dặn chị đừng chọc gì em.”
Cô đen mặt. “Nó dọa chị đấy. Chị đừng chọc gì đám tụi nó thì đúng hơn.”
Dám gắp lửa bỏ tay người à, để xem tôi trị anh thế nào.
“Chị biết. Họ là những phù thủy không thích Muggle.”
“Cũng không hẳn, bây giờ chúng cũng thay đổi rồi. Chứ khi xưa...”
Khi xưa chắc đến cả bệ cửa nhà Montgomery một Muggle như Bella còn không thể bước qua nữa ấy chứ.
Đến giờ hành lang chân dung vẫn có thể chỉ im im trừng mắt chứ không buông lời nguyền rủa miệt thị khi Bella đi ngang qua đã là sự cải thiện rất lớn rồi.
Không biết Bella suy nghĩ gì, chị lại thơ thẩn giữa những hàng giậu rồi đi vào trong nhà.
Giselle nằm lim dim nghe chim hót, thầm nghĩ tụi chim này ít ra còn biết khôn không ị lên đầu mình, chứ nếu không chúng đã trở thành thức ăn cho hai con Vong Mã ở sân sau rồi.
“Chậc, ai cũng bận tối mặt mình em nhàn tản thế này, thiệt làm người ta hâm mộ mà.”
“Em có bạn trai làm việc nuôi em mà,” cô cười đáp.
Tia Dale ngồi xuống cái ghế dựa Bella vừa đứng lên, tự nhiên lấy một miếng bánh macaron bỏ vào miệng. “Chắc cũng chỉ Montgomery dám nuôi em chứ ai dám.”
“Nói như thể em là T.ử Xà ai ngó tới là c.h.ế.t ngay vậy.”
“Em còn nguy hiểm hơn T.ử Xà đấy chứ đùa.”
Giselle bĩu môi kháng nghị. “Mấy người nhà Slytherin toàn làm quá lên, em đã làm gì đâu.”
Anh chàng bật cười, ăn bánh uống trà thích ý vô cùng.
Một lúc lâu sau, Tia Dale mới chậm rì rì lên tiếng:
“Lippe không phải dễ thâu tóm đến vậy, dù cuối cùng thắng thì cũng là thắng hiểm, địch tổn hại 10 ta cũng mất đến 7 8.”
“Vậy anh cản Von lại được không?”
“Chỉ khuyên cậu ấy đừng nóng vội quá thôi. Sau rốt cũng phải khai chiến.”
Cô nhìn bầu trời trong xanh, nhìn cây hoa lá cành. “Von không g.i.ế.c Lippe được nên chỉ còn cách thâu tóm kinh doanh thế này thôi.”
Cùng là Sứ giả Thần c.h.ế.t không thể người c.h.é.m ta g.i.ế.c được, chỉ có thể cạnh tranh như giữa hai gia tộc phù thủy bình thường. Địa hạt này Morgenstern mới không hỏi đến.
“Thương trường như chiến trường, trận này kéo dài cả 5 7 năm cũng không biết chừng. Người bị ảnh hưởng thất nghiệp thì không nói, nhưng sẽ có biết bao nhiêu người vì chuyện này mà mất mạng.”
“Trông anh cũng không phải Slytherin quan tâm mạng sống của người khác lắm?”
“Tin anh đi, anh đã chứng kiến quá nhiều những cái c.h.ế.t quanh mình rồi. Nhưng Salazar Slytherin cũng có nguyên tắc, nếu không nhất định phải tước đi tính mạng thì hãy chừa cho họ một con đường sống.”
“Nghe anh nói như thế, Von mấy năm này hung ác lắm sao?”
Tia Dale bật cười. “Những ai đang ở trang viên này chắc là nhóm người duy nhất Von Montgomery sẽ dừng lại suy nghĩ 1 giây trước khi niệm Avada Kedavra đó. Không phải vì Ngài, chỉ riêng cái tên của cậu ta thôi người ta nghe tới cũng ớn lạnh rồi.”
Có lẽ lời Tia Dale nói không sai. Nhìn tình cảnh ở đám cưới của Nol và Ive thì đúng là vậy. Người ta căm ghét Montgomery đến độ tiếng c.h.ử.i rủa anh không ngớt. Đến nỗi dù là bạn bè đã từng thân thiết như chị Eda hay cô chú Nhị Tâm khi nghe cô ở bên Von Montgomery cũng dần lạnh nhạt hoặc thậm chí bỏ mặc cô luôn.
“Vậy anh muốn em làm gì?”
“Khuyên Von đừng tàn sát. Đôi khi g.i.ế.c quách cho xong là cách dễ giải quyết nhất, nhưng không ai cần phải c.h.ế.t dưới bàn tay chúng ta cả. Chúng ta không phải đồ tể Selly à.”
Cô nhớ cả hai từng đối thoại về việc này, cô đã yêu cầu Von không được nóng giận vung đũa bừa bãi thế nữa. Đổi lại cô không được che giấu cảm xúc của mình với anh.
“Hi vọng anh ấy nghe em.”
“Cậu ấy nghe lời em răm rắp, em hãy giữ lại chút sáng sủa ít ỏi còn sót lại trong tâm hồn Von Montgomery.”
------
(*) Belladonna: Cà độc d.ư.ợ.c
