[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 301: Bất Ngờ Gặp Lại (1)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 15:07
Ngay khi Giselle có lại ý thức, cô lập tức động đậy kiểm tra thân thể dù thực tế là cô chẳng có chút sức lực nào để nhấc tay lên nổi cả. Nhưng cùng lúc có người ôm chầm lấy cô thì thầm:
“Selly anh đây em, không sao cả, ổn rồi...”
Cô gái mệt mỏi hé mắt, thấy một Von Montgomery mặt mày tiều tụy, mắt thâm quầng, râu ria lún phún đang ôm chầm lấy mình. Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trong bộ dạng này, Von Montgomery trong trí nhớ cô chưa bao giờ tiều tụy bê tha đến vậy, nhất thời không nhịn được mà bật cười.
“Xem anh kìa,” cô vuốt ve chiếc cằm lởm chởm, râu cứng cà ngứa vào tay. “Đâu đến nỗi vậy. Em có phải bị thương suýt mất mạng gì đâu.”
Von cầm ly nước giúp cô uống. “Thế mà em nói không đến nỗi đấy à,” nhớ lại cảnh tượng cô cùng gia tinh hiện ra giữa sân nhà là Von phát sợ. “Thôi em nghỉ ngơi đi.”
Giselle dần tỉnh táo, mặt cũng hồng hào lại. “Không hỏi em chuyện gì xảy ra à?”
Đúng là lạ, với tác phong bình thường của tên nhóc này chắc đã làm ầm lên chứ sao có thể bình tĩnh không gặng hỏi gì được.
“Selly darling,” Von nghiêm túc cầm tay cô, tia m.á.u trong mắt hằn rõ, cũng phản chiếu lấy hình ảnh cô khắc sâu trong đôi con ngươi xám đen của anh. “Làm ơn sau này đừng tự đặt mình vào nguy hiểm thế nữa. Nếu thực sự không thể thoát thân được, trong những tình huống như vậy em cứ giả vờ thuận theo để đỡ tổn hại thân mình.”
Giselle càng không hiểu. “Anh biết em trúng t.h.u.ố.c gì không vậy Von?”
Tóc bạch kim vuốt ve gương mặt hốc hác của cô, dịu dàng nói: “Darling, Von Montgomery này trong mắt em trẻ con xốc nổi lắm sao? Thời gian qua anh ghen tuông, anh truy hỏi em chuyện quá khứ hay tự ý thực hiện nghi thức gắn kết không hỏi ý em, là vì anh cảm thấy có người khác chiếm giữ lấy trái tim em. Chứ darling, em bị chuốc t.h.u.ố.c mới phải fuck với chúng thì anh để ý làm gì. Cứ thuận theo trước rồi quay về báo lại cho anh, anh sẽ trả thù giúp em.”
Nói đoạn, Von cầm tay cô gái đặt xuống một nụ hôn trìu mến. “Selly của anh, em bị thương đến vậy mà vẫn còn nhớ để quay về với anh, anh lẽ nào không hiểu chứ.”
Cô gái còn chưa khỏe, phải tịnh dưỡng thêm 2 ngày nữa mới có thể xuống giường. Von nghe lời đã gỡ xuống hết mấy tấm hình dán đầy phòng, trả lại một phòng ngủ chính xa hoa tinh xảo như vốn có.
Sáng hôm đó Giselle thay quần áo ra vườn tắm nắng. Trang viên Montgomery chẳng hề thua kém pháo đài Morgenstern hay lâu đài Lippe, đất đai rộng bạt ngàn nên sân vườn cũng như mê cung. Tóc bạch kim thừa kế phong cách của ông cha, biệt phủ chăm bẵm chỉnh chu thể hiện phong thái quý tộc vương giả của mình, vườn hoa không chỉ có gia tinh trông nom mà còn thuê hẳn hai yêu tinh chuyên gia về thực vật chăm sóc. Ấy là chưa kể đến nhà kính trồng thảo d.ư.ợ.c tự cung cấp, dù Montgomery không thiện về độc d.ư.ợ.c nhưng cũng cần nhà kính riêng phục vụ thí nghiệm và các nghi lễ khác.
Lúc ở phòng ngủ Giselle đã thấy bóng cây thủy tùng trong vườn, cây này vẫn còn nhỏ chắc trồng chưa đến chục năm, cao cỡ 4m tán lá còn chưa phủ rộng. Gia tinh chu đáo treo những tấm vải voan mỏng lên cành tạo thành một cái chòi che nắng, cô gái nằm dài thích ý trên ghế đón gió cuối xuân hiu hiu thổi nhẹ, đưa đến hương hoa thoang thoảng và những chiếc lá cuốn bay vương đầy tóc mây.
C.h.ế.t tiệt nhà giàu sướng thật.
Đang lim dim nhắm mắt nghe mấy con tiên nhí cãi cọ trên ngọn thủy tùng, vậy mà một bóng người bỗng che khuất ánh nắng trước mặt cô. Giselle hé mắt nhìn xem là ai, và chợt trợn to mắt ngồi xổm dậy.
“Bella... chị Bella?”
Người phụ nữ trẻ đứng ngược nắng như được một vầng hào quang chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng rực rỡ của một vẻ đẹp ch.ói lòa đến độ người ta phải nheo mắt mà nhìn.
“Cô biết tôi à?” Người phụ nữ mới ngoài 30 nhíu mày hỏi lại. “Chúng ta lần đầu gặp nhau mà phải không?”
Giselle chợt nhớ ra mình đã xóa bỏ sự tồn tại của chính mình trong thế giới Muggle lâu rồi. Bella chỉ nhớ được nhà Gibson có mỗi một đứa con trai là Harris thôi. Nên cô vội lấp l.i.ế.m...
“À em có thấy chị trên tạp chí thời trang.” Tới đây vấn đề cũng xuất hiện, tại sao một Muggle xuất hiện ở trang viên phù thủy thế này. “Nhưng tại sao?”
Giselle ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm manh mối xem ai đã đem Bella đến đây và tại sao lại làm thế.
Trong khi Bella cũng nghi hoặc tương tự, nhìn Giselle nhẹ giọng hỏi: “Tôi ngồi đây chút được chứ? Vườn đẹp quá tôi đang đi dạo thì thấy cô ở đây nên tò mò đi tới.”
Thật là, mình thất lễ quá. “À dĩ nhiên, mời chị ngồi.” Rồi gọi gia tinh mang thêm trà bánh đến.
Gió thổi lộng tung bay những tấm vải voan che nắng trên cây thủy tùng, phóng mắt ra xa là khu vườn thần tiên được yêu tinh chăm chút kỹ lưỡng. Một khóm cây Hoàng dương (*) tạo hình kỳ lân đang chuyển động dậm chân như cưỡi gió phi nước đại. Bên dưới, những lối nhỏ giữa hai hàng cây Kim ngân (**), đám quỷ lùn phá hoại rượt đuổi nhau chạy tới chạy lui, tranh bắt một con tiên nhí.
“Cô nói cô nhìn thấy tôi trong tạp chí thời trang, vậy cô là... là... Mug-gle à?” Bella ngật ngừ phát âm từ vựng lạ lùng đó, thu mắt từ con kỳ-lân-cây-kiểng sang mấy con vật nhỏ như chuồn chuồn đang bay í ới trên đầu cô gái trẻ.
“Em là phù thủy gốc Muggle,” Giselle đáp, mắt chưa hề rời khỏi gương mặt đẹp của người phụ nữ. “Em tên Giselle, chị gọi em Selly là được.”
Đáng c.h.ế.t thật, giờ đến cả họ mình cũng không nói được.
Bella rõ ràng rất nghi hoặc tại sao cô gái không giới thiệu họ, nhưng kinh nghiệm mấy năm tiếp xúc với thế giới kỳ khôi này cho cô biết sự lạ trên đời nhiều vô kể xiết. Như tại sao mình vừa gặp cô gái này đã thấy thân thiết, tại sao lại cảm thấy cô gái sẽ không làm hại mình, trái ngược hoàn toàn với rất nhiều phù thủy mà Bella đã từng giáp mặt.
“Giselle... Selly... Tôi cảm thấy như tôi rất quen thuộc với cái tên này vậy...”
Giselle chạnh lòng, còn gì bi ai hơn việc mình đã bị tước đi mất một phần ký ức mà thậm chí đến cả chính mình cũng không hay biết.
“Ai đưa chị đến đây vậy?”
“À phải,” Bella hơi giật mình. “Jac đưa tôi đến, dặn tôi phải ở trong phòng không được đi lung tung. Nhưng một mình chán quá tôi thấy vườn đẹp nên định ra đi dạo một chút.”
Cô gái bỗng tỏ vẻ lúng túng gần như là sợ sệt nhìn Giselle.
Cô cảm thấy có gì đó sai sai với Bella nên nhẹ giọng khuyên nhủ. “Chị Bella, không sao cả. Đừng lo, ở đây không ai làm hại chị đâu. Chị uống trà nhé, trà Earl Grey gia tinh pha ngon lắm đấy.”
Bella từ từ thở sâu, nghe lời cầm tách trà lên uống. Trong lúc đó Giselle vẫy mấy con tiên nhí bay đến xung quanh, cho chúng đậu trên vai trên tóc chị chơi đùa.
Cảnh tượng này còn thần tiên hơn cả những câu chuyện cổ tích của Muggle nữa.
Người Việt bảo miếng trầu là đầu câu chuyện, chứ với người Anh một cuộc trò chuyện hay bắt đầu từ một tách trà. Mà trà Earl Grey do gia tinh nhà Montgomery pha còn có hương vị độc đáo của công thức gia truyền, ai uống vào cũng phải khen một tiếng “trà ngon”.
“Trà ngon,” Bella cười trấn tĩnh hơn, giơ tay đón lấy mấy con tiên nhí đang bay đầy xung quanh người chị hệt như một nàng Bạch Tuyết vừa biết đến xứ sở thần tiên vậy. “Xin cô thứ lỗi, mấy năm nay tinh thần tôi không ổn định lắm nên thường xuyên hốt hoảng.”
Giselle hơi mím môi. “Là Joaquin Dietrichson làm chị ra nông nỗi này à?”
Bella giật mình đ.á.n.h rơi chiếc tách lăn lốc lốc xuống nền cỏ. “Không, không phải,” chị hốt hoảng cúi người xuống nhặt, vẻ mặt sợ sệt. “Xin lỗi, tôi không cố ý. Xin lỗi tôi...”
Nhìn cô gái vốn vui vẻ hoạt bát, vốn tự tin hào phóng lại trở thành một người phụ nữ u uất sợ sệt, chị vẫn đẹp nhưng nét đẹp đó mang một vẻ ngờ nghệch đáng thương, cơn tức giận trong lòng Giselle bùng lên.
“Không sao đâu Bella, Bella!” Ánh mắt mê mang của chị nhìn lại cô. “Đừng sợ, chị không làm sai gì cả. Đợi chị bình tĩnh lại chúng ta trò chuyện tiếp nhé.”
Bella nhẹ gật đầu, đặt tách trà lên bàn, rụt rè đưa tay vuốt ve đôi cánh lấp lánh của mấy con tiên nhí. Trong khi đó Giselle gọi gia tinh dọn thêm nhiều trà bánh điểm tâm hơn, lại đem đến một chiếc ghế tựa lưng có thể kéo dài để nằm thẳng như của cô cho chị ngồi, kèm mấy bịch thức ăn cho chim muông động vật nhỏ.
Cô chỉ Bella đem thức ăn rải ra xung quanh, một chốc thì đám chim đủ màu bay sà đến tíu tít trên bãi cỏ quanh nơi cả hai đang ngồi, vài con dạn dĩ còn bay tới mổ thức ăn trong tay chị.
Thiên nhiên và động vật hiền hòa ổn định tinh thần người phụ nữ trẻ, Bella rốt cuộc cũng tỉnh táo lại.
“Cô đừng hiểu lầm. Jac... cậu ấy tốt lắm, cậu ấy chăm sóc tôi, mấy năm qua nhờ cậu ấy mà bệnh tình tôi mới thuyên giảm phần nào.”
“Vậy chị đang ở bên Joaquin Dietrichson à?”
Bella hơi ửng đỏ mặt, nhìn xa xăm. “Không, không phải, cậu ấy tốt tính giúp tôi chữa bệnh thôi. Tôi là Mug-gle, cậu ấy là phù thủy, chúng tôi không phải cùng một giống loài.”
Một con rắn được Muggle khen là tốt tính. Thật khôi hài làm sao.
“Muggle hay phù thủy gì thì cũng là nhân loại cả,” Giselle không vui. “Nhưng nhà Dietrichson không tốt đẹp gì, họ không thích Muggle, họ có làm hại chị không?”
Bella lắc đầu rồi gật đầu, buồn bã đáp. “Anh trai của Jac...”
“Constantine Dietrichson,” cô nghiến răng. “Anh ta thử t.h.u.ố.c lên chị phải không?”
Chị giật mình, hỏi ngược lại. “Sao cô biết?” Rồi bỗng như hiểu ra. “Cô biết tôi từ trước rồi phải không? Lúc tôi đi bên Stan...”
“Không phải, Bella. Em đoán thôi, đám nhà Dietrichson làm vậy cũng không phải ngày một ngày hai.”
Vẻ giễu cợt hiện lên trên mặt người phụ nữ trẻ. “Vậy ra ai cũng biết, các người đều biết... Nhưng không ai...”
Cô không biết nói gì hơn. Giselle nhớ lại tình cảnh khi xưa, dẫu lờ mờ đoán được bà Poppy cũng chuốc t.h.u.ố.c chính con gái mình để đưa đến lấy lòng phù thủy nhưng khi đó cuộc đời Giselle là một mớ bòng bong, Bella Marshall chỉ xuất hiện trong não cô chưa đến 1/10 giây là bị cơn tức giận với bà Poppy xóa tan tành. Sau này cô cũng đâu mảy may nhớ đến Bella để mà bận tâm lo lắng cho số phận của chị.
Nếu cô nhớ đến chị dẫu chỉ một chút thôi, có lẽ chị đã không phải rơi vào tình cảnh hôm nay.
“Xin lỗi chị, Bella.”
“Tại sao chứ?”
“Phù thủy là một đám nghĩ mình thượng đẳng, ỷ vào món quà phép thuật mà tự cho mình có quyền kiểm soát người bình thường. Còn em, dù không trực tiếp tham gia nhưng im lặng là đồng lõa, em cũng không tốt hơn gì cả.”
Giselle như tự sám hối với chính mình, đang tự độc thoại tự phán xét tội lỗi của chính mình.
Bella nhìn cô không đáp, chốc lát mới nói: “Sao tôi cứ cảm thấy cô rất quen... quen lắm...”
Cơn tự mặc tạm dừng, Giselle tìm cách lảng tránh. “Vậy Jac cứu chị từ tay anh trai nó à?”
Cứu. Jac Dietrichson cứu một Muggle. Từ tay anh trai của mình.
Một tổ hợp lạ lùng biết bao.
“Không, cũng không hẳn. Là tôi cầu xin cậu ấy... Chúng tôi có thỏa thuận... Nên hiện giờ cậu ấy giúp tôi chữa bệnh.”
“Cậu ta đối xử tốt với chị chứ?”
Thật ra nhìn từ bên ngoài Bella không thương tổn chỗ nào, trừ việc tính cách sợ sệt dễ hoảng loạn hơn thì không khác gì mấy.
Nhưng âu cũng dễ hiểu. Với đám đàn ông thượng đẳng này mà nói, một ả đàn bà đẹp mới quý. Chúng đâu muốn làm tổn hại vẻ bề ngoài đẹp đẽ này.
“Jac tốt lắm... Cậu ấy sợ tôi ở dinh thự Dietrichson một mình gặp nguy hiểm nên đưa tôi cùng đến đây.”
“Vậy chị ở lại thế giới phù thủy luôn không quay về thế giới Muggle nữa à?”
“Jac bảo tôi phải ở lại một thời gian. Vì nếu để tôi quay về thế giới bình thường, cậu ấy sẽ phải xóa ký ức của tôi đi. Trong khi não tôi đã bị tổn thương không thể chịu đựng thêm lần xóa hay điều chỉnh ký ức nào nữa.”
Giselle gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Chắc là Dietrichson từng nhiều lần dùng bùa chú hoặc t.h.u.ố.c điều chỉnh trí nhớ lên Bella quá, đến giờ để lại di chứng thế này. Phép thuật ảnh hưởng não bộ nào phải giỡn chơi, sơ sẩy là làm tổn thương vĩnh viễn. Nên tính ra Bella vẫn còn may vì chưa bị biến thành người lú lẫn ấy chứ.
Hoặc chị đã không may khi đầu t.h.a.i làm con của bà pháo xịt kia rồi.
Bỗng từ xa vẳng đến tiếng gọi: “Bella!” Giọng người đàn ông trẻ nghe chiều có vẻ lo lắng.
Bóng người đi xuyên qua vườn, mái tóc màu vàng xoăn ánh lên dưới ánh mặt trời, khi nhìn thấy Bella đang làm gì và với ai thì mới có vẻ hơi thở ra một hơi.
Giselle thầm ước lượng trong lòng, cơn giận dữ với Dietrichson cũng tan bớt.
“Jac ở đây!” Bella vui vẻ vẫy tay, chợt rụt trở lại khi thấy Jac Dietrichson không chỉ đi một mình mà theo sau còn mấy bóng người khác.
“Thấy chưa, mày cứ làm quá lên, ở chỗ này thì ai làm gì được mỹ nhân của mày chứ,” cái giọng trêu tức rất quen.
“Im đi Eddy!” Jac nạt, bước vội đến ngập ngừng xem xét Bella. “Không sao chứ? Sao không ở trong phòng?”
Bella dò xét nhìn những người đàn ông cao lớn đi cùng với Jac, nép sát vào trong vòng bảo vệ của anh. “Không sao. Cô Selly mời tôi uống trà, chỉ thế thôi.”
Giselle đứng dậy bắt tay đám rắn, vâng đủ 5 đứa rắn và cả Tia Dale nữa. Liếc nhìn một lượt để cập nhật lại dáng vẻ trưởng thành của chúng, liếc hơi lâu với Jac Dietrichson.
“Chậc, dù gì cũng là bạn học, đừng liếc tụi này sắc lẹm thế chứ,” là Tienne Fernandes có sẹo trêu ghẹo.
Ai nói ba bà với một con vịt hợp thành cái chợ vậy. Chỉ cần hai thằng song sinh và một Ron Steffensen là đủ thành cái rạp xiếc rồi.
“Ai gặp mặt mày cũng thấy khó ưa thôi,” Ron đốp chát. “Nói nhiều thấy sợ.”
“Ai nói nhiều? Tao nói còn không bằng một nửa mày đâu Ronnie.”
“Ronnie cmm.”
“Có một kịch bản mà tụi mày đóng hoài không chán hả?” Jac vỗ vỗ lên mu bàn tay Bella an ủi, kéo cô đi cùng cả bọn. “Từ hồi đi học đến giờ có một câu thế mà cãi miết.”
“Không, tao chán muốn c.h.ế.t đây nè,” thằng anh Eddy bĩu môi. “Ước gì ai khâu cái mỏ Ronnie lại.”
“Cmm ngon thì rút đũa phép ra.”
“Dám mới lạ.”
“Chúng tao là dân làm ăn, không phải bọn đầu đường xó chợ như mày đâu Ronnie. Suốt ngày chỉ biết đ.á.n.h đ.ấ.m.”
“Đánh không lại thì cứ nhận.”
Giselle cười ngặt nghẽo trong lòng Von.
------
(*) Boxwood: Hoàng dương
(**) Privet: Kim ngân
