[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 317: Kịch Liệt (1) (18+)
Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:04
Warning: H+
Có thứ gì đó vừa cứng vừa lạnh ở bên trong làm Giselle rất khó chịu, cô cựa mình rên rỉ, toàn thân rệu rã nhưng cảm giác xốn xang kỳ lạ giữa hai chân khiến cô vung chân đá mạnh ra.
Thế là chân cô được một bàn tay rắn rỏi bắt lấy, lại có thứ gì đó mềm ấm chạm nhẹ lên mu bàn chân.
“Em đúng là bướng bỉnh mà, thế mà cũng đá anh được.” Thứ cứng lạnh đó vẫn xoay đều trong âm đạo, một chất dịch trơn lạnh được bôi vào thành vách gần như đã bị xé rách của cô gái...
Nhiều cái hôn dịu dàng đặt lên cổ chân, Giselle không ưng định rụt chân về thì bàn tay người đàn ông kéo mạnh chân cô dạng ra. “Yên nào, để anh thoa t.h.u.ố.c cho.”
Từ “thuốc” làm cô phù thủy tỉnh táo, cố gắng hé mở mí mắt trĩu nặng vì mệt mỏi đuối sức. Đập ngay vào mắt là một Nikolai Lippe trần truồng ngồi giữa hai chân cô, một tay gác chân Giselle lên vai, tay kia thì hoạt động vào ra liên tục nơi âm đạo gã vừa fuck không biết bao nhiêu lần.
Nhưng không phải ngón tay gã đang ở trong cô mà là... đũa phép của gã.
“Anh làm gì vậy Nikolai?” Giselle giật mình làm bên trong vô thức co rút, hút lấy cây đũa phép cứng rắn. Tay gã nhận thấy điều đó, ngón tay vươn ra xoa nắn hột le sưng tấy của cô gái.
“Ôi...”
Cả người cô run rẩy, mắt lại khép hờ... Gã thuận thế quay đầu lại hôn lên bàn chân đang gác trên vai mình. Lần này gã hôn vào lòng bàn chân, lưỡi vươn ra trêu đùa gang bàn chân rồi cuộn l.i.ế.m vào từng khóe ngón chân...
“Nikolai...” Cả người Giselle tê dại, cảm giác tơ ngứa từ chân lan ra toàn thân... đi kèm với sự thâm nhập của đũa phép giữa hai chân, cô gái không thể nghĩ gì khác hơn là uốn cong người run rẩy theo từng chuyển động của người tình.
Mắt Nikolai Lippe lóe lên những tia âm trầm nguy hiểm. Không phải chỉ là lời nói trên giường, Giselle Morgenstern đúng là người tình làm gã khoái lạc nhất. Không phải vì cô có kỹ thuật điêu luyện gì, cô ngây ngô như mấy nữ sinh còn cắp sách đến trường thì có, mà là vì trên người cô hội tụ tất cả những gì mà Nikolai Lippe khao khát nhất.
Quyền lực. Cô là trực hệ của Chúa tể Hắc ám chủ nhân gã. Còn gì tuyệt vời hơn khi tay chân thân tín của chủ nhân lại l.à.m t.ì.n.h với con gái của Ngài chứ...
Rồi sức mạnh. Cô phù thủy quyền năng điều khiển phép thuật tài tình lại nằm dưới thân gã mà rên rỉ.
Lại còn đam mê. Gã không nói điêu, dù không có lời nguyền từ chiếc nhẫn trên người cô đã có pheromone làm gã mê luyến, gã chắc chắn nếu cô có thể hóa thú đó hẳn là một con rắn cái...
Và cuối cùng là cảm giác chinh phục. Mẹ kiếp cô là người tình trong mộng của Von Montgomery một trong hai kẻ thù lớn nhất đời Nikolai Lippe, fuck với cô, nghe tên mình được cái miệng bướng bỉnh c.h.ế.t tiệt đó thốt lên sao mà không thỏa mãn cho được. Von Montgomery còn chưa chinh phục được cô, nếu Nikolai Lippe làm được chẳng phải là minh chứng gã tài ba ăn đứt thằng đầu bạc đó sao.
“Ôi Nikolai...”
“Selly em thấy không, cả hai cây đũa phép của anh đều để em chơi hết cả rồi.”
Mười ngón chân bấu c.h.ặ.t, thân thể Giselle nấc lên theo từng nhịp ra vào của chiếc đũa phép thon dài.
“Đợi lời nguyền qua đi tôi sẽ g.i.ế.c anh... Ôi...” Lời đe dọa của cô gái bị cắt ngang khi từ đũa phép b.ắ.n ra một tia sét nhỏ, vô cùng nhỏ thôi nhưng đủ như điện giật tê châm chích vào âm đạo đã quá mẫn cảm ấy...
“Anh làm em sướng thế này... sao em nỡ g.i.ế.c anh hở b.úp bê.”
“Đáng c.h.ế.t... Nikolai ôi...”
Nhìn da thịt cô gái ửng đỏ từng mảng, nước bọt trào ra khóe miệng còn nơi giữa hai chân thì ướt át gọi mời, Nikolai đắc ý vô cùng, bạo ngược và mê tình cùng lúc dâng lên trong lòng gã.
“Em không thoát khỏi anh được đâu. Sau khi lời nguyền kết thúc chúng ta sẽ chơi trò khác cưng à.”
Nhớ tới việc gã sẵn sàng chuốc t.h.u.ố.c kích thích hormone, Giselle vừa thở hổn hển vừa cố nói:
“Rốt cuộc anh muốn gì nữa hả? Tôi để anh fuck mấy ngày nay còn chưa đủ sao... Ôi nhẹ thôi...” Lại một tia sét tê ran từ đũa phép b.ắ.n ra.
Merlin có hiển linh cũng không dám nhìn đến cảnh này. Đũa phép, vật bất ly thân của bất kỳ phù thủy nào, thứ v.ũ k.h.í mang tính đại diện nhất của thế giới phép thuật huyền ảo lại được tay pháp sư sử dụng như thế này... Lại đang được nơi mẫn cảm mềm dịu nhất của cô gái hút c.h.ặ.t lấy...
“No no sao chỉ nói em để anh đụ thôi được. Anh cũng phục vụ em tận tình chu đáo thế cơ mà b.úp bê. Cả hai chúng ta đều tận hưởng mà.”
“Thứ rác rưởi bẩn thỉu như anh thì ai mà thèm!”
Mọi động tác chợt dừng lại, vết sẹo trên mặt Nikolai ửng đỏ rợn người. “Em xem anh như thế thật à?”
“Chứ không phải sao?” Đương lúc gã phân tâm Giselle rụt chân về, giơ tay ra cây đũa phép gỗ thủy tùng bay vọt vào lòng bàn tay.
Vũ khí trong tay mọi sự tự tin của cô phù thủy trỗi dậy, chẳng hiểu sức mạnh từ đâu Giselle ngồi bật dậy đối mặt với gã:
“Anh sống tởm lợm thế nào kệ anh, nhưng anh lấy đâu ra tự tin nghĩ tôi sẽ vì mấy lần lăn giường mà ở bên anh? Nikolai Lippe anh dùng đầu dương vật để suy nghĩ à?”
Đôi v.ú cô gái phập phồng kịch liệt theo từng hơi thở gấp gáp, dấu vết hoan ái xanh tím rải rác khắp người, trên chiếc cổ thanh mảnh còn in hằn hai dấu răng c.ắ.n rướm m.á.u của gã. Tóc cô rối tung lười biếng, ga giường dưới thân cô ướt đẫm... Nhưng tất cả cảnh đẹp xác thịt đó đều phải nhường chỗ cho đôi mắt rực sáng, một thứ ánh sáng lấp lánh ch.ói lòa đến độ Nikolai Lippe bỗng chốc ngẩn ngơ...
“Có em rồi anh hứa sẽ không đụng đến người phụ nữ nào khác nữa...” Gã khàn giọng nói, ngắm nghía gương mặt cô gái say sưa.
Giselle liếc cũng chẳng liếc gã, vừa thở mệt vừa đặt đôi chân thon dài xuống giường, đi đến kệ tủ lấy quần áo đã được gia tinh chuẩn bị định mặc lên người. Cô muốn đi tắm nhưng càng muốn ra khỏi gian phòng đã nhiễm đầy mùi vị t.ì.n.h d.ụ.c và hương d.ư.ợ.c kích tình này, muốn rời khỏi ánh mắt trần trụi của gã pháp sư vẫn dõi theo đằng sau.
Mẹ kiếp thật. Cái lời nguyền c.h.ế.t tiệt đó.
Bỗng từ phía sau Nikolai bật phóng tới, Giselle vô thức dựng Protego che chắn nhưng gã né được, một bùa dây trói xuất hiện...
“Salvio Hexia!” Khi thân thể không đủ sức cô phù thủy không chọn cách né đòn mà thường dùng bùa trực diện đón đỡ. Nhưng vì cả hai đứng quá gần bùa chú bật ra cũng đẩy cô té nhào về phía sau.
“Cmn Lippe! Anh phát điên cái gì vậy hả?”
Miệng quát nhưng tay cầm đũa phép của cô liên tục vung vẫy, giờ ai phóng bùa nhanh thì người đó thắng và sau hai lần bùa, gã trúng ngay Stupefy Duo ngay giữa n.g.ự.c, gục ngã văng vào tường.
Lại nhiều tiếng chân chạy rầm rầm bên ngoài, mấy nay đám thân tín của Lippe vẫn ở tại lâu đài bàn bạc sự vụ nên nghe động tĩnh lớn đến vậy liền chạy lên.
Song lần này Giselle đã có chuẩn bị, cô hóa phép biến cửa phòng thành đá để không bùa phép nào mở được, sẵn tiện ếm luôn bùa chống độn thổ để bọn họ không thể độn thổ vào.
“Nikolai chuyện gì vậy? Nikolai?”
“Đéo mẹ mày còn sống không vậy? Lên tiếng coi!”
“Tao đã bảo mày phải cẩn thận với ả phù thủy đó mà!”
Cô gái nghe phiền, bực bội chĩa đũa phép vào bên cổ, hét lên: “Mấy người còn đứng đó la hét nữa là anh ta c.h.ế.t thật đấy!”
Giọng nói được phép thuật tăng cường decibel cao v.út, xuyên qua tường hét vào mặt mấy tay pháp sư ở bên ngoài.
Bọn chúng im bặt, một lúc sau giọng Otto Wittelsbach mới vang lên:
“Cô đừng quên...”
...Đừng quên vì Morgenstern phái cô đến đây cô mới dính phải cái tình huống đáng c.h.ế.t này.
“Xéo đi!”
Rồi mặc kệ đám người ngoài phòng, thấy Nikolai lồm cồm bò dậy cô định trói gã lại thì bỗng gã bắt đầu niệm lầm rầm gì đó bằng tiếng Đức cổ.
Tự nhận nghiên cứu sâu về ma thuật cổ xưa và Runes, Giselle tuy nghe không hiểu nhưng nhận ra đó là một loại chú ngữ để kích hoạt thứ gì đó. Cô định ếm bùa lẹo lưỡi Nikolai nhưng đám gia tinh ngay lúc đó cũng hiện ra, bắt đầu tấn công cô...
Bùa chống độn thổ chỉ tác dụng với phù thủy thôi.
Nhưng gia tinh cũng không làm tổn thương Giselle mà chỉ phá bĩnh làm cô phân tâm không thể cắt ngang chú ngữ của Nikolai.
Thế là khi gã niệm chú xong, cả tòa lâu đài rung rẩy chấn động, ván sàn như thể sống dậy giữ c.h.ặ.t lấy chân cô. Các loại rèm cửa ga giường tung bay, bay tới đ.á.n.h bật đũa phép khỏi tay Giselle...
Không gian chấn động như động đất, rung rung lắc lắc khiến cô ngã nhào xuống sàn.
“Fuck! Lippe chuyện gì vậy?”
“Chủ phát điên lâu đài cũng phát điên à!”
“Mày lên tiếng cái coi, đéo mẹ bị ả phù thủy cắt lưỡi rồi à?”
“Tao đây, không sao!” Nikolai nói lớn. “Vẫn sống nhăn...”
“Thế lâu đài bị gì vậy?”
Nikolai vẫy tay khiển lâu đài yên tĩnh lại, cười nửa miệng đáp. “Chuyện tình thú thôi...”
“Móa!”
“Cmm!”
“Đi c.h.ế.t đi thằng ch.ó!”
Lúc này Giselle đã bị gia tinh trói ngồi trên ghế, cô vẫn đang trần truồng gã đàn ông cũng vậy, còn đũa phép của cô đã bị bức tường nuốt chửng hệt như lần trước cô biến hóa vách tường nuốt dính Nikolai vậy.
Đũa phép dính c.h.ặ.t vào tường cô phù thủy lại thành một cô gái nhỏ vô lực...
Nikolai vẫy lui gia tinh để chúng dọn dẹp phòng ốc, còn mình vẫn trong tình trạng khỏa thân bước đến bên Giselle.
Cô xoay mặt nhắm mắt không nhìn dương vật đã cứng rắn rỉ dịch của gã. Mẹ kiếp thật, đang đ.á.n.h nhau thế này mà vẫn cương cứng được, đôi khi cô chẳng thể nào hiểu được mạch não của đám đàn ông này.
“Em đó, định c.h.é.m anh thêm một nhát Sectumsempra nữa à?”
Giselle không đáp, vẫn quay mặt đi nhưng hương vị nam tính càng đậm dần... Hormone lại bắt đầu trào dâng...
Nikolai từ từ tháo dây trói cho Giselle, còn thản nhiên để dương vật hẩy vào má mũi cô như vậy. “Lần tới chúng ta có thể thử trò dây trói, nếu em thích b.úp bê.”
Giọng gã tình tứ mơn trớn tựa như chưa hề có cuộc đ.á.n.h nhau, đến độ Giselle cũng thấy phản ứng này kỳ lạ làm sao.
“Rốt cuộc anh muốn gì hả Lippe?”
Dây thừng cởi xong hết, gã bế bổng Giselle lên định hôn môi nhưng cô né ra nên chỉ hôn lên má rồi dần xuống cổ. Vừa hôn triền vừa bế cô đến bên giường.
“Anh chỉ muốn yêu em thật nhiều thôi darling...”
Cô gái được gã ôm trong lòng bỗng vùng vẫy dữ dội, hét lên:
“KHÔNG ĐƯỢC GỌI TÔI NHƯ THẾ!” Rồi c.ắ.n phập vào cánh tay Nikolai.
Cô dồn hết sức bình sinh để c.ắ.n, tự nhận mình c.ắ.n đau lắm nhưng vòng tay gã vẫn siết c.h.ặ.t, cứ để mặc cô c.ắ.n như vậy.
Đến khi Giselle hết hơi mà nhả ra, trên bắp tay phải của Nikolai đã in hằn một dấu răng c.ắ.n sâu đến bật m.á.u.
“Không được gọi tôi darling.”
Gã mím môi đặt cô gái lên giường, ở nơi cô không thấy ánh mắt Nikolai Lippe mang một vẻ thống hận c.h.ế.t người, niềm thù ghét đối với Von Montgomery lên đến đỉnh điểm.
“Được, em thích thế nào cũng được cả Selly.” Gã ngân tên cô tê dại, bắt đầu hôn lên tấm lưng ong...
Tuy cảm thấy có chuyện gì đó là lạ nhưng hormone trào dâng làm Giselle mụ mị đi nhiều, làm cô thấy tê dại vì những chiếc hôn ướt át dồn dập trên lưng...
“Khi nãy có chuyện gì với lâu đài của anh vậy?” Bị mệt mỏi đ.á.n.h gục, cô vùi mặt vào gối mềm.
“Bùa phép bảo vệ...” Gã cười khẽ, rướn người lên mút lấy vành tai cô thì thầm. “Anh là chủ nhân của lâu đài này, em nghĩ có thể đ.á.n.h thắng anh trong lâu đài của anh sao?”
Đúng là Giselle biết những lâu đài phép thuật được ếm rất nhiều bùa phép bảo vệ, như lâu đài Hogwarts như pháo đài Morgenstern, nhưng cô đâu ngờ chỉ hai người đ.á.n.h nhau mà gã vận dụng đến cả bùa phép bảo vệ cổ xưa của toàn bộ lâu đài như thế...
Gã nằm đè lên giường, từ phía sau ôm lấy lưng cô, chèn chân vào chân Giselle. Dương vật cứng rắn nóng bỏng của gã chạm vào khe m.ô.n.g, cô gái run rẩy bủn rủn...
“Mẹ kiếp cái lời nguyền c.h.ế.t tiệt...”
Bàn tay to lớn của Nikolai luồn ra phía trước xoa nắn đôi n.g.ự.c no đủ, tiếng gã rơi trên tóc đầy mê hoặc:
“Em đã để lại hai dấu vết trên người anh rồi, có muốn thêm chỗ nào nữa không?”
Đáp lại chỉ là những tiếng rên rỉ nỉ non của cô gái khi dương vật người đàn ông không báo trước nhắm ngay nơi chật hẹp ấy mà tiến vào... Chỉ mới quan hệ cách đây vài tiếng, còn bị đũa phép của gã làm cho suýt lên đỉnh, âm đạo cô gái ướt át đầy gọi mời, dễ dàng đón nhận gã.
