[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 306: Rome, 2018
Cập nhật lúc: 05/01/2026 09:02
Rome, 12.2018
Khi Francesco di Velmont tìm đến, Giselle đang đau đầu sắp xếp một mớ giấy tờ cả 400 trang về Nghiên cứu thần quỷ và sai lệch so với nhận thức Muggle bị Aethelgard giở chứng quấy phá tung lên hết cả.
“Aethelgard để yên nào! Mi đang làm tao tốn thời gian hơn đó!”
Đáp lại chỉ là những cuốn bìa bay ra xếp thành hàng chữ “Chơi! Chơi!” nhảy nhót trêu ngươi trước mặt.
“Chơi cái gì mà chơi! Mi có muốn tao sắp lộn xộn dãy chữ YL không hả!”
Gã ma cà rồng vừa tới nhìn thấy cảnh đó, cười nhạt: “Mấy năm nay nghe nói cô thủ thư của Aethelgard lợi hại lắm, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Thấy có người đến Giselle phải dừng lại, Aethelgard thừa cơ thổi tung đám giấy tờ bay tứa lứa như cảnh thư cú sổ l.ồ.ng từ lò sưởi nhà dì dượng Harry Potter vậy.
“Anh muốn mượn trả sách thì tự nói với Aethelgard là được rồi.”
“Nó” phù phù mấy tiếng gió nghe như chế nhạo.
Chế nhạo? Chế nhạo cái gì chứ?
“Cô không biết tôi à?”
Giselle nhăn mày, sao lại thoại kịch bản “mày biết bố tao là ai không” nữa rồi. “L3, tôi phải biết anh là ai à?”
Từ L2 trở lên đã được phép mặc quần áo tùy thích. Nhưng người chơi L2 1 năm qua Giselle đều giáp mặt hết cả, mà gã này dĩ nhiên chẳng phải là ai trong số đó.
L3 số lượng ít hơn L2 rất nhiều, cô chỉ biết mặt Shaikh và Alaoui vì đã làm nhiệm vụ chung mà thôi.
“Tôi là Francesco di Velmont,” gã tự phụ ưỡn n.g.ự.c.
Nhưng rồi bị Aethelgard quăng mấy tờ giấy đập ngay vào mặt, tự phụ biến thành buồn cười biết bao.
“Vậy anh Francesco di Velmont, Aethelgard có thể giúp gì được cho anh?”
Gã Velmont này đáng tuổi cụ cố cụ kị của Giselle ấy chứ, nhưng nhìn từ bề ngoài thì chỉ mới hơn 40, mang nét phong trần của đàn ông lớn tuổi thành đạt, giống như mấy vị CEO tỷ phú ngoài đời thực vậy.
Tuy nhiên Giselle cảnh giác cao độ, cô còn chưa quên chuyện ở Syria đâu. Tay Francesco di Velmont này chính là chủ mưu sau màn của mấy thí nghiệm lên x.á.c c.h.ế.t kinh tởm đó, bên dưới lớp áo vest lịch lãm kia không biết đã mục ruỗng thế nào rồi.
“Cha em nhờ tôi đến tìm.”
Nói rồi bắt lấy cổ tay cô kéo đi luôn. Sức mạnh thể chất của ma cà rồng thật đáng sợ, Giselle không thể vặn cổ tay chút nào chứ đừng nói gì giãy ra, cô bị lôi đi xềnh xệch như thể gã đang lôi một vật vô tri vô giác vậy.
Cô phù thủy không nhịn được thầm chế nhạo, lão Morgenstern có cách tìm đến cô, có thể đưa cô ra khỏi đây. Vậy mà lão để mặc cô tự sinh tự diệt ở nơi quỷ tha ma bắt này, để mặc cô đối mặt mọi hiểm nguy, đến giờ khi cần dùng đến mới gọi cô ra.
Theo sự hiểu biết của Giselle về Ysmerith mấy năm nay, những thế lực lớn biết được sự tồn tại của Ysmerith đều sẽ phái nhân tuyển thâm nhập vào Ysmerith để giữ tin tức linh thông. Đến thời kỳ “tuyển chọn” như Ryu-chan từng nói (mà giờ đây cô biết là tuyển lựa thành viên mới cho Thượng Hội Đồng khi nhiệm kỳ 99 năm sắp kết thúc) các thế lực càng muốn đưa ứng viên tiềm năng của mình vào.
Nhà Goda của Ryu-chan, Shaikh hay cả Velmont, Rosenvolt đều là như vậy. Morgenstern có lẽ cũng là thế lực phụng sự Ysmerith, lão dĩ nhiên cũng muốn cài cắm người vào đây nhưng nhìn từ dàn tông đồ thích ăn chơi hưởng lạc hơn là chịu khó chịu khổ thì làm gì có ai đủ sức leo lên các tầng trên chứ. Có lẽ Montgomery hay Lippe là nhân tuyển tốt nhưng chung quy vẫn là người ngoài, nên slot vào Ysmerith cuối cùng lại rơi xuống đầu đứa con gái mà lão luôn miệng chê bai là yếu đuối ngu ngốc.
Các gia tộc thế lực phụng sự Ysmerith nhưng cạnh tranh không ngừng, Morgenstern có lẽ hợp tác với Velmont, Velmont mặt ngoài bài xích ma cà rồng ăn chay nhưng trong bóng tối cũng bắt tay với Larsen. Nên hai bên hỗ trợ nhau, Larsen giúp Morgenstern dàn trận sống lại, Morgenstern tìm Chuông Gọi Hồn cho Velmont.
Vậy lão mặt cây với Rosenvolt là quan hệ gì để chấp nhận liên hôn phù thủy-ma cà rồng thế này?
Rốt cuộc Giselle cũng có được đáp án. Khi cô cùng Francesco di Velmont dùng Khóa Cảng hiện ra ở một nơi trông như là sảnh khách sạn với kiến trúc thời Trung Cổ vô cùng ấn tượng.
Francesco di Velmont chẳng thèm giải thích gì, chỉ bảo Nocturne Palais sẽ phục vụ cô rồi vẫy tà áo đi mất. Để lại một cô phù thủy ngơ ngác chẳng hiểu ra làm sao.
Đến khi được nhân viên phục vụ vô cùng cung kính đưa xuống phòng khách sạn dưới tầng hầm thì cô gái mới mường tượng được Nocturne Palais là gì.
Nocturne Palais là một chuỗi khách sạn nổi tiếng toàn cầu, có mặt ở hơn 100 thành phố lớn nhỏ toàn thế giới và là cái tên bảo chứng dịch vụ trong ngành hospitality. Nhưng mặt khác nó cũng là một sản nghiệp thiết yếu của giới ma cà rồng, Nocturne Palais các tầng trên thì đón khách Muggle như bình thường, các tầng dưới lại là nơi dành cho khách hàng thuộc giới siêu nhiên.
Mà hầu hết đều là ma cà rồng, Nocturne Palais giống như một “thiên đàng an toàn” làm nơi trú ẩn của giống loài.
Bị nhân loại phát hiện ra? Chạy vào Nocturne Palais.
Lỡ dây dưa với phù thủy? Chạy vào Nocturne Palais tạm lánh.
Bị thương hay bị truy sát bởi giáo hội Công giáo? Trốn vào Nocturne Palais.
Còn tại sao Giselle phải ở đây, thì là vì trụ sở ma cà rồng nhà Velmont hạn chế phù thủy bước vào.
Nocturne Palais là một khách sạn rất tốt, chi nhánh ở Rome càng cổ kính mỹ học. Khách hàng không phải người bình thường vào đây cần đến quầy số 6, đọc khẩu lệnh 666, nghe lễ tân lịch sự trả lời “Xin lỗi phòng đó đã có người đặt,” đọc tiếp một dãy số mã hóa giao tiếp thì sẽ được tiếp đón.
Giselle cũng được Nocturne Palais làm cho một mã số tài khoản khách hàng để giao dịch trong giới ma cà rồng. Thầm nghĩ loài-hút-máu sao mà hiện đại, biết dùng tài khoản ẩn danh tiện lợi thế này, bảo sao người Muggle không bao giờ lần ra được. Ma cà rồng dùng hỗn tạp các loại tiền, kim loại bạc vàng, tiền Muggle tiền phù thủy tá lả. May mà chúng không tự phụ thượng đẳng như phù thủy để chế ra một hệ thống tiền tệ riêng nhức hết cả đầu đấy.
Thật ra cũng dễ hiểu, ma cà rồng sống phụ thuộc vào thế giới Muggle hơn phù thủy nhiều. Nguồn m.á.u của họ đến từ người bình thường, lại vì sống quá lâu nên lối sống biệt lập như phù thủy chẳng dễ dàng gì, chúng thích len lỏi giả dạng trong những thành thị đông đúc trải nghiệm cuộc sống hơn. Vì thế cần dùng tiền Muggle mới đúng.
Còn tiền của Giselle trong tài khoản ma cà rồng, cô chẳng biết tại sao mình có. Nhân viên phục vụ chỉ bảo tài khoản của cô là tài khoản con rẽ nhánh từ tài khoản VIP Kim cương Morgenstern và cả Velmont, Rosenvolt gì đó (đó cũng là lý do tại sao mà nhân viên Nocturne Palais tỏ vẻ cung kính với Giselle như vậy).
Cô phù thủy nghĩ, mình đúng là chuột sa chĩnh gạo mà. Chẳng hiểu sao tà thuật của Sophia Liu ăn may có hiệu nghiệm, để lôi cô đến thế giới này làm nhân vật chính.
Thân thế bí ẩn, số phận bị nguyền rủa, cuộc sống nhiều thử thách. Nhưng rồi hóa ra lại có gia thế hiển hách, gia tài bạc triệu lại thêm một bond mate định sẵn...
Không biết nên khóc hay nên cười cho số phận trớ trêu này.
Nhưng cái cần lo hơn là lão mặt cây bắt Giselle tới Ý làm gì cơ chứ...
Ở Nocturne Palais chưa nóng đ.í.t đã gặp lại người quen: Bà Mèo.
“Bà làm gì ở đây?” Cô cảnh giác nhìn người phụ nữ gần 50 mà trông như chỉ mới 30 mấy, tự hỏi bà ta đã dùng cách gì để bảo trì vẻ đẹp này. Amelia Beaufort hay Veronica Girard chỉ như mấy cô gái kẹo ngọt khi đứng bên cạnh một phụ nữ quý phái quyến rũ thế này.
“Chủ phái tôi đến giúp chuẩn bị hôn lễ cho cô.”
Dù đã đoán được nhưng khi trực tiếp nghe thấy đáp án, đầu Giselle vẫn ong ong cả lên.
Rốt cuộc cô cũng không thể thoát khỏi món nợ này ư.
Môi cô tái mét, run rẩy định buông ra tiếng phản bác thì Bà Mèo Caitlyn Jocelyn đã chặn họng. “Chủ gửi lời nhắn đến cô: Nếu còn muốn gặp lại Montgomery thì tốt hơn hết ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của Ngài đi.”
Lão ta đe dọa cô. Lão biết điểm yếu của cô liền lợi dụng không chút lưu tình.
Dĩ nhiên Giselle hiểu, dẫu đã tha mạng cho Von nhưng khi nào anh còn dưới trướng lão, lão vẫn có thể t.r.a t.ấ.n hành hạ giao cho anh những nhiệm vụ chịu c.h.ế.t như thường.
Trong khi Giselle còn đang vùng vẫy ở Ysmerith không ai giúp đỡ hướng dẫn, nếu muốn có thêm trợ lực thì kết minh với Rosenvolt là lựa chọn đúng đắn.
Thế đó, cô gái rốt cuộc cũng chẳng thể thoát khỏi định mệnh bị sắp đặt.
Không, không, Giselle cần làm gì đó. Thuở cô ngồi yên chịu trận đã qua lâu rồi.
Mình đầy thương tích suýt c.h.ế.t đi từ tầng dưới ch.ót lên Ysmerith để chịu kiếp bị mặt cây đem ra làm công cụ liên hôn à. Không bao giờ.
Thế là mặt ngoài cô gái giả vờ chấp nhận số phận, ở yên trong Nocturne Palais để mặc Bà Mèo đại diện nhà gái lo liệu hôn sự. Còn mặt khác Giselle gọi Amon ra hỏi:
“Amon cháu cần ông giúp!”
“Amon là đầy tớ trung thành của cô, thưa cô chủ.”
Những năm qua có Amon bầu bạn, cô dần tin tưởng con ma hơn, cũng hiểu được ít nhiều tài phép của nó. Amon khi xưa là tế tự phục vụ vương triều Ba Tư, hiểu biết về nghi thức tế thần.
Thật ra trong kho tàng kiến thức ở Ysmerith, lý luận về các thực thể siêu nhiên vượt trên con người có rất nhiều trường phái. Phái gần giống Muggle nhất thì tin rằng thế giới có tồn tại thần quỷ, thần chưởng quản địa đàng tươi sáng, ban cho phù thủy phép thuật tốt để giúp sức con người từ thuở hồng hoang. Quỷ ma chưởng quản địa ngục, đại diện cho khía cạnh tối tăm nhất của con người. Có thể giao kèo với ma quỷ để cầu mong đạt được thứ mình muốn, nhưng cái giá phải trả lại càng đắt hơn.
Lý luận về cái giá phải trả là nhận thức chung của toàn bộ giới siêu nhiên. Con người bình thường mới là trạng thái lý tưởng đúng đắn nhất, còn khi đã nhận được món quà sức mạnh, càng mạnh càng phải trả giá. Phù thủy bình thường hiện nay thì trả giá bằng việc dân số ít ỏi, sức mạnh bị kìm hãm, chỉ có thể sống ẩn dật và đối mặt với vấn nạn tuyệt chủng. Ma cà rồng thì thôi khỏi nói, nhìn bọn chúng là biết cái giá phải trả cho việc sống đến mấy trăm năm là thế nào rồi.
Mà cũng vì thế, như Ryu-chan nói, tổ tiên anh đạt được sức mạnh tối thượng từ Ysmerith nên cũng phải chịu nguyền rủa khủng khiếp lưu truyền trong hậu duệ đời sau.
Không phải ai cũng tin thần quỷ thật sự tồn tại. Một trường phái khác tin rằng không có ma quỷ thần linh gì cả, nhưng có những năng lượng huyền bí vượt quá nhận thức thông thường của phù thủy bình thường. Năng lượng huyền bí đó tồn tại quanh trái đất, tự sinh ra ý thức như Aethelgard vậy. Đôi khi phù thủy biết cách giao tiếp với thứ năng lượng đó, tốt thì được tiếp thêm sức mạnh, còn tâm xấu khẩn cầu tham lam thì sẽ bị trừng phạt.
Một bộ phận nhỏ hơn thì tin rằng Phật Chúa Thánh Allah của người Muggle thật ra là những Đại Pháp Sư, Đại Phù Thủy có sức mạnh vô song, từng giúp đỡ người bình thường vượt qua khó khăn, theo dòng chảy thời gian mà trở thành tín ngưỡng thần linh. Những Đại Pháp Sư đó tuy đã c.h.ế.t đi nhưng ý chí năng lượng vẫn tồn tại trên thế gian, sẽ phù hộ cho những phù thủy con cháu của mình.
Thế đấy, như dân Anh hay treo Merlin lên cửa miệng, dân Ả Rập thì thề nguyền với Nhà Tiên Tri Cuối Cùng...
Mấy trường phái này tranh nhau bảo vệ luận điểm của mình bằng hàng hà sa số các quyển sách học thuật, tài liệu nghiên cứu, tác phẩm phê bình chỉ trích hay khảo cứu đầy rẫy chất đống trong Aethelgard.
